Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 213: Cuối Cùng Cũng Có Người Tới

Cập nhật lúc: 2026-09-18 16:55:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Chú Đội trưởng, họ là ai thế ạ?” Lý Hữu Quế thật trong lòng đoán phần nào, nhưng vẫn tủm tỉm mặt cất tiếng hỏi.

 

Quả nhiên, cô mở lời một cái là bà con xung quanh lập tức nhao nhao hùa theo, sự tò mò của con đúng là vô bờ bến, ai nấy đều nóng lòng rõ ngọn ngành.

 

“Đội trưởng, họ là bà con họ hàng nhà chú đấy ?”

 

thấy chắc họ hàng .”

 

cũng chẳng giống, nhà họ La thích như thế bao giờ , thích nào mà đến là kéo tới ba một lúc?”

 

“Không họ hàng? Thế là giáo viên ? Chẳng lẽ là thầy cô giáo mới chuyển về trường ?”

 

“Giáo viên thì đến lượt Đội trưởng sản xuất chúng dẫn về chắc? Việc đó là của thầy Hiệu trưởng Phương chứ.”

 

“Chẳng lẽ là thanh niên trí thức xuống nông thôn cắm rễ?”

 

“Không thể nào, đại đội chúng đất chật đông, gì cần xuống cắm rễ chi cho chật đất?”

 

Đủ lời đồn đoán và bàn tán râm ran nổi lên khắp nơi, nhưng dần dà những phỏng đoán đó bắt đầu tiến sát với sự thật.

 

Bản Lý Hữu Quế cũng đoán là thanh niên trí thức xuống cắm rễ, điều Đội sản xuất 7 của họ thích hợp để tiếp nhận thêm . Đất đai công việc chỉ đủ cho xã viên trong đội , đón thêm về chẳng khác nào nuôi thêm kẻ ăn .

 

La Trung Hoa thấy càng càng quá xa, mà mấy đứa nhỏ mới tới vẫn đang chờ ông sắp xếp chỗ ăn chốn ở, thế là ông liền cao giọng lên tiếng:

 

“Ba cô gái từ thủ đô chuyển về đây để xuống nông thôn cắm rễ, nhưng phân về đại đội sản xuất của chúng , mà là về thôn Định. Thế nhưng bên thôn Định hiện tại thu xếp chỗ ở cho họ, nên công xã mới bố trí cho họ tạm thời tá túc ở đại đội một thời gian.”

 

“Đại đội chúng cũng chẳng nhà rỗng, chỉ đành sắp xếp cho họ ở nhờ nhà của bà con một dạo. Những hộ gia đình phân công cũng cần lo lắng, họ đều tự mang theo lương thực tiêu chuẩn của , chỉ mượn chỗ ở nhờ mà thôi.”

 

La Trung Hoa càng càng thấy bực bội trong lòng, mấy cô gái rõ ràng là phân về thôn Định cắm rễ, cớ đùn đẩy sang đại đội của ông cơ chứ? Bộ thấy ông dễ tính dễ bắt nạt lắm ? Hay là thấy ông việc chu quá nên ỷ ?

 

Cái gì cơ?!

 

là thanh niên trí thức xuống nông thôn cắm rễ thật ?

 

về Đội sản xuất 7 của họ, mà là về Đội sản xuất thôn Định tít mù khơi xa lắc bên ?

 

Đội sản xuất thôn Định nhà xã viên nào thích hợp cho họ ở ? Tại cứ nhất thiết đưa sang đây ở nhờ cơ chứ?

 

Không chỉ các xã viên cảm thấy khó hiểu mà ngay cả bản La Trung Hoa cũng thấy kỳ quặc kém. Chỉ là đó ông Bí thư công xã rỉ tai đôi câu, hình như mấy cô gái đều mối quan hệ dây mơ rễ má lớn, bối cảnh gia đình thuộc hàng hiển hách, thế nên cấp mới đặc cách sắp xếp như .

 

La Trung Hoa nghĩ nghĩ , e rằng chuyện xuống nông thôn cắm rễ chỉ là hình thức tạm thời mà thôi, chừng chẳng bao lâu nữa điều động về việc công xã, chuyển về Đội sản xuất thôn Định chẳng qua chỉ là bước đệm quá giang.

 

“Lý Hữu Quế, nhà cháu là nhà mới cất rộng rãi, tạm thời chú sắp xếp cho họ về nhà cháu ở nhờ nhé.” Trên suốt quãng đường bộ về đại đội, La Trung Hoa rà soát điều kiện cảnh của tất cả các gia đình trong đội một lượt, cuối cùng nhận thấy nhà Lý Hữu Quế là khang trang sạch sẽ nhất, nên quyết định bố trí cho họ về đó.

 

Lý Hữu Quế xong: “...”

 

Biết ngay mà, cô nên lường chuyện từ sớm mới .

 

thể từ chối ? Đương nhiên là thể .

 

Bây giờ chỉ hy vọng mấy cô nàng dễ chung sống một chút, đừng gây chuyện thị phi rắc rối là , còn những chuyện khác cô cũng chẳng mà quản tới họ.

 

“Chú Đội trưởng, giường chiếu nhà cháu nhiều, chắc hai ngủ chung một giường, ba đồng chí đây ý kiến gì ạ?”

 

Nhà Lý Hữu Quế hiện tại năm chiếc giường, nhưng hết ba chiếc , chỉ còn đúng hai chiếc giường trống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-213-cuoi-cung-cung-co-nguoi-toi.html.]

 

Thế nhưng một chiếc kê ở phòng tầng trệt, còn chiếc gác lửng tầng hai, chẳng ba họ sẽ phân chia thế nào đây.

 

La Trung Hoa và Lý Hữu Quế cùng đưa mắt ba cô gái trẻ mặt. Vóc dáng của họ cao ráo hơn hẳn so với dân bản địa vùng , nước da cũng trắng trẻo mịn màng hơn nhiều, đôi giày da nhỏ chân, va ly xách tay lỉnh kỉnh, khoác những bộ áo khoác Lênin thời thượng, liếc qua là nhận ngay xuất từ thành phố lớn.

 

Mấy cô gái Lý Hữu Quế trình bày cảnh xong liền đưa mắt , một cô gái khuôn mặt tròn trĩnh liền chủ động cởi mở lên tiếng: “Đồng chí Lý, đồng chí Đội trưởng, chúng về đây là để xuống nông thôn rèn luyện, chỉ cần chỗ che mưa che nắng là lắm , chúng chê bai gì .”

 

Mọi ý kiến gì là .

 

La Trung Hoa và Lý Hữu Quế cũng thêm lời nào nữa, hai liền dẫn đường đưa họ về phía nhà họ Lý.

 

Dọc đường , ba cô gái thấy nhà cửa ở vùng căn nào căn nấy đều nhỏ thấp chật hẹp, đa phần đều là nhà gỗ vách đất, so với nét bề thế, khoáng đạt và rộng rãi ngoài phương Bắc thì khác một trời một vực. Điều khiến cho những từ nhỏ quen sống ở miền Bắc như họ cảm thấy vô cùng bức bối, tài nào thích nghi nổi với sự tù túng nơi đây.

 

.

 

Ở đây ngoài chuyện nhà cửa chật chội thì ngay cả con trông cũng chẳng đĩnh đạc cho lắm, ai nấy đều thấp bé nhẹ cân, còn đen nhẻm đen nhèm.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Vừa đặt chân tới nơi , cõi lòng của ba cô gái nguội lạnh mất một nửa, ấn tượng về vùng đất trở nên vô cùng tồi tệ.

 

“Em họ , trai em chẳng bảo chỗ lắm ? Còn xui tụi xin về đây cắm rễ nữa chứ. em quang cảnh xung quanh xem, ở cái chỗ nào cơ chứ? Còn chẳng bằng ngoài Bắc nữa là.” Vương Lộ kìm liền kéo tay cô em gái bên cạnh, nhỏ giọng cằn nhằn than vãn. Cô chính là bảo chỗ điều kiện , thấy La Mỹ Linh nên mới nằng nặc đòi theo cùng.

 

Bản La Mỹ Linh lúc cũng đang ngơ ngác hoang mang tột độ. Chuyện cô về vùng cắm rễ là do trai ruột một tay sắp đặt và quyết định, trai ruột đương nhiên chẳng bao giờ nỡ hại em gái , chỉ là cô ngờ nơi khác xa một trời một vực so với những gì tưởng tượng.

 

“Chị Lộ, em cũng cơ chứ, em bảo thì em mới theo đấy chứ.” La Mỹ Linh đành thanh minh như , nhưng trong bụng tính sẵn lát nữa thế nào cũng tìm trai hỏi cho lẽ.

 

Vương Lộ còn thể nữa đây? Thủ tục xuống nông thôn cũng xong xuôi, giấy tờ hồ sơ đều chuyển hết về đây , lúc chỉ cảm thấy uất ức cam lòng vì cảm giác như lừa một vố đau điếng.

 

Cô gái còn thì từ đầu đến cuối đều giữ im lặng, chỉ lẳng lặng cất bước theo .

 

Tuy hai cô gái phía chuyện với âm lượng nhỏ, nhưng cả La Trung Hoa và Lý Hữu Quế đều thấy rõ mồn một.

 

La Trung Hoa thì nghĩ ngợi sâu xa, nhưng Lý Hữu Quế qua là nhận ngay, hóa hai cô gái đằng chính là mà La Đình gửi gắm nhờ cô chăm sóc hộ đấy ư?

 

Chuyện đúng là thú vị thật đây.

 

La Đình chỉ là em gái sẽ tới, chứ báo với cô là đến một cái là kéo theo một bầy ba thế . Một cô là em gái ruột, một cô là em họ? Thế còn cô gái còn là ai nữa đây?

 

Lý Hữu Quế bỗng cảm thấy chuyện dường như trở nên ho hơn , nhưng ngẫm việc họ sắp sửa dọn ở chung một mái nhà với , cô bắt đầu thấy đau đầu nhức óc.

 

Chẳng mấy chốc về tới nhà họ Lý, đây là một ngôi nhà ngói khang trang cất ngay cạnh bờ ao, kiến trúc và diện mạo khác biệt so với phần lớn những ngôi nhà khác trong làng.

 

Thế nên, khi Vương Lộ và La Mỹ Linh cùng cô gái sẽ ở trong một ngôi nhà như thế , tâm trạng u ám bực bội nãy giờ cuối cùng cũng vơi bớt đôi phần.

 

Cũng may.

 

Ngôi nhà trông như mới cất xong, sạch sẽ sáng sủa, đồ đạc cái gì cũng mới tinh tươm, còn riêng một sân nhỏ nữa chứ.

 

Lý Hữu Quế dẫn bước trong nhà, đưa họ xem các phòng ngủ. Căn phòng ngay cạnh phòng của hai cha con nhà họ Lý, còn căn phòng là phòng ngăn riêng gác lửng tầng hai, ngay phía phòng ngủ của Lý Hữu Quế.

 

La Mỹ Linh và Vương Lộ chung một cặp với nên đương nhiên ở chung một phòng, thế là hai liền chọn ngay căn phòng trống cuối cùng tầng trệt.

 

Như căn phòng gác lửng tầng hai đương nhiên thuộc về cô gái còn , đằng nào cũng chẳng gì để tranh giành, phòng ốc chỉ ngần , giường chiếu cũng chỉ vỏn vẹn hai chiếc.

 

May ba cô gái cũng ý kiến dị nghị gì, tự phân chia phòng ốc xong xuôi êm , đỡ cho Lý Hữu Quế bao nhiêu phiền phức.

 

 

Loading...