Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 216: Dã Tâm Quá Lớn
Cập nhật lúc: 2026-09-18 16:55:07
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bát sốt thịt nấm hương ư?
Khi La Mỹ Linh thấy bát nước sốt quen mắt đặt bàn, trong lòng lập tức dấy lên nỗi kinh ngạc và hoài nghi. Đây chẳng là mấy hũ đồ ăn thơm ngon mà ba từng mang về nhà ?
Nhà Lý Hữu Quế cũng thứ , cô và ba rốt cuộc quan hệ gì? Chẳng lẽ họ quen ?
“Đây là sốt gì thế em? Ngon quá mất.” Quan Hiểu Anh hứng thú với bát sốt đen sì đặt ở giữa bàn ăn. Thấy cả nhà họ Lý ai nấy đều múc từng thìa chan cơm, cô cũng kìm nếm thử một miếng nhỏ, hương vị khiến cô thốt lên tán thưởng.
Lý Kiến Văn tự hào mặt: “Sốt thịt nấm hương do chị cả em đấy, ngon tuyệt cú mèo luôn.”
Sốt thịt nấm hương ư?
Các cô quả thực dám tin tai .
Bát sốt đen sì mà từ nấm hương và thịt băm ? Người nhà quê mà hào phóng đến thế ư? Dân quê từ bao giờ ăn ngon đến mức ?
Thấy , Vương Lộ múc một thìa rưới bát cơm nếm thử, thơm cay đậm đà, quả nhiên c.ắ.n trúng từng miếng thịt vụn, đúng thật là thịt heo xịn.
Không ngờ một bát đồ ăn trông chẳng gì bắt mắt ngon đến thế, nấm hương, thịt thật, quá đỗi khó tin.
là hương vị quen thuộc .
La Mỹ Linh ngậm miệng là nhận ngay, đích thực là món mà ba nhà mang về, đôi mắt cô trừng to kìm chằm chằm về phía Lý Hữu Quế.
Anh ba nhà cô và Lý Hữu Quế ư?
Sự thất thố của La Mỹ Linh nhanh chóng Lý Hữu Quế bắt gặp, nhưng cô cũng chẳng thèm giải thích, trực tiếp ngơ, chỉ cắm cúi ăn phần cơm của .
“Em họ, em thế? Ăn ngon ?” Vương Lộ khi ăn sốt thịt nấm hương thì ấn tượng đối với nhà Lý Hữu Quế lên mấy phần, ngờ gia đình thật lòng đãi ngộ bọn họ chu đáo như , cảm giác xa cách bỗng chốc tan biến nhiều.
“Ngon lắm ạ, chỉ là em ngờ ngon đến thế nên bất ngờ thôi.” La Mỹ Linh đương nhiên sẽ lý do thực sự cho chị họ , bởi vì chị họ Vương Lộ thầm thương trộm nhớ ba của cô , nếu để chị thì chuyện sẽ to chuyện mất.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Vương Lộ mảy may nghi ngờ, cũng gật đầu đồng tình, thật lòng thích mê món sốt thịt .
Quan Hiểu Anh vô tình thấy vẻ mặt của La Mỹ Linh khi Lý Hữu Quế, biểu cảm đó kinh ngạc và hoang mang đến mức khiến cô khỏi nghĩ ngợi vẩn vơ.
Nhờ bát sốt thịt nấm hương , bữa cơm diễn vô cùng thuận lợi, thức ăn bàn quét sạch sành sanh.
Khoảng thời gian bữa cơm là giờ học tập của gia đình họ Lý. Lý Hữu Quế thắp hai ngọn đèn dầu, cùng đặt lên bàn ăn, đó học bài cùng các em.
Cha Lý và Lý cũng bên cạnh, Lý xoa bóp chân cho cha Lý, hơn một tiếng đồng hồ cả nhà mới lục tục rửa ráy chuẩn ngủ.
Vương Lộ, La Mỹ Linh và Quan Hiểu Anh ăn cơm xong liền về phòng . Lúc đến đây họ đều mang theo đèn pin nên chia bớt đèn dầu của nhà họ Lý.
Bởi vì Lý Hữu Quế dặn với họ về khung giờ nhà dùng nước nóng tắm giặt, nên bảo họ nếu tắm sớm hẳn thì hãy tắm muộn một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-216-da-tam-qua-lon.html.]
Ở nhờ nhà khác thì sự tự giác như , tạo thuận lợi cho , mà là nhân nhượng theo gia chủ.
Vì thế, Quan Hiểu Anh là đầu tiên múc nước nóng tắm rửa, cô cũng chẳng hề lo lắng về nhà họ Lý. Gia đình nhiều phụ nữ ít đàn ông, chủ yếu là trẻ con, đàn ông duy nhất thì khó khăn, thực phụ nữ như họ ở đây là thích hợp nhất.
Sau khi Quan Hiểu Anh tắm xong thì đến lượt hai chị em họ Vương Lộ và La Mỹ Linh, đợi đến khi cả ba bọn họ tắm xong xuôi và đóng kín cửa phòng.
Mẹ Lý mới tắm cho con trai út, tắm xong tắm tiếp cho bé Kiến Hoàn, cuối cùng mới tới phiên cha Lý. Cha Lý tắm rửa cần Lý phụ giúp, tắm xong bà đỡ ông về phòng nghỉ ngơi.
Kế đó là Kiến Văn, Hữu Liễu, Lý, cuối cùng mới đến lượt Lý Hữu Quế. Lý Hữu Quế xưa nay luôn là cuối cùng, khi ngủ cô kiểm tra kỹ càng then cài cửa nẻo mới yên tâm chợp mắt.
Sáng hôm lúc cả nhà ăn bữa sáng, La Mỹ Linh, Vương Lộ và Quan Hiểu Anh đề nghị lên thành phố mua đồ. Lý Hữu Quế liền dẫn họ lên đội sản xuất xin giấy giới thiệu, đưa họ ven đường đón xe khách, còn dặn dò cặn kẽ các chuyến xe và khung giờ, mãi đến khi tiễn cô mới đồng việc.
Cô đúng là vất vả quá mà.
Tuy nhiên, Lý Hữu Quế hề rằng, khi Vương Lộ, La Mỹ Linh và Quan Hiểu Anh lên xe khách liền bắt đầu bàn tán xôn xao về cô.
“Em họ , điều kiện nhà Lý Hữu Quế đúng là tệ chút nào nhé. Em xem, ban nãy chị thấy Lý Hữu Quế chia cho mấy đứa em cô mỗi đứa một viên kẹo với một cái bánh đấy. Chậc chậc chậc, dân thành phố chúng còn chẳng hào phóng đến mức .” Vương Lộ vẫn còn ghim chuyện chiều qua cha Lý mát, vốn tưởng ông chỉ sĩ diện hão thôi, giờ mới vỡ lẽ là lầm to.
Không ngờ nhà họ Lý cơ ngơi gia cảnh dư dả đến thế, ăn mặc đều chịu chi, đến cả mấy đứa em nhỏ cũng học đàng hoàng, hơn nữa cô còn thấy trong nhà ít sách vở.
Quan Hiểu Anh: “Gia giáo nhà họ thực sự , chẳng giống dân quê chút nào. Nghe hai trai của Lý Hữu Quế đều là công nhân chính thức ở trong thành phố , chắc hẳn tháng nào cũng gửi tiền về nhà. Người ở quê mà mỗi tháng thu nhập bốn năm mươi tệ thì sống còn sướng hơn khối thành phố chứ.”
La Mỹ Linh: “Em cũng chẳng thấu nổi, cái cô Lý Hữu Quế mười sáu tuổi mới học cấp hai, còn xuống đồng việc nặng. Hình như đội sản xuất của họ coi trọng cô , lẽ cô cũng ghê gớm lắm.”
Chắc chắn là ghê gớm , La Mỹ Linh thầm nghĩ, nếu thì mà bắt mối qua với ba nhà cô chứ? Cái cô Lý Hữu Quế nhất định là phận hiển hách của ba nên mới tìm cách tiếp cận , hoặc giả đang nuôi mộng gả nhà họ La.
Thật hổ.
Tuổi còn nhỏ xíu, thậm chí còn lớn bằng mà dã tâm to như . Nhà họ La của cô là nơi ai cũng tùy tiện bước chân đấy chắc? Đừng là cô đời nào đồng ý, ngay cả cha cô chắc chắn cũng chẳng bao giờ chấp thuận.
La Mỹ Linh liên tưởng đến chuyện ba kéo về đây cắm rễ xuống nông thôn, chẳng cũng là vì con nhỏ Lý Hữu Quế ? Miệng là tìm chăm sóc cho , khéo kéo về cùng một phe với Lý Hữu Quế cũng nên.
Cứ thế, La Mỹ Linh tự suy diễn đủ thứ trong đầu. Nhà Lý Hữu Quế sở dĩ nơi nơi đều khác biệt rõ rệt so với những xã viên khác, ắt hẳn cũng là vì Lý Hữu Quế lắm mưu nhiều kế mà thôi.
Đến khi tới nội thành, La Mỹ Linh liền hạ quyết tâm ngày mai sẽ doanh trại bộ đội tìm ba, nhắc nhở một tiếng để đừng mắc lừa, đừng để con hồ ly tinh thôn quê mê hoặc.
Trong thành phố dù cũng khang trang hơn thị trấn nhỏ nhiều, nhưng đô thị ở mạn cũng thể sánh bằng các thành phố lớn ở phương Bắc. Ba cô gái xuất từ đô thị phồn hoa vẫn kìm đôi chút chê bai, may ở đây thể mua đủ những thứ họ cần, việc chung vẫn diễn suôn sẻ.
Đến chiều muộn, Vương Lộ, La Mỹ Linh và Quan Hiểu Anh quyết định về. Chỗ cách thành phố quả thực xa, cũng tiện lợi nên họ chẳng còn lưu luyến gì nữa.
Lúc Lý Hữu Quế còn tan thì ba họ xách túi lớn bọc nhỏ về tới nhà, tất cả đồ đạc cần thiết đều sắm sửa đầy đủ thiếu thứ gì.
Đợi đến khi hai em Lý Kiến Văn và Lý Hữu Liễu học về, cả ba còn quen đường quen lối theo hái rau phụ giúp, xem như dần hòa nhập nhịp sống nơi đây.