Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 220: Cuối Cùng Cũng Thông Suốt
Cập nhật lúc: 2026-09-18 16:55:11
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nói thì vẻ xuôi tai.
Hình như cũng lý đấy chứ.
Thế nhưng...
“Đã bảo ở đội nào cũng , cớ Đội sản xuất thôn Định ?”
“Chê xa ? Thế thì dọn đội sản xuất của mà ở, chẳng là xong ?”
La Đình chẳng thấy chuyện gì to tát cả. Đội sản xuất chính là do cất công chọn lựa, qua khảo sát kỹ càng đàng hoàng.
Dĩ nhiên nhất vẫn là Đội sản xuất 7 của Lý Hữu Quế, ngặt nỗi bên đó căn bản chỉ tiêu tiếp nhận , cũng chẳng nhu cầu .
Hơn nữa, La Đình cho rằng em gái xuống đây là để tham gia lao động xây dựng, chứ nghỉ dưỡng, càng đến chơi trò gia đình, lao động là lao động.
Nghe , La Mỹ Linh và Vương Lộ lập tức ngây như phỗng, cảm thấy thể nào chuyện thông suốt với La Đình .
Thế chẳng là công cốc một chuyến ?
“Anh ba, bọn em đều là con gái chân yếu tay mềm, chẳng lẽ lo lắng cho em và chị họ chút nào ?” La Mỹ Linh thật sự hết cách, cảm thấy giao tiếp với ông đúng là nan giải.
Gương mặt La Đình vẫn thản nhiên: “Anh hai đứa là con gái, cho nên mới chọn Đội sản xuất thôn Định cho các em. Đồng chí Đội trưởng Hà bên đó nhân phẩm , tác phong của đội bọn họ cũng nghiêm túc đắn, sẽ ai ý đồ gì với các em .”
Hơn nữa, cũng mở lời nhờ vả Lý Hữu Quế ngấm ngầm để mắt trông chừng bọn họ . Có Lý Hữu Quế ở đó, chắc chắn sẽ để ai ức h.i.ế.p hai cô bé, thế nên mới yên tâm như .
La Mỹ Linh và Vương Lộ ngán ngẩm: là chuyện với như đàn gảy tai trâu.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Cả hai kìm ủ rũ cúi đầu, chỉ cảm thấy tiền đồ phía tối đen như mực, chẳng xoay xở tiếp theo.
La Đình cũng chẳng bận tâm xem hai họ chịu chấp nhận . Anh thu xếp chu đến mức , bọn họ còn đòi hỏi gì nữa?
“Em gái, đây là phiếu lương thực và tiền mặt, còn các loại phiếu khác nữa, em cất giữ cho cẩn thận. Đừng lo lắng, nếu ở đơn vị thì Doanh trưởng Long cũng sẽ chăm sóc em, chuyện gì em cứ chạy đây tìm Doanh trưởng Long.” La Đình rốt cuộc vẫn nỡ bỏ mặc em gái ruột, bèn dặn dò chuyện gửi gắm cho Long T.ử Kiện.
Con bé chẳng chịu động não suy nghĩ gì cả, cậy nhờ bao nhiêu , vận dụng bao mối quan hệ, còn chu cấp cả tiền lẫn phiếu, La Mỹ Linh còn gì mà yên lòng cơ chứ?
La Mỹ Linh xấp tiền hơn một trăm tệ trong tay , mấy chục cân phiếu lương thực, mấy tấm phiếu vải, phiếu đường, phiếu bánh bích quy, một đống phiếu dầu hỏa, diêm quẹt các loại. Số thừa sức giúp cô một cuộc sống dư dả tươm tất ở đây, cần lo lắng chuyện cơm ăn áo mặc.
như Lý Hữu Quế từng , chỉ cần bản lương thực thì xuống đồng việc còn nghĩa lý gì?
Chưa kể đống đồ ba đưa, lúc chuẩn cũng lén nhét cho cô ba trăm tệ cùng đủ loại tem phiếu, cả và hai cũng gom góp cho ít, gộp tất cả đủ cho cô ăn tiêu phủ phê mấy năm trời.
Nghĩ thông suốt , La Mỹ Linh lập tức cảm thấy chuyện xuống nông thôn cắm đội dường như cũng chẳng đến mức khổ ải cay đắng như tưởng, của nả trong tay cô nhiều đến mức ăn hết kìa.
Vương Lộ đống tiền phiếu trong tay La Mỹ Linh mà khỏi thèm thuồng ghen tị. Tổng tiền phiếu cô dĩ nhiên nhiều hơn La Đình đưa một chút, nhưng cô thừa tài sản của La Mỹ Linh chỉ bấy nhiêu. Người tận ba trai nuông chiều, thêm La âm thầm tiếp tế riêng nữa.
“Anh ba, cũng , em lời .” Nghe phân tích nhiều như , cầm trong tay từng đồ , trong lòng La Mỹ Linh hiểu rõ ngần che chở thì đừng là ngang dọc ở Đội sản xuất thôn Định, ngay cả an tính mạng của cô cũng chẳng gì bận tâm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-220-cuoi-cung-cung-thong-suot.html.]
Nghĩ , La Mỹ Linh còn bài xích nhiều như nữa, trong lòng cũng dần dà chấp nhận thực tế.
Đến La Mỹ Linh còn chịu thỏa hiệp thì Vương Lộ còn gì nữa? Cô cùng vị thế với La Mỹ Linh, hơn nữa hai mang tiếng chị em họ nhưng thực chất cũng chẳng ruột thịt m.á.u mủ thiết gì cho cam.
Thế là, những lời dặn dò khích lệ bảo hai cố gắng lụng chăm chỉ của La Đình, đôi chị em họ nhân lúc trời còn sớm vội vã trở về.
Lúc về đến nơi, vặn gặp lúc hai em Lý Kiến Văn và Lý Hữu Liễu học về bao lâu, thế là hai chủ động cùng hai đứa nhỏ cắt rau lợn và hái rau xanh về.
Lý Hữu Quế thấy La Mỹ Linh và Vương Lộ trở về cũng chẳng hỏi han gì nhiều, rửa sạch tay xong liền xắn tay áo bếp xào nấu.
Bữa tối cũng chẳng gì cầu kỳ, chỉ xào hai đĩa rau xanh, hai bát nhỏ dưa muối, một món chút thịt vụn, một món chay tịnh thịt, thế là xong thực đơn cho bữa tối.
Điểm khá hơn bữa sáng và bữa trưa là buổi tối nhà họ Lý thường ăn cơm gạo tẻ, tức là ăn đồ khô chắc .
Thế nhưng, khi bữa cơm gần tàn, Lý Hữu Quế bỗng nhiên cất tiếng.
“Đồng chí La, đồng chí Vương và đồng chí Quan, ngày mai là ngày thứ tư . Nhà cũng chỉ nhận bao cơm cho các chị trong ba ngày đầu thôi. Ngày mai các chị tính xem tự nấu nướng thế nào? Khi nào thì bắt đầu công điểm?”
“Nếu tự nấu nướng thì các chị cũng thấy đấy, bếp nhà thì đủ nhiều, chỉ nồi là thiếu. Hoặc là các chị nấu sớm, hoặc là nấu muộn hơn một chút. Củi đuốc thì tính toán, nhưng nước thì các chị tự gánh lấy. Các chị cần dùng nước nấu nướng, uống nước, giặt giũ tắm rửa, thể cứ dựa dẫm hết nhà gánh phục vụ các chị mãi . Bàn bạc xong xuôi thì báo cho một tiếng.”
Lý Hữu Quế cảm thấy cho ba bọn họ đủ thời gian để thích nghi, cả về tâm lý lẫn thể chất. Giờ đây chắc hẳn chấp nhận thực tế chứ? Cũng đến lúc cân nhắc xem bản cần gánh vác những trách nhiệm gì .
Nhanh thế ư?!
La Mỹ Linh và Vương Lộ xong liền há hốc mồm. Chiều nay khó khăn lắm mới chấp nhận nổi thực tế, chẳng ngờ đòn giáng tiếp theo ập đến ngay mắt, thật đúng là cho đường sống mà.
“Hữu Quế, vẫn tiếp tục góp gạo thổi cơm chung với nhà , nhà ăn gì thì ăn nấy. Hiện tại chỉ phiếu lương thực và tiền mặt, chi phí hết bao nhiêu xin trả bấy nhiêu. Ngày mai ở đội sản xuất của các học việc thêm một ngày nữa, chắc là ngày thể sang Đội sản xuất thôn Định .” Người lên tiếng là Quan Hiểu Anh. Cô phá vỡ bầu khí im lặng đột ngột, thái độ hòa nhã đến bất ngờ.
Sự hiểu chuyện và thức thời của Quan Hiểu Anh khiến Lý Hữu Quế ngạc nhiên, nhưng cô cũng chỉ liếc cô một cái khẽ gật đầu đồng ý.
Còn La Mỹ Linh và Vương Lộ hề chuyện chiều nay Quan Hiểu Anh sang Đội sản xuất 7 học việc, hai vẫn còn đang ngơ ngác, lúng túng nên chọn thế nào.
May La Mỹ Linh đến mức ngốc nghếch hết t.h.u.ố.c chữa. Cô bỗng nhiên sáng nghĩ tới chuyện Lý Hữu Quế là do ba ngấm ngầm cậy nhờ chăm sóc cho , thế thì chắc chắn Lý Hữu Quế sẽ gài bẫy hại .
“Vậy... em Hữu Quế, chị cũng giống như đồng chí Quan Hiểu Anh. Dù thì bọn chị cũng ở cùng một đội sản xuất mà.” La Mỹ Linh tính học theo cách của Quan Hiểu Anh, thế nào cô nàng liền bắt chước y như .
Xem vẫn ngốc đến mức vô phương cứu chữa, vẫn còn nước cứu vãn.
Lý Hữu Quế liền gật đầu tán thành. Vốn dĩ cô cũng ý định chăm sóc La Mỹ Linh đôi chút, đối phương phối hợp điều như thì càng đỡ nhọc lòng.
Vương Lộ thì còn gì hơn nữa? Tỷ hai chọi một, dĩ nhiên cùng tiến cùng lui , cô ngu dại gì.
Thế là ba cô gái thống nhất ý kiến: Tiếp tục ăn ở tại nhà họ Lý, sẽ chủ động phụ giúp gánh nước và những công việc lặt vặt trong khả năng, khi chia lương thực thì tạm thời dùng phiếu lương thực và tiền mặt để thanh toán tiền cơm nước.
Lý Hữu Quế gật đầu, nhà họ Lý dĩ nhiên chẳng ý kiến gì. Nếu ba cô gái mà giở thói đỏng đảnh, thì ở đây còn Lý Hữu Quế chống lưng trấn áp, chẳng sợ bọn họ ngoan ngoãn lời.