Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 224: Lời Đồn Đãi

Cập nhật lúc: 2026-09-18 16:55:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sức mạnh của miếng thịt thật to lớn bao.

 

Lý Hữu Quế ba cô gái đang đùa ầm ĩ phía , kìm mà thầm tặc lưỡi trong lòng.

 

yên tâm về họ, Lý Hữu Quế định bụng sẽ tiếp tục đưa đón thêm mấy ngày nữa, đó sẽ đưa đón nữa, trừ phi gặp tình huống đặc biệt.

 

Có lẽ vì tâm trạng vui vẻ nên khi Quan Hiểu Anh, Vương Lộ và La Mỹ Linh tới Đội sản xuất thôn Định, thời gian còn nhanh hơn cả thường ngày.

 

Đội trưởng Hà thấy ba cô gái thành phố bất ngờ cảm thấy hợp tình hợp lý, tiên phân cho họ những công việc nhẹ nhàng, đó Đội trưởng Hà liền bờ ruộng chuyện với Lý Hữu Quế.

 

“Đồng chí Lý Hữu Quế, thật ngờ hôm nay bọn họ vẫn tiếp tục đến đấy.” Đội trưởng Hà kìm mà cảm thán, tuy đồng ý cho họ đến muộn về sớm, nhưng bộ đường dài cũng mệt mỏi chẳng kém gì.

 

Lý Hữu Quế: “Cứ để họ từ từ quen, tích lũy và thử thách từng chút một sẽ dễ thích nghi hơn, chú đừng ép họ quá gắt. Đất đai đội sản xuất của chú nhiều, mãi chẳng hết việc, trong lòng họ khó tránh khỏi cảm thấy mịt mờ xa xăm.”

 

Điều đúng là sự thật.

 

Đội trưởng Hà cảm thấy cô lý, bản ông khi thấy đội sản xuất của thôn nhiều đất như mừng lo, nhiều đất vốn là chuyện , nhưng bắt tay thì mệt thật sự.

 

“Đồng chí Lý Hữu Quế , bọn họ ăn cơm ở nhà cháu, là để đội sản xuất chúng cấp một phần lương thực cho bọn họ nhé? sẽ để mắt tới họ giúp cháu, nhưng là đàn ông nên tiện lắm, chỉ thể bảo vợ, con gái với con dâu đỡ đần thêm thôi.”

 

Lý Hữu Quế chăm sóc ba cô gái thành phố chu đáo thế , Đội trưởng Hà sớm đoán , nhưng chăm sóc lộ liễu đến mức thì ông cảm thấy cũng nên chút biểu hiện. Hơn nữa, chỉ phiền ông một lát buổi trưa thôi, những lúc khác cũng chẳng phiền đến ông.

 

Gì cơ? Đội trưởng Hà là bằng lòng cấp lương thực ư?! Nghĩa là đội sản xuất của họ vẫn còn dư lương thực ?!

 

“Đội trưởng Hà, các đúng là ăn cơm ở nhà cháu, cũng đưa tiền và phiếu cho cháu . chú đấy, nhà cháu đông mà ít sức lao động, lương thực chia ít ỏi lắm. Không đội sản xuất của các chú thể bán cho cháu ít lương thực ?! Đỡ cho cháu chạy tìm các đội sản xuất khác để mua lương thực.”

 

Trong lòng và trong mắt Lý Hữu Quế lúc chỉ phiếu lương thực và tiền mặt, hai thứ đều là thứ cô thích nhất, lời đề nghị của Đội trưởng Hà quả thực quá đúng ý cô .

 

Hiểu chứ, ông hiểu .

 

Bất kỳ đội trưởng sản xuất nào ở Tô Trấn cảnh nhà Lý Hữu Quế cơ chứ?! Trước vay mượn lương thực ăn mà vẫn chẳng no bụng, bây giờ khá hơn một chút, nhưng miệng ăn trong nhà nhiều thế thì vẫn mua thêm lương thực thôi.

 

Đội trưởng Hà: “Thế cháu mua bao nhiêu?”

 

Lý Hữu Quế: “...”

 

Chú thể bán cho cháu bao nhiêu?! Đương nhiên là càng nhiều càng .

 

“Sáu trăm cân chú? Gạo mới gạo cũ đều ạ, xay xát xong thì tới năm trăm cân gạo, bao nhiêu lớn như thế ăn chẳng nổi hai tháng .” Lý Hữu Quế dám mở miệng đòi hỏi quá nhiều, chỉ dám đưa con , chứ thì cô hỏi xem mua một nghìn cân đấy.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Sáu trăm cân ư?!

 

Con thì , đúng là nhiều chút nào.

 

Huống chi, Lý Hữu Quế còn là gạo cũ gạo mới đều , mà đội sản xuất của họ thì gạo cũ còn khá nhiều đấy chứ.

 

Đội trưởng Hà lập tức đồng ý ngay, vội vàng gọi kế toán và các cán bộ khác của đội sản xuất , đó mở kho thóc, đong lúa cân thóc giao cho Lý Hữu Quế.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-224-loi-don-dai.html.]

Sau khi mua thóc xong, Lý Hữu Quế còn phát hiện trong kho lương thực đậu xanh, bèn mua thêm hai mươi cân, mùa hè nấu cháo đậu xanh giải nhiệt là nhất, đây đúng là thứ cực kỳ quý giá.

 

Sau đó, Lý Hữu Quế dùng một chiếc đòn gánh mượn của Đội trưởng Hà, quẩy hai bao tải lớn đựng đầy thóc và đậu xanh gánh về.

 

Chuyến đúng là thu hoạch đầy ắp, Lý Hữu Quế cảm thấy uổng công một chuyến, mà vị Đội trưởng Hà cũng điều, nhanh nhẹn.

 

Có điều, kho lương thực của Đội sản xuất thôn Định to thật đấy, nhiều lương thực ghê, nếu sợ mua nhiều quá sẽ gây chú ý thì ngần lương thực đủ nhét kẽ răng chứ?!

 

Lúc Lý Hữu Quế gánh lương thực về tới nhà thì các xã viên đều xuống đồng việc hết , bởi vì con đường qua mấy đội sản xuất nên chuyện cô gánh đồ về căn bản thể giấu nổi ai.

 

Thế là, đợi đến khi Lý Hữu Quế đồng việc, xã viên của mấy đội sản xuất lân cận đều chuyện.

 

“Hữu Quế, lúc nãy cháu gánh cái gì thế?”

 

“Hai bao tải to đùng nhé, căng tròn đầy ắp, lấy ở thế?”

 

“Còn lấy ở nữa? Không con bé đưa sang Đội sản xuất thôn Định ? Nhất định là lấy từ Đội sản xuất thôn Định về .”

 

“Là thứ gì thế hả? Nói cho chúng , Hữu Quế.”

 

“Chẳng lẽ là khẩu phần lương thực của ba cô thanh niên thành phố ?! Không chứ? Nhiều thế cơ , nhà Lý Hữu Quế phen hời to .”

 

“Phải đấy, đấy, thế sớm xin một cô về nhà ăn ở, nhận lương thực tiền.”

 

“Mấy tưởng bở hời to , thì chẳng thấy thế . Mấy cô gái từ thành phố về đó mấy thấy đấy thôi, gánh nước thì gánh tới tám chín mười lượt mới đầy bể, còn nấu cơm cho họ ăn, củi lửa thì miễn phí. Mấy thể ngày nào cũng đưa đón về như Lý Hữu Quế ? Việc của thì cắm đầu cho xong thật nhanh cuống cuồng chạy đón. Mấy tưởng kiếm tiền với lương thực dễ dàng thế , thì mà nhận , Lý Hữu Quế cản mấy ? thấy con bé còn mong mấy rước hộ chứ.”

 

“Nói chí đấy, mấy mặt mũi nào mà đòi thu thêm phiếu lương thực của thành phố ? Đội trưởng sản xuất chịu đồng ý ? Người chịu ? Mấy coi là lũ ngốc chắc?”

 

Ngoài đồng ruộng bàn tán đủ điều, nhưng đa đều hiểu lý lẽ. Hơn nữa, thêm một lạ sống trong nhà bất tiện bao, còn hầu hạ như tổ tiên, nếu đối xử thì tiếng đồn xa chẳng cả.

 

Huống hồ, một ở tận ba , ăn uống chắc chắn cũng ít, bây giờ nhà Lý Hữu Quế cũng còn là nhà Lý Hữu Quế của ngày xưa nữa, hai trai đều là công nhân chính thức lương đàng hoàng, chẳng thiếu thốn đến mức đó .

 

Người gì Lý Hữu Quế chẳng thèm bận tâm, cô trộm cướp, chẳng thèm cãi cọ gì.

 

La Trung Hoa thì bước gần, ông đương nhiên tin tưởng đứa cháu gái lớn : “Có chuyện gì thế? Nghe cháu gánh hai bao tải to tướng từ thôn Định về ?!”

 

“Đội trưởng Hà hỏi cháu khẩu phần của các đủ ăn , đội sản xuất của họ thể ứng cho cháu một ít. Cháu bảo mỗi tháng các chỉ đưa năm đồng tiền và mười cân phiếu lương thực thôi, lương thực nhà cháu chỉ ngần , tự dưng thêm ba miệng ăn thì cháu vẫn đổi thêm lương thực. Đội trưởng Hà bảo đội sản xuất của chú thể đổi cho cháu, thế là cháu đổi khẩu phần lương thực của các mang về thôi ạ.”

 

Đây là sự thật, Lý Hữu Quế La Trung Hoa nghi ngờ , chỉ là sợ kẻ đỏ mắt ghen ăn tức ở với cô nên mới qua hỏi han quan tâm một chút thôi.

 

Những lời Lý Hữu Quế hề né tránh các xã viên xung quanh, ngay cả chuyện Vương Lộ, Quan Hiểu Anh và La Mỹ Linh đưa bao nhiêu tiền ăn cô cũng thẳng hết.

 

Xã viên trong đội sản xuất xong, đưa tí tiền phiếu ít ỏi thế thôi á, may mà đây còn là ở nông thôn, chứ ở thành phố tiền cũng chẳng mà mua lương thực. Năm đồng một tháng đúng là nhiều nhặn gì, ăn cơm thì đủ chứ tiền rau dưa còn tính đấy.

 

Hời hời cái nỗi gì chứ? Cái món hời kiểu ai thích thì nhào vô mà kiếm.

 

Trong nháy mắt, tin tức hệt như làn gió xuân thổi bay khắp mấy đội sản xuất, trực tiếp bịt kín miệng những kẻ đang đỏ mắt ghen tị và tưởng rằng nhà Lý Hữu Quế vớ món hời lớn.

 

 

Loading...