Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 228: Tôi Sợ Quá Cơ
Cập nhật lúc: 2026-09-18 16:55:19
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đây chẳng lẽ là một đứa ngốc ?
Có ai chạy đến chợ đen để mua màn chống muỗi chứ?
Gã trung niên Lý Hữu Quế trông vẻ bình thường bằng ánh mắt như kẻ ngốc. Con bé nếu đần thì chắc chắn là đến đây để gây sự.
Bằng , chính là phái đến để dò la, vấn đề.
“Đi , chẳng cái gì hết, đồ thần kinh.” Gã trung niên trong chớp mắt tự suy diễn đủ thứ, vội vàng xua tay đuổi Lý Hữu Quế như đuổi ruồi.
Lý Hữu Quế: “...”
Thấy cô dễ lừa ? Trông cô giống đứa trẻ con mấy tuổi lắm ? Gã nếu vấn đề, cái nghề buôn bán ngầm thì cô c.h.ặ.t đ.ầ.u cho gã.
Thật là, thấy cô tiền thấy cô nhỏ tuổi?
Lý Hữu Quế : “Chú , cháu thật lòng đến mua màn, cháu cũng lừa chú. Chú thì , thì thôi, việc gì c.h.ử.i khác? Chửi bậy là cháu chịu , chú xin cháu.”
Thật buồn , chẳng lẽ cô còn sợ gã chắc?
Dù lúc Lý Hữu Quế cũng chịu để yên. Mua bán thành thì tình nghĩa vẫn còn, cớ mở miệng x.úc p.hạ.m khác? Việc đương nhiên là sai trái.
Gã trung niên vạn ngờ sáng sớm tinh mơ đụng một cô gái trẻ bốc đồng như . Người khác mắng nhiều nhất là làu bàu vài câu bỏ , chẳng ai thẳng thắn, sợ chuyện như cô.
“Tao lười để ý đến mày.” Gã trung niên tuy bực bội nhưng cũng chú ý, lúc ít đang về phía gã .
Lý Hữu Quế đồng ý: “Trước khi chú lười để ý đến cháu, xin hãy xin cháu.”
Cô chùn bước, nhưng Lý Hữu Quế tuyệt đối để khác nghĩ dễ bắt nạt. Chắc hẳn đây gã cũng từng ức h.i.ế.p ít thật thà, hôm nay nhất định cho gã một bài học.
Gã đàn ông trung niên ở chợ đen hiếm khi gặp kẻ bám riết tha như . Bởi vì những đến đây giao dịch chẳng ai dám tùy tiện đắc tội khác, nếu ai thèm bán đồ cho nữa?
Hơn nữa, gã đàn ông là một trong những quản lý ở đây. Rất nhiều đến chợ đen ít nhiều đều giao thiệp với gã, thuộc diện nhân vật thể đắc tội.
Lý Hữu Quế đương nhiên những điều , mà cho dù thì cô cũng chẳng bận tâm. Tiền ở mà chẳng kiếm ? Cô cũng thành phố, ở nông thôn cũng chẳng c.h.ế.t đói , cần cầu cạnh đến gã.
Cô chính là thừa tự tin như .
“Tao cảnh cáo mày, mày mà còn tiếp tục dây dưa gây sự, tao cho mày gánh nổi hậu quả , mày tin ?” Mặt gã đàn ông đen sì, hạ thấp giọng ghé sát Lý Hữu Quế đe dọa.
Lý Hữu Quế: “...”
“ sợ quá cơ.”
Nếu buông lời đe dọa tàn nhẫn mà chỉ im lặng bỏ thì Lý Hữu Quế cũng bỏ qua, chứ thực sự truy cứu đến cùng.
gã ắt hẳn ngày thường quen thói hống hách bề , hưởng thụ quá nhiều sự nịnh nọt hoặc tiện lợi nên giờ đây đ.â.m ngạo mạn, gặp mắt là nổi đóa ngay.
Đáng tiếc, gã đụng ai khác mà chính là Lý Hữu Quế.
Lý Hữu Quế châm chọc buông một câu sợ hãi, đó tay nhanh như chớp vặn chặt cổ tay gã, trực tiếp dùng vũ lực trấn áp.
Vốn dĩ sức lực của cô lớn phi thường, lúc dồn hết sức thì một đàn ông trưởng thành là đối thủ của cô .
Bất kể gã trung niên giãy giụa dùng sức thế nào cũng thể thoát khỏi sự khống chế từ bàn tay thon thả của Lý Hữu Quế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-228-toi-so-qua-co.html.]
“Mày, mày c.h.ế.t chắc .” Bị mất mặt lớn như , gã trung niên vẫn hung hăng đe dọa cô.
Lý Hữu Quế: “...”
“Em gái, em ở đây?” Chưa đợi Lý Hữu Quế nhạo gã, đột nhiên một giọng quen thuộc đầy kinh ngạc vang lên, sững sờ hai bọn họ.
“Chung Thư Hào, chắc chắn là đắc tội với em gái . Em gái hiền, gì con bé để nó giận đến mức ?” Người đến ai khác, chính là Phương Hoa. Chị nhíu mày đàn ông, cần hỏi cũng chắc chắn là của gã.
Phương Hoa?
Sao chị tới đây?
Sớm thế ư?
Lý Hữu Quế thấy chị quen đàn ông liền buông tay , phủi tay chào hỏi Phương Hoa: “Chị Phương, chị đến đây? Em đến đây tìm mua màn, mắng em là đồ thần kinh. Em , đương nhiên là chịu . Người mắng xin thì thôi, còn đe dọa bảo em c.h.ế.t chắc, em gánh nổi hậu quả nữa chứ.”
Nói thật tức c.h.ế.t .
Một đàn ông to xác mà chẳng chút phong độ nào.
Khi Lý Hữu Quế lên án gã, nét mặt tràn đầy vẻ chê bai và coi thường. Những xung quanh cũng lộ vẻ mặt khinh bỉ, cho rằng một đàn ông trưởng thành so đo với một cô gái nhỏ thật quá mất mặt.
Sắc mặt của gã trung niên càng thêm khó coi, coi khinh đến mức ngượng chín cả mặt.
“A Hoa, cô bé thực sự đến mua màn chứ? Ai đến đây mà chẳng để mua đồ ăn? Anh đương nhiên nghĩ cô đến để phá đám .” Gã đàn ông nhịn vội vàng thanh minh kêu oan, ai mà ngờ đụng trúng một thực sự đến mua thứ khác cơ chứ.
Phương Hoa đưa tay đỡ trán.
Hiểu lầm quả thực lớn .
“Được , A Hào, đây là em gái , con bé thể yên tâm, dám bảo đảm con bé thực sự đến để mua màn. Tính tình nóng nảy quá, ăn cũng chẳng đúng mực chút nào.” Phương Hoa đương nhiên về phía Lý Hữu Quế, bởi vì tính tình của Chung Thư Hào quả thực tệ, xảy mâu thuẫn cũng một hai , phần lớn căn bản chẳng thể trách khác .
Chung Thư Hào cũng nể mặt Phương Hoa, lẽ năng lực của chị lớn hơn gã, vì thế gã cũng chủ động xin Lý Hữu Quế.
“Cô em , thật sự xin nhé, ăn vụng về nên đắc tội . Không ngờ chúng đều là quen cả, mong cô em đừng để bụng. Cơ mà màn thì chỗ đúng là thật, cô em mua thứ thì nên hỏi chị của cô em .” Gã cũng thấy oan ức lắm, ở chợ đen gã chỉ phụ trách mảng đồ ăn thức uống thôi, gì thứ đồ đó.
Lý Hữu Quế gật đầu: “Thôi , bỏ qua . Chú cứ thẳng là là xong, hoặc bảo chỗ bán, thèm để ý đến cháu cũng . Chú , chú thế dễ rước họa đấy.”
Chung Thư Hào: “...” Gã chẳng thêm lời nào nữa.
“Đại Muội, em đây đợi chị một lát, chị một lát ngay.” Lúc , Phương Hoa thấy hai dàn xếp xong xuôi thì an tâm, vội vàng dặn dò Lý Hữu Quế một câu, tự rẽ một căn nhà hai tầng ở cách đó xa.
Lý Hữu Quế thầm nghĩ lẽ lát nữa Phương Hoa cũng về xưởng đồ hộp, cô với chị tiện đường thì thể cùng , thế nên cô ngoan ngoãn chờ.
Chung Thư Hào cũng ngượng ngùng sang một bên, bầu khí vô cùng im ắng.
Không lâu , liền thấy Phương Hoa từ trong căn nhà hai tầng bước , tay cầm thứ gì, thấy Lý Hữu Quế là vẫy tay gọi.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Sau khi Lý Hữu Quế bước qua, Phương Hoa liền kéo lấy cô, khoác tay Lý Hữu Quế cùng ngoài, hướng đương nhiên là về xưởng đồ hộp.
Đi một đoạn, Phương Hoa mới mở lời: “Con bé , mua màn thì cứ với chị một tiếng, chỗ đó chỉ bán đồ ăn với vải vóc thôi, mấy thứ khác hiếm lắm.”
Cô chuyện đó chứ? Nếu thì chẳng . Lý Hữu Quế cũng phần bất ngờ, cô cứ ngỡ chợ đen thì thứ gì cũng , tính toán sai .