Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 234: Nước Miếng Chực Trào
Cập nhật lúc: 2026-09-19 00:20:09
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Có tiền mà cơm ăn.
Nói thì ai mà tin nổi chứ!
Lý Hữu Quế cùng các em về nhà khách cất gọn đống sách vở mới dắt díu tìm chỗ ăn. Ai ngờ đến tiệm quốc doanh, trong tay cả tiền lẫn phiếu mà thức ăn bên trong bán sạch bách.
Cả đám c.h.ế.t trân tại chỗ.
Sức mua thời buổi quả thực... quá mức ghê gớm.
Không ngờ những tan đổ xô đến tiệm quốc doanh đông như . Ngay cả Lý Hữu Quế cũng lường đến muộn thế . Thịt thà hết nhẵn thì những món khác cũng chẳng còn gì để nữa.
Lý Kiến Văn và Lý Hữu Liễu càng hiểu những chuyện . Giờ phút cùng chị cả trơ trọi giữa quán ăn sang trọng, tâm trạng đang phấn khởi lập tức nguội ngắt, tối nay cơm ăn .
chuyện để bụng đói là điều thể nào xảy .
Lý Hữu Quế liền bảo: “Trưa mai chị em đến sớm hơn để ăn. Đi nào, chị dẫn các em sang xưởng của hai ăn cơm.”
May mà thành phố cô còn , bằng thì bữa cơm coi như nhịn thật .
Mấy đứa em sang xưởng của hai thì lập tức vui vẻ trở , chẳng còn chút tiếc nuối nào về việc ăn ở tiệm quốc doanh nữa.
Miễn là chịu đói bụng.
Lý Hữu Quế trong đầu mấy đứa em đang nghĩ ngợi những gì, cô dắt tay từng đứa rảo bước về phía xưởng đồ hộp.
Lúc , Lý Kiến Hoa ăn xong bữa tối. Tối nay ca đêm nên đang ở trong ký túc xá nghỉ ngơi, đột nhiên nhận tin báo các em ở quê lên tìm.
Cái gì cơ?!
Anh nhầm đấy chứ?!
Lý Kiến Hoa dám tin trời tối mịt thế mà các em ở quê xuất hiện ở đây.
Thế nhưng khi chạy ngoài thì cả một đàn em lớn nhỏ sừng sững mặt. Quả đúng là những đứa em ruột thịt yêu của thật .
Lý Kiến Hoa ngạc nhiên: “Sao các em lên đây? Ở nhà xảy chuyện gì ?”
Cũng chẳng trách chỉ nghĩ theo chiều hướng . Nếu chỉ một Lý Hữu Quế thường xuyên qua thì gì, gặp mãi cũng quen, nhưng đằng đùng một cái kéo lên đông đủ thế , bảo nghĩ ngợi lung tung cho ?
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Anh hai, ở nhà vẫn lắm, ba đều khỏe, chuyện gì .”
“Chào hai, tụi em lên thành phố chơi ạ.”
“Em chào hai.”
Mấy em Lý Kiến Văn thấy hai quen thuộc thì kích động vui mừng thi cất tiếng chào hỏi. là nhà ruột thịt khác.
Còn Lý Kiến Hoa thấy đông đủ các em như trong lòng đương nhiên cũng mừng rỡ vô cùng. Bởi vì một năm chẳng gặp mấy , hiếm hoi lắm các em mới dịp lên thành phố thế .
“Các em đến từ lúc nào thế? Đã ăn cơm ? Sao tự dưng rủ lên thành phố chơi ?” Lý Kiến Hoa cả đống câu hỏi, trong lòng tò mò chịu nổi.
Lý Kiến Văn đáp: “Tụi em đến từ sáng nay ạ. Vì thi cuối kỳ lọt top ba của lớp nên chị cả thưởng cho tụi em lên thành phố chơi hai ngày, nhưng tụi em vẫn ăn cơm tối.”
“Anh hai ơi, hôm nay tụi em công viên chơi, còn xem phim nữa đấy ạ.” Lý Hữu Liễu tiếp lời, đắc ý khoe khoang với trai.
Tiểu Kiến Hoàn bên cạnh cũng vui vẻ gật đầu lia lịa, cuối cùng cũng tới lượt bé lên tiếng: “Anh hai ơi, công viên to vui, còn thuyền nữa cơ. Chị cả dắt tụi em chèo thuyền đấy. Sau đó tụi em còn xem phim nữa, lắm luôn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-234-nuoc-mieng-chuc-trao.html.]
Lý Kiến Hoa: “...”
Đại Muội đúng là chịu chi thật đấy, em gái đối xử với các em quá .
Lý Hữu Quế : “Anh hai, nãy bọn em định ghé tiệm quốc doanh ăn cơm nhưng đến muộn quá, thức ăn hết sạch , đành dắt díu sang chỗ nấu tạm gì đó lót .”
Một hàng đầu nhỏ đồng loạt gật đầu phụ họa.
Chuyện thì quá dễ giải quyết.
Lý Kiến Hoa vội vàng dẫn các em lên phòng ký túc xá, đó bảo Lý Hữu Quế nhóm bếp than lên, còn thì cầm mấy chiếc cặp lồng hớt hải chạy xuống nhà ăn.
Rất nhanh đó, ôm mấy cặp lồng cơm trở . Cơm và thức ăn thì mua , nhưng là món chay thịt.
Không thịt cũng chẳng , Lý Hữu Quế nhóm xong lửa bếp lò, nhân tiện lấy trứng gà rán ốp la, mỗi một quả, thơm giòn ngon miệng.
Lý Kiến Văn, Lý Hữu Liễu và Tiểu Kiến Hoàn chẳng hề chê bai chút nào, ngược còn vô cùng thích ăn trứng ốp la.
Tuy nhiên, Lý Hữu Quế mới chỉ rán xong ba quả trứng thì Phương Hoa đột nhiên bước sang, tay chị cũng đang cầm một chiếc cặp lồng cơm.
Phương Hoa thấy cô liền : “Hữu Quế, lúc nãy chị thấy em chạy hớt hải xuống nhà ăn, hỏi mới là mấy đứa lên chơi. Nghe bảo vẫn ăn cơm, khéo họ hàng quê chị gửi lên ít cá biển với hải sản, mang qua cho mấy đứa nếm thử chút đồ tươi.”
Cái gì cơ?! Hải sản á?!
Lý Hữu Quế tới hai chữ hải sản thì hai mắt sáng rực lên. Đây chính là một trong những món khoái khẩu nhất của cô, ở thời buổi thì càng hiếm khó tìm.
Mực ống, hàu sống, cồi sò điệp, tôm, cua, tôm hùm... Phải , tôm hùm thời chắc chắn nhiều, to ngon, hơn nữa thời buổi gì chuyện nuôi trồng nhân tạo, bộ đều sinh trưởng tự nhiên ngoài biển khơi, đảm bảo tươi ngon và đậm đà tuyệt đối.
Lý Hữu Quế khẽ rùng một cái, thể nghĩ thêm nữa, nghĩ nữa là nước miếng chực trào mất.
Bên trong chiếc cặp lồng mà Phương Hoa mang tới là một con cá biển hấp và mấy miếng cá muối rán, trông vô cùng hấp dẫn.
Lý Hữu Quế bảo các em ăn cơm , còn thì sang trò chuyện với Phương Hoa: “Chị Phương, quê chị ở vùng biển ạ? Thế thì hải sản nhiều lắm nhỉ, biển chắc cũng lắm, em thích biển quá.”
Thời buổi vùng ven biển vẫn còn giữ nguyên nét hoang sơ, hề bóng dáng khách du lịch, ngành du lịch phát triển, cảnh quan tàn phá và cũng cảnh chen đông đúc, phong cảnh nguyên sơ mang đậm hương vị tự nhiên.
Phương Hoa cứ tưởng Lý Hữu Quế chỉ bâng quơ cho vui miệng nên để bụng: “Đại Muội , quê gốc của chị đúng là ở miền biển thật. Dân ở đó sống nhờ biển, ngày thì tự chèo thuyền khơi đ.á.n.h bắt, giờ thì thuộc về nhà nước quản lý hết . ven bờ biển vẫn còn nhiều đồ ăn lắm, ai sớm là nhặt thôi. Hôm nào rảnh rỗi, chị dẫn em về quê chị chơi một chuyến.”
Nào ngờ, hai mắt Lý Hữu Quế sáng rực lên. Cô thực sự , bản cô cả một gian tùy cơ mà, bao nhiêu là nhặt bấy nhiêu, chẳng sợ chỗ chứa.
“Chị Phương, thế thì quyết định nhé. Lần chị nhất định dắt em về miền biển chơi đấy.” Một khi ý nghĩ nhen nhóm thì Lý Hữu Quế thể nào kìm nữa, cô thầm tính toán vụ thu hoạch mùa thu nhất định một chuyến biển mới .
Phương Hoa tự nhiên chẳng lý do gì để từ chối, hàn huyên thêm vài câu chị vội vã cáo từ về.
Món cá biển hấp ăn ngon, mấy đứa em thích mê tơi, nhưng mấy miếng cá muối thì chúng chịu nổi. Ngoài vị mặn chát thì còn mùi tanh nồng, những đứa trẻ từng ăn cá muối bao giờ quen miệng.
Thế là Lý Hữu Quế nhường hết phần cá biển tươi cho các em, còn thì gắp mấy miếng cá muối ăn.
Loại cá mặn phơi khô bằng phương pháp thủ công truyền thống hương vị thực sự đậm đà, hơn nữa là cá biển tự nhiên nguyên chất, ngon hơn hẳn so với mấy loại cá mặn ở thời hậu thế.
Ngay tại thời khắc , quyết tâm trong lòng Lý Hữu Quế càng thêm kiên định. Đợi qua vụ gặt mùa thu nhất định một chuyến biển, cứ nghĩ đến những món ngon như sò điệp, mực, cua, tôm hùm, hàu, móng tay và đủ các loại cá biển tươi ngon là cô thấy phấn khích, tim đập thình thịch.
Cơm nước xong xuôi, mấy đứa em trò chuyện với Lý Kiến Hoa thêm một lát, cùng dạo một vòng quanh xưởng đồ hộp. Mãi đó Lý Hữu Quế mới dẫn các em trở về nhà khách.
Vừa về tới nơi, họ thấy Quan Hiểu Anh, La Mỹ Linh và Vương Lộ đang chờ ở cổng nhà khách.
Thì ba họ về nửa tiếng, nhưng khi lên gõ cửa phòng Lý Hữu Quế thì thấy vắng tanh nên mới quyết định xuống lầu đợi.