Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 235: Nghe Lời Chị Cả
Cập nhật lúc: 2026-09-19 00:20:10
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Không Lý Hữu Quế ở bên cạnh, trong lòng mấy cô gái phần thấp thỏm, lo sợ.
Lúc , thấy mấy chị em Lý Hữu Quế trở về, Quan Hiểu Anh cùng hai khỏi thở phào nhẹ nhõm, vui mừng xúm xít vây .
Hai bên gặp mặt liền ríu rít kể cho về lịch trình ngày hôm nay. Kết quả ngờ khi Kiến Văn và Hữu Liễu kể , Quan Hiểu Anh và vô cùng ngưỡng mộ mấy chị em, cảm thấy họ chơi còn vui vẻ, phong phú hơn nhiều.
Dù thì cả ngày hôm nay của ba bọn họ ngoài xem phim cũng chẳng gì đáng để nhắc tới.
“Hữu Quế, ngày mai , cho bọn tớ cùng với nhé.” La Mỹ Linh vội vàng xin chung, đằng nào thì hôm nay cô cũng dạo hết tòa nhà bách hóa , thứ cần mua cũng mua đủ.
Quan Hiểu Anh và Vương Lộ cũng đồng tình gật đầu, bọn họ đều theo Lý Hữu Quế.
Thế nhưng, khi Lý Hữu Quế kế hoạch của , mấy họ chút hụt hẫng: “Sáng mai chụp ảnh, dạo tòa nhà bách hóa và hiệu sách Tân Hoa, trưa đến tiệm cơm quốc doanh ăn cơm, đó về nhà.”
mà tòa nhà bách hóa thì hôm nay bọn họ dạo qua còn .
Dẫu , Quan Hiểu Anh và hai cảm thấy ngoài tòa nhà bách hóa , những nơi khác bọn họ cũng hứng thú.
“Vậy Hữu Quế ơi, chúng cùng nhé, bọn tớ cũng chụp ảnh gửi về cho gia đình.” , bọn họ nghĩ chuyện chụp ảnh cơ chứ, vẫn là Lý Hữu Quế đầu óc tính toán hơn.
Lý Hữu Quế dĩ nhiên đồng ý: “Được chứ, ngày mai cùng chung.”
Sau khi bàn bạc xong xuôi, mấy tụ tập ở phòng của chị em Lý Hữu Quế chuyện thêm một hồi lâu, đám lớn bé mới chịu giải tán về phòng ngủ.
Một đêm chuyện gì xảy . Sáng sớm hôm , trời mới tờ mờ sáng, Lý Hữu Quế lặng lẽ thức dậy. Sau khi rời khỏi nhà khách, cô đường vòng rẽ ngoặt qua mấy con ngõ một hồi lâu, mới lấy từ trong gian một bao tải gai, rảo bước thẳng tới trạm thu gom phế liệu.
“Bác ơi, đây là năm mươi cân gạo và một con gà, cháu còn nợ bác bốn trăm cân gạo, thiếu mười chín con gà và một trăm cân thịt lợn nữa nhé.” Lý Hữu Quế gặp ông lão tại địa điểm cũ đúng thời gian quen thuộc, đưa đồ sang.
Ông lão cũng chẳng buồn kiểm tra, chỉ nhận lấy chui tọt bên trong một lúc lâu, đó mang trả cho cô một chiếc bao tải rỗng gấp gọn gàng.
“Nếu còn đồ nữa, cô bé lấy ?” lúc Lý Hữu Quế xoay chuẩn rời , ông lão bỗng nhiên lên tiếng hỏi.
Lý Hữu Quế chỉ ôm mặt, xin bác đừng dụ dỗ cháu nữa mà. “Bác , chỉ cần cháu trả nổi thì cháu lấy, đương nhiên nhất là trả bằng tiền mặt, chứ cháu cũng chẳng đào nhiều gạo với thịt đến thế .”
Ông lão hiểu ý: “Sau đồ , sẽ giữ cho cô bé.”
Thế thì quá .
Lý Hữu Quế thở phào nhẹ nhõm, kìm nét mặt rạng rỡ, vẫy vẫy tay chào ông lão nhanh chóng rời .
Đến khi cô trở nhà khách thì trời sáng rõ. Lý Hữu Quế vội vã về phòng, bước thấy ba đứa em đều thức dậy từ lúc nào, quần áo chỉnh tề, thứ đều thu dọn ngăn nắp, chỉ còn chờ mỗi cô nữa thôi.
“Thu dọn xong xuôi hết ? Nào, chị dẫn các em ăn sáng. À , để chị sang gọi mấy .” Lý Hữu Quế sợ các em hỏi nên vội vàng một bước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-235-nghe-loi-chi-ca.html.]
May , Quan Hiểu Anh, La Mỹ Linh và Vương Lộ cũng đều dậy cả. Nghe bảo chuẩn xuất phát ngay, động tác dọn dẹp đồ đạc của ba cô gái càng thêm thoăn thoắt.
Bởi vì xách theo nhiều đồ đạc thế dạo phố sẽ vướng víu, nên quyết định dồn bộ hành lý một phòng, đó mới cùng ngoài ăn sáng.
Bữa sáng ăn tại tiệm cơm quốc doanh, bánh bao, mì sợi, hoành thánh, cháo, sữa đậu nành và quẩy rán. Chủng loại quả thực phong phú, mùi thơm ngào ngạt, đặc biệt là lượng thức ăn bày chẳng hề ít chút nào.
Ngoài cháo , mỗi món Lý Hữu Quế đều gọi hai phần, vặn để các em thể đổi món nếm thử hương vị. Khó khăn lắm mới dịp ngoài một chuyến, ăn thì ăn cho thật đàng hoàng.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Trong khi đó, Quan Hiểu Anh, Vương Lộ và La Mỹ Linh đau đầu vì chuyện chọn món. Ngoài cháo thì món gì bọn họ cũng nếm thử, nhưng bụng thể chứa hết nhiều như thế. Cuối cùng, một gọi bánh bao, một gọi hoành thánh, còn gọi sữa đậu nành và quẩy, chứ ăn thì lát nữa tiếc hùi hụi.
Sau một bữa sáng ngon lành no nê, ngoại trừ ba Quan Hiểu Anh , mấy chị em Lý Hữu Quế đều ăn uống vô cùng thỏa thuê. Chỉ cần đến mức thôi là mấy em Lý Kiến Văn cảm thấy chuyến uổng công chút nào .
Thế nhưng, khi bước chân tòa nhà bách hóa và hiệu sách Tân Hoa, ba đứa nhỏ lập tức cảm thấy hai mắt như đủ dùng. Đồ đạc ở đây thực sự quá nhiều, đến hoa cả mắt, trong lòng kinh ngạc thôi.
Lý Hữu Quế thấy các em chằm chằm chớp mắt, liền nhân cơ hội dạy bảo ngay: “Chị cả bảo các em chăm chỉ học hành, thi cử lọt tốp ba dẫn đầu, duy trì thành tích xuất sắc cho tới tận cấp ba. Sau các nhà máy thành phố tuyển công nhân, ngoài việc xét trình độ văn hóa thì cũng thi cử đàng hoàng đấy. Các em thử nghĩ xem, nếu các em học rộng tài cao, cái gì cũng , cũng hiểu, thì nhà máy tuyển các em thì tuyển ai nữa?!”
“Các em lên thành phố thấy ở đây hơn ở nhà nhiều ? Không xuống ruộng việc đồng áng, chẳng dãi nắng dầm mưa gió rét, lễ tết còn nghỉ phép phát đồ. Ngoài việc mỗi tháng nhận lương , nhà máy còn phân phối nhà ở nữa. Những điều như thế, cơ hội ngần , chỉ cần các em chịu khó học giỏi thì thứ gì cũng sẽ .”
Ba Quan Hiểu Anh, La Mỹ Linh và Vương Lộ bên cạnh: “...”
Sao chuyện cứ thấy sai sai, gượng gạo thế nào nhỉ? Cứ như thể việc sách học hành chỉ là để trở thành công nhân, để nhận lương và chia nhà , như thế hình như đúng lắm thì .
Thế nhưng, Lý Kiến Văn, Lý Hữu Liễu và bé Kiến Hoàn đến mức tin phục tuyệt đối, đầu nhỏ cứ gật lấy gật để. Trong lòng tụi nhỏ lúc chỉ tâm niệm một điều: Chị cả đúng, chị cả luôn luôn đúng, lời chị sai chút nào, việc gì cũng nhất định theo lời chị cả.
Thế là, ba La Mỹ Linh, Quan Hiểu Anh và Vương Lộ chứng kiến từ đầu đến cuối đành ngậm miệng gì nữa, bọn họ còn thêm gì nữa đây.
Sau khi dạo một vòng quanh tòa nhà bách hóa, Lý Hữu Quế và ba đứa em chỉ mua vài món đồ lặt vặt như kẹo bánh, một chiếc đèn bão và ít kim chỉ.
Sau đó sang hiệu sách Tân Hoa. Hiệu sách ngay sát vách tòa nhà bách hóa, bước chân , cả đám liền ngửi thấy mùi thơm đặc trưng của những trang giấy in còn thơm mùi mực mới, ngửi cảm thấy vô cùng dễ chịu.
Hai em Lý Kiến Văn và Lý Hữu Liễu đến hiệu sách Tân Hoa là nét mừng rỡ khuôn mặt chẳng thể nào giấu nổi. Sau khi chị cả Lý Hữu Quế gật đầu đồng ý, hai đứa liền chạy thẳng về phía những chồng sách chất cao.
Bé Kiến Hoàn chạy theo chị, bé còn nhỏ tuổi nên nhiều sách hiểu, chỉ ngoan ngoãn để chị cả dắt tay tìm vài cuốn truyện tranh liên phù hợp với lứa tuổi của .
La Mỹ Linh, Quan Hiểu Anh và Vương Lộ khi bước cũng bầu khí cuốn hút, mấy cô gái cũng tản tìm những cuốn sách mà yêu thích.
Lý Hữu Quế tìm giúp hai em bé Kiến Hoàn và bé Kiến Nghiệp ba cuốn truyện tranh xong xuôi, lúc mới tự tìm các tài liệu, sách tham khảo của cấp hai và cấp ba. Phàm là cuốn nào ở nhà hoặc từng thấy qua, cô đều dứt khoát gom mua hết .
May mắn , sách vở thời kỳ thực sự hề đắt đỏ, hầu như cuốn nào cũng chỉ giá vài hào một cuốn, cho nên Lý Hữu Quế mua sắm mà chẳng thấy xót ruột chút nào, tay chọn sách hề do dự nửa phần.
Có lẽ chính là vì năng lực kiếm tiền thì mới sự tự tin, hào sảng đến nhường khi tiêu tiền.