Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 236: Bỏ Lỡ Cả Gia Tài
Cập nhật lúc: 2026-09-19 00:20:11
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiền nhiều thì khí thế ngút trời.
Thật ngờ là một Lý Hữu Quế như thế đấy.
Lúc thanh toán tiền, ba La Mỹ Linh, Quan Hiểu Anh và Vương Lộ bên cạnh, mỗi nhiều nhất cũng chỉ dám mua hai ba cuốn, thấy cảnh tượng mắt mà đờ đẫn cả . Bởi vì bốn chị em Lý Hữu Quế gom tổng cộng tới hai mươi cuốn sách, mà Lý Hữu Quế thì mắt chẳng thèm chớp lấy một cái, dứt khoát trả tiền mua sạch.
Mua hết bộ.
chẳng một ai hiểu suy nghĩ thực sự trong lòng Lý Hữu Quế: Bao nhiêu sách như thế mà giá rẻ đến bất ngờ, cả một chồng sách dày cộp như mà tính tới bốn đồng.
Quá hời luôn chứ còn gì nữa.
Mấy đứa nhỏ như Lý Kiến Văn hiểu cái khí thế sang chảnh , tụi nó chẳng hề sự hào phóng của chị cả cho kinh sợ.
Bọn nhỏ chỉ một điều rằng, kể từ giờ phút , trong nhà sẽ nhiều, nhiều sách để và học tập. Chỉ cần cố gắng thi lọt top ba của lớp thì thứ gì cũng sẽ , đó là lời chị cả Lý Hữu Quế hứa.
Hơn nữa, ba đứa trẻ Lý Kiến Văn, Lý Hữu Liễu và Tiểu Kiến Hoàn như một, chỉ tuyệt đối tin tưởng lời của chị cả.
Không chỉ ba cô gái kinh ngạc đến mức trố mắt , mà ngay cả nhân viên bán hàng của hiệu sách Tân Hoa cũng ngạc nhiên khôn xiết. Chưa từng thấy ai yêu sách, ham học đến mức , một mua là ôm trọn cả đống lớn.
Nếu bên cạnh nhóm Quan Hiểu Anh chững chạc hơn mấy chị em Lý Hữu Quế đó, nhân viên hiệu sách khéo tưởng mấy đứa nhỏ lén trộm tiền của lớn trong nhà mua sách cũng nên.
Mua sách xong xuôi, tất cả bao gồm cả Lý Hữu Quế đều cảm thấy vô cùng thỏa mãn. Mấy đứa em chỉ thấy chuyến lên thành phố thực sự quá đỗi tuyệt vời, đủ để mang về trường khoe với bạn bè cả đời hết chuyện.
Thế nhưng ảnh chụp thì vẫn chụp tấm nào. Nhìn đồng hồ thấy trời gần trưa, nếu đến muộn thì tiệm quốc doanh hết sạch cơm mất, thế nên Lý Hữu Quế đành dẫn cả đoàn ăn .
Bữa sáng ăn quá no nê và thịnh soạn, thành bữa trưa chẳng còn ai hào hứng nữa. Đặc biệt là khi mua nhiều sách như , hai đứa trẻ Lý Kiến Văn và Lý Hữu Liễu bắt đầu tính toán chi li, tiết kiệm cho gia đình.
“Chị cả ơi, là chúng sang xưởng của hai ăn cơm chị.”
“ đấy, đúng đấy chị ơi. Tiệm quốc doanh sáng nay tụi ăn . Nếu ở nhà thịt, gà vịt thì đồ ăn chị cả nấu chẳng thua kém gì nhà hàng ạ. Chi bằng để dành tiền đó, về nhà thịt một con gà cho cả nhà cùng ăn, ngon hơn canh để húp nữa.”
Hai em nhà giờ tính toán còn giỏi hơn cả lớn. Mọi ước nguyện và mong mỏi trong chuyến đều trở thành hiện thực, những thứ tụi nó đều , ngay cả những điều từng nghĩ tới thì chị cả cũng chu lo liệu xong xuôi, vượt xa cả sự kỳ vọng ban đầu. Giờ đây thứ đối với tụi nhỏ là quá đỗi hảo .
Hai cái đồ khôn lỏi .
Không nhắc tới thì thôi, hai đứa nhỏ thế, Quan Hiểu Anh lập tức tán thành nhiệt liệt: “Hữu Quế , Kiến Văn với Hữu Liễu đúng đấy. Từng con chúng bỏ ngần tiền ăn tiệm, chi bằng về nhà mua một con gà về thịt ăn, cả nhà cùng thưởng thức no nê.”
thế, đúng thế. La Mỹ Linh và Vương Lộ bên cạnh cũng gật đầu lia lịa. Sợ , sợ thật đấy, cái kiểu vung tay tiêu tiền của Lý Hữu Quế thực sự quá mức dọa .
Cái thái độ tiêu tiền mắt thèm chớp, giá thèm hỏi, nghĩ cũng chẳng buồn nghĩ ngợi , ngay cả những sinh ở thành phố như các cô cũng chắc học theo nổi.
Huống chi, mấy tháng nay về nông thôn cắm rễ, nếm trải đủ nỗi vất vả cực nhọc của việc đồng áng, các cô mới thấm thía kiếm đồng tiền khó khăn đến nhường nào. Dần dà cũng quen với nếp sống chắt bóp, tiết kiệm ở thôn quê, giờ thấy tiêu nhiều tiền quá là bắt đầu thấy xót ruột giùm .
Thôi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-236-bo-lo-ca-gia-tai.html.]
Một chọi sáu, thiểu phục tùng đa .
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Thế là Lý Hữu Quế dẫn cả đoàn quân rầm rộ kéo sang xưởng đồ hộp. con đường qua xưởng, cô phát hiện bưu điện vẫn tới giờ nghỉ trưa liền dẫn rẽ mua một tập tem thư.
“Chị ơi, em hỏi xem ở đây còn loại tem nào khác nữa ạ? Em thích nào gửi thư cho cũng dùng mãi một mẫu tem giống hệt .” Mua xong tập tem, Lý Hữu Quế vẫn chịu rời mà nán hỏi thêm.
Nói thì gan ruột, tim phổi, dày và lòng non lòng già của cô đều đau thắt . Hồi mới xuyên tới đây, cô thế mà quên bẵng mất cái chuyện sưu tầm tem thư, để lỡ mất đợt phát hành con tem quý giá “Toàn quốc sơn hà nhất phiến hồng”. Đến khi nhớ thì ôi thôi, đau đớn đến c.h.ế.t sống , cảm giác như đ.á.n.h mất trắng mấy trăm triệu bạc .
Mấy trăm triệu đấy trời ạ.
Bây giờ mỗi nhớ , Lý Hữu Quế chỉ tự tát cho vài cái bạt tai, đến hít thở thôi cũng thấy đau buốt cả lồng ngực.
Có lẽ nhân viên bưu điện cũng từng gặp những sở thích như thế , hơn nữa yêu cầu cũng chẳng gì quá đáng.
Thế là liền lấy hết bộ các mẫu tem hiện đang sẵn trong bưu điện đặt lên quầy cho Lý Hữu Quế xem.
Lý Hữu Quế mừng rỡ khôn xiết sự nhiệt tình bất ngờ , vội vã lật xem từng mẫu tem một, nhưng tiếc là chẳng mẫu nào cô thực sự mong . Dẫu , Lý Hữu Quế vẫn bỏ tiền mua thêm những mẫu tem mà .
Trong lòng thất vọng vô cùng.
Mẫu tem Khỉ phát hành năm 1980, sống c.h.ế.t cô cũng tuyệt đối để lỡ thêm nào nữa.
Còn loại tem Lam Quân Bưu thì thôi đừng mơ tưởng tới gì, một kẻ đến tem Nhất Phiến Hồng còn dám bỏ lỡ như cô thì dẹp mộng cho lành.
Mua xong tem thư, Lý Hữu Quế dẫn cả đoàn kéo sang xưởng đồ hộp, vặn đúng lúc công nhân tan ca trưa. Một nhóm đông đúc như ở cổng trông vô cùng nổi bật và bắt mắt.
Vì trong xưởng đồ hộp đều quen mặt Lý Hữu Quế, hôm qua cũng đàn em nhỏ của cô, giờ chỉ thêm ba cô gái lạ mặt cùng nên cũng chẳng gì lạ.
Lý Hữu Quế bảo Lý Kiến Văn chạy tót trong tìm Lý Kiến Hoa, còn cô cùng đợi ở cổng, dù đông thế cũng cần Lý Kiến Hoa dẫn mới tiện.
Rất nhanh đó, Lý Kiến Hoa cùng Lý Kiến Văn . May mà tối qua Lý Kiến Hoa kể chuyện ba cô gái thanh niên trí thức cùng với em gái , nên lúc hề tỏ ngạc nhiên.
Sau đó, cả đoàn rồng rắn theo Lý Kiến Hoa xuống nhà ăn tập thể. Lý Hữu Quế đưa năm cân phiếu lương thực cho hai, phiếu là do Quan Hiểu Anh, La Mỹ Linh và Vương Lộ cùng gom góp , đương nhiên một nửa trong đó là do Lý Hữu Quế bỏ .
Lương thực thì dĩ nhiên là đủ ăn , cái thiếu duy nhất là cặp lồng và bát đũa. May mà Lý Hữu Quế và Lý Kiến Hoa chia mượn bát đĩa xung quanh, nhờ thế mà cả đoàn mới đủ đồ dùng để ăn cơm.
Cơm nước xong xuôi, cả nhóm nhanh chóng bến xe để bắt chuyến xe khách về nhà. Sau khi lời tạm biệt với Lý Kiến Hoa, Lý Hữu Quế dẫn cả đội nhà khách lấy hành lý thủ tục trả phòng, đó ghé qua tiệm chụp ảnh chụp cho mỗi một tấm chân dung đơn, chụp thêm một bức ảnh tập thể kỷ niệm, xong xuôi mới bến xe bắt xe về quê.
Buổi chiều xe khách nhiều, thông thường các chuyến xe buổi chiều là ít khách nhất. May là bến xe nhiều tuyến xe chạy về các địa phương lân cận, những chuyến chạy ngang qua Tô Trấn tới năm sáu tuyến khác , thành lo chuyện xe để về trấn.
Lại lắc lư suốt hơn hai tiếng đồng hồ chuyến xe khách, cuối cùng cả nhóm cũng về tới trấn. Suốt dọc đường , nhờ Lý Hữu Quế liên tục đưa nước cho em gái Hữu Liễu uống, nên cô bé say xe chút nào, tinh thần còn vô cùng phấn chấn, khỏe khoắn.
Lúc lên thành phố, cả đoàn chỉ mang theo vỏn vẹn mỗi một bộ quần áo để giặt. Đến khi trở về, nhóm Quan Hiểu Anh còn đỡ, đồ đạc chỉ tăng thêm tới hai phần. Riêng phía Lý Hữu Quế thì trông khoa trương vô cùng, cô vác hẳn một bao tải to đùng vai, bên trong phần lớn đều là sách vở.
Nếu tận mắt thấy bên trong là sách, ngoài khéo tưởng Lý Hữu Quế lên thành phố vơ vét bao nhiêu đồ ngon vật lạ mang về. Dọc đường gặp những quen trong vùng, ai nấy đều dám tin mắt . Mãi đến khi thấy những góc cạnh vuông vắn của những chồng sách, chính miệng Tiểu Kiến Hoàn và cô bé Hữu Liễu khẳng định là sách thật, mới nửa tin nửa ngờ.