Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 237: Kế Hoạch Đi Xa

Cập nhật lúc: 2026-09-19 00:20:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nhiều sách thế .

 

Sách mang ăn cơm ? Hay là đem tiêu xài như tiền ?

 

là một lũ phá gia chi tử.

 

Phàm là những ai thấy và ngóng chuyện đều kìm mà lắc đầu ngán ngẩm. Cuộc sống mới khấm khá lên một chút bắt đầu tiêu tiền bậy bạ, hoang phí .

 

Chú Năm với thím Năm dạy dỗ con cái kiểu gì thế chứ? Chiều chuộng con trẻ là nuông chiều quá trớn như , vung tay quá trán thế thì sống ?

 

Lý Hữu Quế ngờ tới việc chỉ vì chuyện mấy bao tải sách mà gán cho cô cùng các em cái danh “đám trẻ phá của”. dẫu cho cô chuyện thì cũng chẳng thèm để tâm, chỉ tự nhủ việc gì cũng cẩn thận hơn một chút, đừng để ngoài thấy mua nhiều sách nữa là xong.

 

Sau hai ngày xả thỏa thích, hưng phấn cũng qua mà phần thưởng cũng nhận đủ, Lý Hữu Quế nghiêm túc dặn dò mau chóng thu tâm để tập trung công việc và học tập. Bằng thì sẽ còn những chuyến chơi thế nữa , mà nếu thành tích học tập tụt dốc thì càng đừng hòng mơ tưởng tới.

 

Đương nhiên, nếu các em vẫn duy trì thành tích xuất sắc như thế thì sẽ lên thành phố chơi, nữa sẽ biển. Tóm thành tích càng cao thì địa điểm chơi sẽ càng đổi sang những nơi xa hơn, hơn.

 

Để khích lệ các em học hành chăm chỉ, Lý Hữu Quế còn hứa hẹn : Chỉ cần các em thi đỗ trường cấp ba thành phố, hơn nữa thành tích luôn trong top ba của lớp và top năm của khối, cô sẽ thưởng cho một chuyến thẳng tới thủ đô Bắc Kinh.

 

Bắc Kinh đấy.

 

Đó là một nơi vĩ đại nhường nào. Nơi bất kể là đây, bây giờ mãi mãi về đều là ước mơ cháy bỏng tột cùng của tất cả , ai ai cũng khao khát một đặt chân tới đó ngắm .

 

Phần thưởng quả thực chính là giấc mơ lớn nhất của hai em Lý Kiến Văn và Lý Hữu Liễu. Bọn nhỏ khao khát , thì nhất định học hành chăm chỉ hơn gấp bội phần.

 

Hơn nữa, ngay khi Lý Hữu Liễu thành kỳ thi cuối kỳ lớp hai, Lý Hữu Quế liền lập tức yêu cầu cô bé trong kỳ nghỉ hè bắt đầu tự học bộ chương trình của lớp ba. Lý Kiến Văn cũng chịu yêu cầu tương tự.

 

Hai em chẳng lấy một chút thời gian rảnh rỗi. Không chỉ riêng hai đứa lớn, mà ngay cả Tiểu Kiến Hoàn cũng bắt đầu dạy kiến thức của lớp một, chuẩn bước ngưỡng cửa tiểu học.

 

Còn bản Lý Hữu Quế, sang học kỳ tới cô cũng bắt đầu lên lớp tám (lớp hai hệ sơ trung), thành tích học tập đương nhiên khỏi bàn cãi, luôn trong nhóm đầu của lớp và của khối.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Thời gian thấm thoắt trôi qua, kỳ nghỉ hè nhanh chóng kết thúc, một năm học mới bắt đầu. Lý Hữu Quế dẫn ba đứa em đến trường tiểu học thủ tục nhập học. Vốn dĩ cô cần theo, nhưng vì năm nay Tiểu Kiến Hoàn mới lớp một, đứa trẻ còn nhút nhát nên cần dắt để quen dần.

 

Năm nay Tiểu Kiến Hoàn tròn bảy tuổi, đúng độ tuổi nhất để lớp một, nhà trường đương nhiên lý do gì để từ chối. Sau khi thủ tục đăng ký, phân lớp xong xuôi, đóng học phí cùng các khoản phụ phí và nhận sách giáo khoa là việc tất.

 

Vì đây là đầu tiên học nên trong lòng phấn khích chút bất an, lo lắng. Lý Hữu Quế liền dặn dò hai em Kiến Văn và Hữu Liễu mỗi ngày cùng đưa đón em trai học và tan trường cẩn thận, tuyệt đối để lạc mất em, càng để khác bắt nạt bé.

 

Lý Kiến Văn và Lý Hữu Liễu đương nhiên gật đầu lia lịa đồng ý. Thực chẳng cần chị cả nhắc nhở, hai em cũng sẽ tự giác chăm sóc và đưa đón em trai học về mỗi ngày.

 

Đây là năm học cuối cùng của Lý Kiến Văn ở bậc tiểu học. Năm nay lên lớp năm , khối lượng học tập nặng hơn em gái Hữu Liễu nhiều, độ khó cũng tăng lên gấp bội. Cậu chỉ thành bài tập lớp và bài tập thầy cô giao về nhà, mà bài tập nâng cao do chị cả giao thêm cùng đống sách tham khảo chị mua về cũng thể thiếu phần của .

 

Mặc dù nhóm Quan Hiểu Anh, La Mỹ Linh và Vương Lộ mấy hứng thú với việc học hành thi cử , nhưng Lý Hữu Quế cũng mua thêm vài cuốn sách ngoại khóa. Mỗi thấy mấy đứa em nhà họ Lý chăm chỉ sách học bài, các cô ít nhiều cũng ảnh hưởng theo, ngày nào cũng tìm sách để g.i.ế.c thời gian.

 

Chẳng bao lâu , vụ thu hoạch mùa thu bắt đầu. Tiết trời mùa thu còn oi bức gay gắt như mùa hè, ánh mặt trời chói chang cũng dịu nhiều. Dù công việc gặt hái mùa thu vẫn vô cùng vất vả, cực nhọc, nhưng nhờ tích lũy kinh nghiệm từ nên đều nhanh chóng thích nghi và bắt nhịp với công việc.

 

Sau một đợt việc cật lực suốt cả vụ thu hoạch mùa thu, thời gian vặn bước sang cuối tháng Mười Một, chẳng mấy chốc là tới tháng Mười Hai, công việc đồng áng bỗng chốc nhàn nhã nhiều.

 

Lý Hữu Quế bắt đầu lên kế hoạch cho chuyến biển. khi , cô sắp xếp thỏa chuyện trong gia đình thì mới thể yên tâm xa .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-237-ke-hoach-di-xa.html.]

Trước hết, việc mấy cô gái nhóm Quan Hiểu Anh giữa hai đội sản xuất giờ đây cô thể dần dần buông tay để họ tự . Tiết trời mùa ngày ngắn đêm dài, đương nhiên là muộn về sớm, Lý Hữu Quế chỉ cần sang đ.á.n.h tiếng một câu với Đội trưởng Hà là , sẽ vấn đề gì to tát.

 

Tiếp theo chỉ còn những công việc lặt vặt trong nhà. Ngoại trừ việc lên rừng đốn củi thì những việc khác nhà đều thể tự quán xuyến êm xuôi, Lý Hữu Quế thể yên tâm vắng nhà vài ngày.

 

Tuy nhiên, tối hôm đó, Lý Hữu Quế vẫn lặng lẽ bước chân khỏi nhà, theo màn đêm mò sang khu chuồng bò.

 

Khoảng thời gian gần đây, Lý Hữu Quế thường nhờ những bậc trí thức ở chuồng bò đề ôn tập giúp , chủ yếu là các dạng đề cấp hai. Những thứ đều cần chuẩn tích lũy dần dần từng chút một, chuẩn sớm lúc nào cũng hơn là nước đến chân mới nhảy.

 

“Hữu Quế, cháu sang đây giờ ?” Trương Húc vẫn ngủ, đang nương theo ánh đèn dầu cặm cụi vẽ gì đó giấy, thấy Lý Hữu Quế bước thì chút ngạc nhiên.

 

Mùa hè năm nay những ở chuồng bò đủ màn chống muỗi và quần áo ấm áp, cuộc sống thực sự hơn những năm nhiều, ăn uống cũng ngày một đầy đủ hơn. Dù thịt thà thì dám mơ tới, nhưng lượng lương thực chia nhiều hơn, bữa nào cũng ăn no đến bảy tám phần.

 

Lý Hữu Quế mỉm : “Mấy ngày nữa thể cháu sẽ xa một chuyến, nên nay tranh thủ mang qua cho ít trứng gà với đường đỏ. Sắp sang mùa đông , để cháu xem cách nào kiếm thêm cho hai chiếc chăn bông nữa .”

 

Cái gì cơ?!

 

Hữu Quế sắp xa á? Đi cơ chứ? Sao tự dưng xa gì?!

 

Trương Húc vô cùng kinh ngạc, ngay đó liền dâng lên nỗi lo lắng khôn nguôi. Những đang ngủ mơ màng như Hoàng lão, Phương Chí Lâm và Tiết Minh Mẫn thấy tiếng động cũng đều lục tục thức dậy.

 

“Hữu Quế sang đấy ? Hai đang chuyện gì thế?”

 

“Ông Hoàng ơi, Hữu Quế bảo con bé chuẩn xa một chuyến đấy.”

 

“Đi xa á? Đi cơ chứ? Sao Hữu Quế chạy xa thế gì?”

 

Trương Húc vội vàng thuật những lời Lý Hữu Quế cho Hoàng lão và ông Phương cùng . Trong lòng vô cùng lo lắng cho cô gái , cô là một hiếm .

 

Sự quan tâm và lo lắng chân thành của Lý Hữu Quế đều cảm nhận rõ, trong lòng dâng lên một luồng ấm. Những đề bài mà cô nhờ họ biên soạn giúp, ai nấy đều dốc hết tâm sức vô cùng cẩn thận, tất cả cũng là vì ghi nhớ ân tình mà cô giúp đỡ họ bấy lâu nay.

 

Lý Hữu Quế vội : “Cháu vùng biển xem thử thế nào, cháu từng thấy biển bao giờ. Cháu cũng bảo ngoài đó hải sản nhiều lắm, mang chút đồ tươi về cho nếm thử.”

 

Thực chất là cô biển gom hải sản đem bán kiếm lời.

 

Hoàng lão và ông Phương cùng : “...”

 

Hiểu .

 

Thế nhưng, bọn họ vẫn khỏi lo lắng. Đi một quãng đường xa xôi như , một con bé thì mang vác bao nhiêu chứ, ngộ nhỡ bắt thì nguy to.

 

Thế là ngập ngừng thôi, khuyên can nhưng chẳng khuyên thế nào, dường như Lý Hữu Quế còn bản lĩnh và tháo vát hơn cả mấy già bọn họ.

 

Ngược , Lý Hữu Quế tỏ vô cùng thản nhiên: “Hoàng lão, ông Phương, hai ông cứ yên tâm ạ, cháu chỉ mang tầm bảy tám cân về thôi, sẽ xảy chuyện gì .”

 

“Cháu sang đây lúc một chuyện bàn với . Vốn dĩ cháu chuyện với chú Đội trưởng tính năm nay sẽ dựng thêm một gian nhà nhỏ bên cạnh cho ở, vì Tuyết Tuệ cũng lớn , tiện ở chung một chỗ với mãi .”

 

năm nay thành tích của trại lợn vẫn thể hiện rõ ràng, chi bằng để sang năm hãy xây. Sang năm Tuyết Tuệ cũng đến tuổi học , tới lúc đó khéo thể tách riêng gia đình ông Phương một gian, như sẽ tiện hơn nhiều.”

 

 

Loading...