Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 238: Đời Người Nơi Nào Chẳng Tương Phùng

Cập nhật lúc: 2026-09-19 00:20:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cho cháu gái học ư?!

 

Phương Chí Lâm vô cùng kích động và phấn khởi. Không vì chuyện căn nhà mới, mà là khi Lý Hữu Quế vì đứa cháu gái của mà phí tâm tính toán chu đến thế, khiến cho ông lão cảm động đến mức nước mắt chực trào rơi xuống.

 

Trước đây, nỗi bận tâm lớn nhất của ông là nuôi nấng đứa cháu trai còn đỏ hỏn nên . Khó khăn lắm mới chăm bẵm thằng bé đến nay gần hai tuổi, coi như là giữ mạng sống cho nó, tảng đá đè nặng trong lòng ông cũng hạ xuống hơn nửa.

 

Còn hiện tại, chuyện khiến ông trăn trở nhất chính là việc học hành của lũ trẻ. Đây là chuyện lớn thể chậm trễ dù chỉ một ngày, bản ông cũng chẳng cả, nhưng chuyện cháu gái, cháu trai cắp sách tới trường mới là việc hệ trọng hàng đầu.

 

Ấy thế mà giờ đây, gánh nặng Lý Hữu Quế giải quyết êm xuôi, thử hỏi Phương Chí Lâm thể kích động, thể bật cho ?

 

“Cô Lý , nhà cửa thì thôi , chỉ cần Tuyết Tuệ chỗ học là lắm . Mấy ông già chúng ở chung với một đứa bé gái thì ? Tuyết Tuệ nó mười sáu mười bảy tuổi cơ chứ, ngoài chẳng ai rảnh rỗi bàn tán chuyện .” Phương Chí Lâm cũng chẳng mong cầu gì về chuyện nhà cửa, ở với ông cũng quan trọng, ông chỉ mong con trẻ học chữ mà thôi.

 

Ông lão họ Hoàng và những khác cũng cảm thấy việc bé Phương Tuyết Tuệ sống chung với họ gì bất tiện. Bọn họ tuổi tác đều cao cả , già như ông nội của con bé, thì ngoài còn thể truyền lời ong tiếng ve gì nữa?

 

Chuyện thôi thì để tới lúc đó tính tiếp, năm nay xem chừng cũng khó mà dựng nhà mới. Lý Hữu Quế sang đây mục đích chính là mang đồ tiếp tế tới, nhân tiện lấy tập đề bài tập mà cô nhờ biên soạn mang về, đồng thời báo một tiếng về hành trình sắp tới của .

 

Mấy hôm nay, bao nhiêu con từng là nhân tài xuất chúng đang ở chuồng bò đều chung tay chuẩn xong xuôi đề bài. Mỗi ngày một vài câu, mấy ngày ròng rã, cuốn sổ mà Lý Hữu Quế đưa tới kín mít còn chỗ trống, vặn để cô mang về sử dụng.

 

Trước khi rời , Lý Hữu Quế ngẫm nghĩ một chút quên dặn dò Phương Chí Lâm: “Sang năm Tuyết Tuệ mới bắt đầu học, bây giờ nếu ông thời gian thì tranh thủ dạy dỗ cho con bé một chút. Học thế hiệu quả sẽ hơn nhiều, đến lúc lớp thầy cô giảng sẽ càng thêm khắc sâu kiến thức.”

 

Hai năm qua, các em ở nhà cô cũng đều học tập theo phương pháp . Cách thức và quy trình học tập như là do Lý Hữu Quế đúc kết, bê nguyên xi từ kinh nghiệm dạy học ở kiếp mang sang, đối với việc học tập ở thời đại quả thực mang hiệu quả đến ngờ.

 

Phương Chí Lâm đương nhiên hiểu rõ điều đó. Thực năm nay ông cũng bắt đầu dạy chữ cho cháu gái , cháu trai cũng dạy một chút ít. Hai đứa nhỏ ngoan ngoãn thông minh sáng , đó chính là niềm an ủi lớn nhất của cuộc đời ông lúc .

 

Dặn dò chuyện đấy xong xuôi, Lý Hữu Quế liền mượn bóng đêm mịt mù rảo bước trở về. Vừa về tới nhà, lúc cô đang mò trong bóng tối bước phòng, bỗng nhiên một bóng đen cùng tiếng cất lên cho giật b.ắ.n cả .

 

“Hữu Quế, muộn thế , đấy?” Người đó chính là Quan Hiểu Anh đang ngủ ở phản trong phòng của chị em Lý Hữu Quế. Chẳng thức giấc từ lúc nào, vặn bắt gặp Lý Hữu Quế về.

 

Lý Hữu Quế vô cùng bình tĩnh đáp: “ đại tiện, tiện thể ghé qua ao cá thăm ba một chút. Cậu dậy vệ sinh ?”

 

Ba Lý dạo gần đây mới nhận công việc trông coi trại vịt, cái ao ngay cửa nhà. Ông ca đêm, thế nên buổi tối Lý Hữu Quế thường ghé qua ngó nghiêng một chút cho yên tâm, nếu thì chẳng an lòng nổi.

 

Trong bóng tối, ánh mắt của Quan Hiểu Anh khẽ lóe lên, thêm gì nữa mà lặng lẽ trèo lên giường tiếp tục ngủ.

 

quyết định sẽ một chuyến xa, Lý Hữu Quế liền tính toán lên rừng đốn củi tích trữ trong hai ngày, thế nên cô tạm thời đưa đón ba Quan Hiểu Anh nữa.

 

La Mỹ Linh, Vương Lộ và Quan Hiểu Anh dĩ nhiên chẳng ý kiến gì, bởi vì con đường bọn họ suốt mấy tháng trời , quen thuộc đến mức nhắm mắt cũng . Huống hồ, dọc đường các thửa ruộng lúc nào cũng xã viên đang việc, chỉ cần lúc trời tối mịt mùng thì sẽ chẳng vấn đề gì nguy hiểm cả.

 

Đây là đầu tiên Lý Hữu Quế trở núi sâu mấy tháng ròng rã. Vẫn theo thói quen cũ, tiên cô tiến sâu rừng già để hái nấm và săn thú rừng, cuối cùng mới đốn củi gánh về nhà.

 

Đã lâu lắm đây hái nấm, lượng nấm dự trữ trong gian của cô cũng chỉ còn một phần ba, giờ vặn dịp bổ sung cho đầy.

 

Hái nấm xong xuôi, cô săn thêm mấy con gà rừng và thỏ hoang. Thu hoạch ngần chỉ thể coi là tàm tạm mà thôi, dù thì khu rừng sâu bên lùng sục qua quá nhiều , đồ ngon về cơ bản trở nên vô cùng hiếm hoi. Nếu hôm nay mục đích chính của cô là đốn củi, thì săn nhiều thú rừng nhất định sang dãy núi bên phía huyện Phù mới chuẩn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-238-doi-nguoi-noi-nao-chang-tuong-phung.html.]

Ăn xong bữa trưa đơn giản, cô tiếp tục hái nấm. Lùng sục tìm kiếm thêm một hồi lâu, Lý Hữu Quế thấy sắc trời cũng còn sớm nữa, đang chuẩn rời khỏi rừng sâu thì bỗng nhiên bên tai thấy vài tiếng bước chân dồn dập truyền đến.

 

Có nhiều tiếng bước chân như , vả vị trí cũng chẳng nơi hẻo lánh gì cho cam, bình thường thể mò tới đây hầu như chỉ dân địa phương hoặc là các đội ngũ đóng quân quanh vùng .

 

Lý Hữu Quế mới nghĩ xong trong đầu thì bóng lập tức xuất hiện ngay mắt cô. Bộ trang phục rằn ri hòa lẫn hảo với màu sắc của cây rừng xung quanh giúp liếc mắt một cái nhận ngay phận của họ. Hơn nữa, quả thực là quá đỗi trùng hợp, những quen của Lý Hữu Quế.

 

thật là đời nơi nào chẳng tương phùng.

 

Thấm thoắt hơn nửa năm trời gặp mặt, ngờ hôm nay Lý Hữu Quế mới lên núi thể tình cờ chạm trán khéo đến thế .

 

Lần Lý Hữu Quế là chủ động cất lời chào , giọng mang theo ý giòn giã: “Đồng chí La, Vu, La, Liễu, chào nha, lâu quá gặp.”

 

Một sống sờ sờ như Lý Hữu Quế đó, trang phục sự khác biệt rõ rệt so với sắc đỏ bạt ngàn của rừng cây, thế nên khi cô phát hiện nhóm La Đình thì bọn họ cũng đồng thời thấy cô.

 

Cảnh tượng quả thực khiến cho cả nhóm bất ngờ xen lẫn vui mừng khôn xiết.

 

La Tiểu Long và Liễu Ái Quốc mừng rỡ chạy bước nhỏ tới gần: “Em gái, là em , khéo thật đấy, đúng là lâu lắm gặp. Bọn mấy rừng tuần tra mà chẳng nào chạm mặt em cả, đội sản xuất của các em bận rộn lắm ? Sao lâu thế mà em rừng ?”

 

Hai tên tính tình vẫn cứ hoạt bát, sôi nổi như ngày nào. Có lẽ cũng bởi vì lượng cô gái mà họ quen nhiều, luôn coi Lý Hữu Quế như em gái ruột thịt trong nhà, nên khi mặt cô bọn họ năng cũng thoải mái, tự nhiên hơn hẳn.

 

Lý Hữu Quế khẽ gật đầu: “Ở đội sản xuất bận bịu lắm ạ, em còn ngày ngày đưa đón ba cô gái từ thành phố về cắm chốt lao động đang ở trọ nhà em nữa, nếu việc gì gấp thì em cũng chẳng núi gì.”

 

Chẳng là vì dứt chút thời gian rảnh rỗi nào ?!

 

Bận rộn chăm lo cho từng con , quản chuyện học hành, lo cơm nước ăn uống, thêm việc đưa đón về tới lui mỗi ngày, bận đến mức xoay như chong chóng chứ.

 

La Đình vẫn thường xuyên thư từ qua với cô em gái của , La Mỹ Linh ở nhà họ Lý xảy chuyện gì đều kể hết cho ba chẳng sót chút nào. Bởi , chẳng cần Lý Hữu Quế thì cũng nắm rõ tình hình vô cùng tường tận .

 

“Em gái , thế thì tiếc thật đấy, bọn mấy săn lợn rừng to lắm, nếu mà em ở đấy thì phần thịt của em chắc chắn chạy đằng trời cũng thoát .”

 

“Em , nào cả đội núi cũng đều nhắc tới em đấy, tiếc là em bận rộn quá, chẳng gặp nào.”

 

“Đại Muội , dạo gần đây em bận những việc gì thế? Đội sản xuất của các em xem thật sự thể thiếu em nhỉ.”

 

Anh Vu Cương Thiết cũng kìm bước tới góp vui, cất tiếng chào hỏi Lý Hữu Quế. Ba bọn họ quây quanh Lý Hữu Quế ríu rít trò chuyện đầy nhiệt tình, thiết hệt như những bạn cố tri lâu ngày gặp .

 

Khụ.

 

Thế , Lý Hữu Quế liền tóm tắt ngắn gọn những chuyện trải qua trong suốt nửa năm qua, trọng tâm xoay quanh việc xuống đồng lao động, sách học bài thi cử, đến đợt gặt hè gieo cấy vụ mùa, và cả đợt thu hoạch vụ thu nữa, tóm chỉ ngần việc lớn mà thôi.

 

Những chuyện La Đình vốn sớm rõ qua thư từ, thế nhưng khi tận tai Lý Hữu Quế kể bằng giọng điệu sống động của , vẫn cảm thấy vô cùng thú vị.

 

cảm thấy thú vị chỉ mỗi , ba nhóm Vu Cương Thiết bên cạnh cũng vểnh tai lên đến mê mẩn, thích thú vô cùng.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Loading...