Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 245: Quá Rẻ

Cập nhật lúc: 2026-09-19 00:20:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hiểu mà, hiểu mà.

 

Thời buổi bộ thực sự chẳng thấm tháp , bộ là chuyện thường tình.

 

Lý Hữu Quế hề để bụng: “Anh nhỏ, em cũng cô gái thành phố, nhà quê bộ quen , , em .”

 

Mọi đều bộ cả, cô cũng bao giờ đòi hỏi sự đặc biệt.

 

Phương Kiến Đảng liền vui vẻ rộ lên. Anh còn lo cô bé sẽ phật ý, kết quả khiến khá bất ngờ, thảo nào chị gái thích cô đến .

 

“Hữu Quế , chỗ bọn hải sản nhiều lắm, em thích ăn, về đến nhà nhỏ sẽ cho em ăn.” Anh nhịn mà đối xử với cô em gái kết nghĩa mới gặp mặt . Một cô gái cử chỉ phóng khoáng, ăn dứt khoát như thực sự hiếm thấy.

 

Lý Hữu Quế híp mắt gật đầu lia lịa, cô chỉ mới nghĩ đến thôi chảy nước miếng .

 

Dọc đường trò chuyện, bộ hơn hai tiếng đồng hồ, ấn tượng của Phương Kiến Đảng về Lý Hữu Quế ngày càng . Đi lâu như mà cô những nghỉ ngơi, càng than mệt một tiếng nào, giỏi thật đấy.

 

Rất nhanh, đội sản xuất nơi nhà họ Phương sinh sống đến nơi. Nhà họ Phương ở rìa làng, là một căn nhà ngói gạch đàng hoàng.

 

Phương Hoa tài giỏi như , Lý Hữu Quế thấy nhà đẻ của chị chẳng hề thấy lạ, ngược vẻ mặt thản nhiên.

 

Vì nhà họ Phương Lý Hữu Quế sẽ đến nên phòng ốc chuẩn sẵn sàng. Lúc cô đến nơi cũng sắp trưa, nhà họ Phương ở nhà vặn đang chuẩn nấu cơm trưa.

 

Thức ăn thì khỏi bàn, đương nhiên hải sản là món chính. Canh là ốc luộc và rau xanh, xào thêm một đĩa rau nữa, thế là bày kín cả một bàn.

 

Lý Hữu Quế đến nên bữa trưa ăn cơm trắng. Nơi thực cũng chẳng khác Tô Trấn là mấy, điểm khác biệt chỉ ở chỗ một nơi giáp biển, một nơi sâu trong đất liền.

 

Tuy nhiên, về mặt ăn uống vẫn chút khác biệt. Gia vị nhiều như , khẩu vị cũng khác, nên là kỳ lạ hơn một chút thì đúng hơn.

 

Ngoại trừ cá biển rán, gần như tất cả các loại hải sản đều luộc chay, đồ chấm kèm chỉ xì dầu, ớt và giấm mà thôi.

 

Đơn giản, và đơn điệu.

 

Nơi giáp biển, nên thích hương vị nguyên bản của hải sản hơn, hải sản như sẽ tươi ngọt hơn.

 

Lý Hữu Quế cũng gì là quen, cộng thêm hải sản ở đây quá tươi nên hề mùi tanh, ăn ngọt và đậm đà.

 

Cua, tôm, các loại ốc, cá biển, tất cả đều đựng trong những chiếc bát to đùng, cứ ăn thoải mái, căn bản chẳng cần ăn cơm nữa.

 

Người nhà họ Phương thấy Lý Hữu Quế những ăn mà còn ăn ngon miệng, ai nấy đều cảm thấy kinh ngạc. Động tác thành thạo , cứ như thể cô từng ăn qua vô .

 

“Hữu Quế, ăn nhiều cháu, cháu ăn quen ?” Mẹ Phương nhiệt tình liên tục bảo cô đừng khách sáo, còn giục Lý Hữu Quế ăn nhiều thêm.

 

Sự hiếu khách nhiệt tình mang đậm bản sắc địa phương, liên tục gắp thức ăn hoặc giục giã khiến Lý Hữu Quế bỗng cảm thấy vô cùng thiết.

 

Thế là, Lý Hữu Quế híp mắt gật đầu liên tục: “Quen ạ, ngon lắm hai bác, là hải sản giữ nguyên hương vị gốc, cháu thích lắm.”

 

Vậy thì .

 

Cha Phương và Phương lúc mới thở phào nhẹ nhõm. Một cô bé nhỏ tuổi như một một lặn lội đường xá xa xôi đến chỗ bọn họ, hơn nữa còn con gái , đến lúc đó cô bé sẽ nhờ mang hai trăm cân hải sản về. Lúc vợ chồng nhà họ Phương đều khá lo lắng cho Lý Hữu Quế.

 

Cô bé nhỏ như , một mang hai trăm cân hải sản? Khoan bàn đến chuyện mang , cứ cho là mang , nhiều đồ như , dọc đường chẳng lẽ phát hiện? Bị phát hiện thì đây là tội lớn đấy.

 

Hai ông bà đành lòng.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Sau khi Lý Hữu Quế ăn uống no nê, cô liền ngỏ ý biển dạo chơi. Lần đầu tiên thấy biển, thể xem thử chứ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-245-qua-re.html.]

 

Đối với tâm trạng ngắm biển của Lý Hữu Quế, nhà họ Phương đều vô cùng thấu hiểu, bởi vì những từng thấy biển đều dáng vẻ , ít thấy nên mới lạ lẫm.

 

Sau đó, Lý Hữu Quế đạt tâm nguyện, đến bãi biển cách làng gần hai cây .

 

Bãi biển thời buổi hề rác rưởi, nước biển xanh và trong vắt. Trên bờ biển ngoài cát thì chỉ cành cây khô, hoặc là những vỏ ốc rỗng tuếch.

 

Lý Hữu Quế lặng lẽ phóng tầm mắt về phía tận cùng của biển khơi. Một nơi yên tĩnh như khiến cô bỗng dâng lên vô vàn cảm xúc.

 

Kiếp kiếp , cô sống trọn vẹn hai đời. Tái sinh , cô qua vô con đường mà khác từng . Kiếp lẽ từng hoang mang, nhưng kiếp cô bước vô cùng kiên định, do dự, lùi bước, thậm chí còn ơn kiếp . Những nuối tiếc và hối hận từng , kiếp cô chắc chắn sẽ để lặp nữa.

 

Sau khi dạo bãi biển một lúc lâu, Lý Hữu Quế nhặt một ít vỏ sò hình dáng mắt. Đây là để mang về tặng cho các em trai em gái, chị em họ, cùng với Quan Hiểu Anh, Vương Lộ và La Mỹ Linh.

 

Lúc bước mùa đông, các đội sản xuất thường bận rộn việc đồng áng. Ruộng thì cày ải phơi đất đợi đến cuối tháng ba đầu tháng tư năm mới bắt đầu cấy lúa, mô hình của đội sản xuất bên cũng tương tự như .

 

Gần đến chập tối, Lý Hữu Quế phát hiện ít trẻ em và già xách thùng, bưng chậu lũ lượt kéo biển.

 

thành nhóm, một , tìm kiếm khắp nơi đang tìm gì, đào gì, khiến Lý Hữu Quế cảm thấy tò mò.

 

Ăn thịt lợn chắc từng thấy lợn chạy, Lý Hữu Quế chính là ở trong trạng thái . Cô tò mò ngơ ngác, mới , đang bắt ốc và cua.

 

Lý Hữu Quế đương nhiên bắt, nhưng cô xem ở một bên. Xem một lúc lâu, phát hiện cua và ốc họ bắt đều ngon, cô nhịn mà động lòng.

 

thu mua thế nào để gây chú ý?! Lại thể để khác thu mua bao nhiêu? Nếu khó cất gian.

 

Khó thật.

 

Kiểu thần quỷ khó thao tác, trừ phi ai quen cô, ai rốt cuộc cô mua bao nhiêu.

 

Tuy nhiên, Lý Hữu Quế ngẫm nghĩ, muỗi dẫu nhỏ cũng là thịt, cô cứ thử xem .

 

Khi Lý Hữu Quế ngỏ ý bỏ tiền mua những con cua và ốc to của bọn trẻ, lũ trẻ đều vui sướng đồng ý.

 

Hơn nữa, khi cô là khách của nhà họ Phương, chúng còn sẵn lòng cho cô mượn thùng để đựng mang về.

 

Lý Hữu Quế nhanh mua một thùng đầy ắp cua và ốc, tiền bỏ còn đến năm hào, khiến cô vô cùng chấn động.

 

Sau đó, những nhặt hải sản bãi biển đều mua cua và ốc họ nhặt , ai nấy đều tranh bán cho cô.

 

Đương nhiên, Lý Hữu Quế cũng ai là thu mua hết, con nào to, còn sống cô mới lấy.

 

Kết quả, cô nhanh chóng mua ba thùng đầy ắp, nhiều hải sản như đến một tệ.

 

Rẻ đến mức thể tưởng tượng nổi.

 

Rẻ đến mức Lý Hữu Quế hận thể mua mua mua, nhưng dù rẻ hơn nữa cô cũng thể mua thêm . Bởi vì quá nhiều , cho dù cô lén lút đổ một thùng rưỡi trong ba thùng gian, thì cũng gây chú ý.

 

Mặc dù hải sản thể ăn hàng ngày, nhưng thứ cũng dễ sống, c.h.ế.t lâu thì ăn nữa.

 

Cuối cùng Lý Hữu Quế đành c.ắ.n răng nhịn đau mua nữa. Hơn nữa, cô dặn dò đám trẻ cho mượn thùng hãy đến nhà họ Phương để lấy thùng, một xách ba thùng hải sản chuồn .

 

Là Phương Kiến Đảng dẫn cô biển chơi, nhưng đó Lý Hữu Quế bảo việc khác, hai ba tiếng hẵng đến đón .

 

Lúc , Phương Kiến Đảng vẫn đến, vặn thuận tiện cho Lý Hữu Quế hành động.

 

 

Loading...