Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 262: Lấy Gì Báo Đức

Cập nhật lúc: 2026-09-19 00:20:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nằm trong dự liệu.

 

Không hề bất ngờ chút nào.

 

Ngay khi Lý gọi phòng, Lý Hữu Quế cha định gì với , cô vô cùng bình tĩnh, ngoan ngoãn bước qua đó.

 

Đợi cô phòng, Lý liền đóng cửa , đó cùng cha Lý bên mép giường, bắt đầu giáo huấn con gái.

 

Thực , , cũng chẳng qua là chuyện chú sáu thím sáu là chú thím ruột, họ hàng thích như , Lý Hữu Quế thể ăn khách khí với nhà đến thế?! Cô thể giúp đỡ ngoài, thể bớt tính toán với chú thím?!

 

Hơn nữa, hai vợ chồng cha Lý và Lý cảm thấy Lý Hữu Quế lễ phép, tôn trọng , truyền ngoài thì danh tiếng của cô sẽ khó .

 

Cha Lý và Lý lo lắng chính là điều , nếu họ cũng thể tự từ chối, chẳng là sợ bàn tán ?!

 

Loại chuyện , kiếp Lý Hữu Quế tự trải qua, nhưng vẫn nhiều nơi để tâm đến cái danh tiếng kiểu , song Lý Hữu Quế nhịn và cũng chịu đựng.

 

Hai vợ chồng cứ lải nhải một hồi lâu, ngừng khuyên con gái việc nên ôn hòa một chút, đến cuối cùng hết lời để , lúc mới phát hiện con gái cả từ đầu đến cuối hề lên tiếng.

 

Lần , hai vợ chồng đều chút luống cuống, đưa mắt , Lý Hữu Quế đang nghĩ gì, một Lý Hữu Quế im lặng thế chút khác thường.

 

Lý Hữu Quế cũng chẳng nghĩ ngợi gì, tức giận cũng bực bội, cô chỉ cha kiếp ngừng chuyện, tâm trí sớm bay xa tám trăm dặm .

 

“Hữu Quế, thở dài, miệng lưỡi thế gian đáng sợ lắm, cũng mắng con, nhưng con chính là bất kính với bề , truyền ngoài .”

 

Ai thích gì thì , Lý Hữu Quế hồn thấy câu , lập tức cảm thấy dở dở , dù miệng mọc khác, chuyện cô quản nổi.

 

“Cha , nếu đổi là lúc nhà nghèo nhất khổ nhất, cơm ăn áo mặc, bất kể là chú sáu thím sáu họ hàng nào, chịu đưa tay giúp đỡ, cho mượn chút tiền hoặc lương thực để nhà vượt qua khó khăn. Vậy thì, cho dù đến đòi thịt, con cũng sẽ đích mang sang biếu.”

 

“Họ hàng?! Chú thím?! Cha , cha coi em ruột, coi cha em ruột ? Năm ngoái khi con đ.á.n.h vỡ đầu, chú cô nào từng cho mượn lương thực, từng cho một bộ quần áo cũ mặc nữa ?!”

 

“Cho mượn lương thực là đại đội sản xuất, sắp xếp công việc nhẹ nhàng cho con là đại đội sản xuất, cho lương thực cho mượn tiền là con dì con. Chú thím con, cô con, họ hàng nào của con từng hỏi han một câu ? Từng giúp đỡ một chút nào ?”

 

“Bây giờ cuộc sống của chúng khấm khá hơn , cha quên mất những ngày tháng khổ cực năm ngoái ?!”

 

“Cha bảo con lương thiện, đối xử với họ hàng một chút, con sách nhiều, nhưng cũng lấy ân báo oán, lấy gì báo đức?! Hôm qua họ giúp chúng , thì đừng mong họ sẽ giúp chúng .”

 

“Con gái chỉ nhớ kỹ một câu, ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, tương lai sẽ ? Còn dài lắm, chúng cứ chờ xem.”

 

“Hơn nữa, cha cũng từng con đấy, tương lai con và các em nhất định sẽ lên thành phố học cấp ba, đó nhà máy việc, nhập hộ khẩu ở thành phố, tương lai về còn .”

 

“Chúng rốt cuộc thể ở đây bao nhiêu năm? Ở đây con dám cần đến bảy năm, nếu ở nhà tổ tiện, căn nhà con căn bản xây, chỉ ở ngần năm, lãng phí của con cả ngàn tệ. Cha cảm thấy, tương lai là chúng nể mặt chú thím? Hay là chú thím nể mặt chúng ?”

 

Lý Hữu Quế cũng thẳng thừng như , nếu thật sự là chị em ruột thịt, chẳng nên kéo đỡ một tay ?

 

Nhà khác thì cô , ở kiếp , cô và các em trong nhà chính là đùm bọc lẫn , thấu hiểu cho , từng nghĩ đến việc chiếm tiện nghi của ruột thịt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-262-lay-gi-bao-duc.html.]

 

Hồi mới xuyên đến, nhà họ Lý nợ đại đội sản xuất bao nhiêu lương thực, nghèo đến mức ngay cả tiền khám đầu cho cô cũng mà cũng chẳng nỡ bỏ , ngày ngày rau dại cháo loãng và khoai lang, đó mới thực sự là loãng đến mức thể loãng hơn.

 

Thế nhưng chẳng thấy chú thím, cô bác nào cho mượn chút lương thực, bố thí cho bộ quần áo cũ rách mặc nữa, chẳng gì sất.

 

Vậy bây giờ, họ dựa dẫm ai mà sống lên , những đó còn mặt mũi mò đến cửa?!

 

Mặt mũi để ?!

 

Cha Lý và Lý Hữu Quế cho chấn động vô cùng, đó cả hai đều cạn lời, nhắc tới thì thôi, nhắc tới những ngày tháng năm ngoái, hai vợ chồng đều quên, chẳng qua là vết thương lành thì quên đau, cuộc sống khấm khá lên sinh lòng thương mà thôi.

 

Hơn nữa, nếu con gái thực sự dự định và sắp xếp , nghĩa là, khi cô cùng đám trẻ Kiến Văn, Hữu Liễu lên thành phố thì sẽ đưa cả hai ông bà già theo, sẽ bỏ rơi họ ở đây.

 

Không hai vợ chồng quên mất, chỉ là tiềm thức lựa chọn quên mà thôi, trong sáu em của cha Lý, sống tệ nhất chính là cha Lý xếp thứ năm , hai chị gái của cha Lý lấy chồng cũng khá , cùng ở chung một thị trấn.

 

Những năm qua, em ruột cũng từng giúp đỡ một , ông niệm tình nghĩa, chị em của ông thì ?! Nói trắng , chẳng qua là coi thường ông, coi thường gia đình họ mà thôi.

 

Thế là, cha Lý và Lý liền gì nữa, lâu mới thở dài một , coi như ngầm đồng ý với cách của con gái.

 

Thực cứ như Hữu Quế , tương lai họ lên thành phố sinh sống, một năm thể về mấy ? Người đời chỉ chê kẻ nghèo chứ kẻ điếm mà thôi.

 

Cha Lý nhanh nghĩ thông suốt, còn vướng bận những chuyện nữa, cuộc sống là do tự sống, con gái đúng, cần vẻ vang ngoài mặt, chỉ cần bên trong .

 

Chú sáu Lý Thế Thanh cũng đến chỗ trai gây sự, ông sợ trai, chỉ là cảm thấy đứa cháu gái Lý Hữu Quế khó đối phó, căn bản là cần mặt mũi, cô cần mặt mũi, nhưng ông thì cần.

 

Tuy nhiên, Hoàng Hữu Trân thể cứ thế mà bỏ qua, hôm liền trực tiếp Lý Hữu Quế với trong hợp tác xã mua bán, gặp một một , cái điệu bộ đó ý định bôi nhọ danh tiếng của Lý Hữu Quế cho thối hoắc mới thôi.

 

Chỉ Lý Hữu Quế tôn trọng bề , coi chú thím như ăn mày và kẻ đến kiếm chác, cô ghê gớm .

 

Không ngờ, Quan Hiểu Anh và La Mỹ Linh, Vương Lộ mấy nữ thanh niên thành phố thấy đúng như dự đoán, tối qua họ nghĩ đến việc Lý Hữu Quế sẽ bôi nhọ danh tiếng, hôm nay mới cố ý qua đây.

 

Mấy cô gái thì , liền tức giận đến phát điên, vốn dĩ La Mỹ Linh và Vương Lộ là Quan Hiểu Anh kéo mạnh tới, bây giờ thấy những lời phỉ báng đó của Hoàng Hữu Trân xong thì tức đến chịu nổi.

 

Chửi, bắt buộc chửi.

 

Bật , nhất định bật .

 

Quá vô liêm sỉ .

 

Ba cô gái ở nông thôn hơn nửa năm nay, cũng bỏ một phần nhỏ tật của thành phố, ví dụ như da mặt mỏng, ví dụ như nhẫn nhịn.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Quan trọng nhất là, ba họ chịu ảnh hưởng của Lý Hữu Quế lớn nhất, đặc biệt là thấy cô sống khá phóng khoáng, trôi qua tự tại như .

 

Chính là cái kiểu cô sống cuộc đời của cô liên quan quái gì đến khác? Chuyện của cô từ khi nào đến lượt khác quản? Người khác tính là cái thá gì?! Không chỉ tư tưởng độc đáo, con còn bản lĩnh năng lực, bất tri bất giác sớm trở thành thần tượng của ba cô gái .

 

 

Loading...