Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 264: Liên Quan Quái Gì Đến Ông Ta

Cập nhật lúc: 2026-09-19 00:20:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ông trai như .

 

Lý Thế Thanh cố nhịn cơn giận suốt một ngày, lúc đùng đùng nổi giận đến nhà năm của .

 

Lúc trời tối đen thời tiết lạnh lẽo, nhưng nghĩa là ai ở bên ngoài, vẫn còn khá nhiều đang sưởi lửa trò chuyện bên ngoài.

 

Đây , Lý Thế Thanh đùng đùng sát khí tính sổ liền một thấy, đợi Lý Thế Thanh khuất, mấy kẻ tò mò cũng bám theo.

 

Tại bám sát?

 

Thực dùng đầu gối nghĩ cũng , Lý Thế Thanh còn thể ? Chuyện hôm nay truyền khắp thị trấn , phỏng chừng ít trong thôn cũng thấy .

 

Lý Thế Thanh mất mặt lớn như , thể nuốt trôi cục tức ?! Chắc chắn tìm thể diện.

 

Anh em ruột thì chứ?

 

Lẽ nào, bao nhiêu năm nay, ví dụ về em ruột trở mặt với còn ít ? Không gì lạ lẫm nữa ?

 

Rất nhanh, Lý Thế Thanh đến cửa nhà mới của năm , vô cùng khách khí đập mạnh cánh cửa, trút hết cơn giận lên cánh cửa vô tội.

 

Động tĩnh lớn như , nhà Lý Hữu Quế điếc, thể thấy?

 

Lý Hữu Quế để họ mở cửa, vẻ mặt bình tĩnh tự mở cửa, ngoài cửa quả nhiên là chú sáu Lý Thế Thanh của cô.

 

“Chú.” Cô lễ phép.

 

Kết quả, “Đừng gọi là chú, chú của cô, cũng dám nhận chú của cô, cũng đứa cháu gái tôn trọng bề như cô. Ây dô, cô bản lĩnh lớn , liền hổ khắp nơi rêu rao chúng đối xử với nhà cô , chuyện của lớn liên quan gì đến cô? Anh trai còn lên tiếng, một kẻ bề như cô mặt mũi gì mà giáo huấn bề ? Mẹ cô dạy cô thế nào ? Không chút giáo d.ụ.c nào, cha cô nên quản giáo cô , càng ngày càng thể thống gì, càng ngày càng quá đáng...”

 

Lý Thế Thanh thấy đứa cháu gái mà lúc ông vô cùng căm ghét chán ghét thì cơn giận liền nhịn bốc lên, đè cũng đè xuống , ngay cổng lớn tiếng quát mắng cô xối xả.

 

Ông gần như nể mặt mũi trai và chị dâu chút nào, trong ngoài lời đều mang ý trách móc chị, Lý Thế Thanh đối với ba chị và Lý Hữu Quế nảy sinh oán hận lớn.

 

Nhổ .

 

Nói khoác ngượng.

 

là ngay cả mặt mũi cũng cần nữa.

 

Lý Hữu Quế chú ruột vô sỉ chọc cho tức , cô còn cầu xin cho ăn một miếng cơm nào, c.h.ử.i mắng bằng một con chó.

 

“Chú ruột , đạo lý . Là ai sáng nay ở hợp tác xã mua bán khắp nơi rêu rao nhà cháu thịt cho ? Nói chúng cháu coi như ăn mày mà đuổi ? Là cháu ? Là trai chị dâu của chú ? Không chứ? Là thím ruột của cháu. Nếu chú , thể tìm đến hỏi thử, khi tới cửa, hãy rõ ngọn ngành .”

 

Mẹ kiếp.

 

Ông còn tưởng là mâm cỗ chắc?!

 

“Chú ruột , cháu ăn của chú uống của chú ? Anh chị của chú ăn của chú uống của chú ? Chú cháu và cháu gia giáo như ?! Chú và thím gia giáo giáo dục, hai thể diện như hào phóng như , hai tới cửa đòi thịt lợn như , ông bà nội cháu dạy như thế ? Nếu đúng, thì thượng bất chính hạ tắc loạn, ch.ó chê mèo lắm lông thì đừng .”

 

“Chú coi cha cháu là em ruột ? Hả? Cha cháu nghèo thành như bệnh thành như , từng hỏi han ? Có từng giúp đỡ ? Không cơm ăn áo mặc, từng cho mượn lương thực bố thí vài bộ quần áo cũ mặc nữa ?! Nếu đều , hôm nay chú thể lấy tư cách ân nhân đến giáo huấn cháu. Không , xin hãy điều mà ngậm miệng .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-264-lien-quan-quai-gi-den-ong-ta.html.]

“Còn nữa, chú dựa mà tới cửa chỉ trích chúng cháu? Chỉ dựa việc chú là em trai của cha cháu ? Đứa em trai như cha cháu còn hơn , ít nhất trông cậy thì sẽ thất vọng.”

 

Lý Hữu Quế thực sự quá căm ghét loại chẳng giúp việc gì cũng chẳng chỉ tay năm ngón, cứ như thể ông chỉ vì một phận là thể can thiệp chuyện của khác , mặt mũi quá lớn ?!

 

C.h.ế.t tiệt.

 

Ngày đầu tiên quen ?

 

Chẳng lẽ, những còn tưởng Lý Hữu Quế cô cả đời dựa dẫm họ mới sống nổi?

 

Người khác thì cô , nhưng là từ đời đến, cô hiểu rõ rành rành, đôi khi những giúp đỡ còn đắc lực và tận tâm hơn cả ruột thịt.

 

Hợp thì đến, hợp thì tan.

 

Lý Thế Thanh Lý Hữu Quế mắng cho cãi câu nào, tức đến mức thất khiếu sinh yên, lúc ông thấy cha Lý và tiếng bước , lập tức như tìm thấy chỗ trút giận.

 

“Anh chị, hai đúng lúc lắm, hai thử xem, đây là lời một kẻ bề với bề , quá thiếu giáo d.ụ.c , hai nuôi dạy nó thành thế , tôn trọng lớn, miệng lưỡi độc địa, cứ cái bộ dạng của nó, đ.á.n.h cho một trận t.ử tế, xem gả , nhà ai dám lấy.”

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Nếu ông vẫn xúc động động thủ, Lý Thế Thanh sớm đ.á.n.h Lý Hữu Quế , sức lực của đứa cháu gái ông rõ, nếu ông thực sự đ.á.n.h Lý Hữu Quế, e rằng Lý Hữu Quế sẽ chút lưu tình mà tẩn , chứ chẳng nể mặt ông là chú ruột của cô .

 

Lý Hữu Quế gì, chỉ lạnh lùng Lý Thế Thanh, cha Lý và Lý.

 

Lý Kiến Văn, Lý Hữu Liễu và Quan Hiểu Anh, Vương Lộ cùng La Mỹ Linh ở bên cạnh cũng thấy động tĩnh lớn như liền chạy hết ngoài, lúc đang tức giận trừng mắt Lý Thế Thanh.

 

Bọn họ ai nấy đều về phía chị cả, về phía Lý Hữu Quế. Hơn nữa, Lý Thế Thanh đang cái quái gì ?

 

Nói trắng , liên quan quái gì đến ông .

 

Mẹ Lý tức giận, nãy khi bước bà vốn cũng để con gái đối đầu với chú , kết quả bà thấy ?! Bà từ đầu đến cuối đều thấy những lời Lý Thế Thanh .

 

Thế là, “Chú sáu, giáo d.ụ.c gì, con gái sinh thế nào, đến lượt khác , nó cũng từng ăn cơm của chú sáu, từng mặc quần áo chú sáu cho, càng từng cầm tiền của chú sáu. cũng từng dạy nó chạy đến nhà đòi đồ trả tiền, cũng từng dạy nó cho còn ghét bỏ còn là đuổi ăn mày.”

 

“Nếu con gái độc địa, những còn độc địa hơn.”

 

Mẹ Lý thực sự chọc tức điên , đó bà còn nghĩ chừa một đường dễ bề gặp mặt, nhưng nếu Hữu Quế sẽ đưa họ lên thành phố sinh sống, bắt nạt tới tận cửa , bà còn nể nang cái nỗi gì nữa?!

 

Bà còn là bề của chú sáu cơ mà, còn là chị dâu của ông cơ mà.

 

Cha Lý cũng sầm mặt trừng mắt đứa em trai của , ông con gái ông thể thống gì, chú như ông thì thể thống chắc?

 

Con gái ông cũng sai, giúp đỡ thì đừng lên tiếng, giúp đỡ cũng , mặc dù con gái quả thực nên cãi bề , nhưng bề dáng bề , thì đừng yêu cầu bề dáng bề .

 

Lý Thế Thanh ngờ chị những giáo huấn cháu gái, ngược còn oán trách , ông cũng nổi cáu.

 

“Anh chị ý gì? Trách cho lương thực cho tiền chị ? Không dựa , chỉ em chúng đều lập gia đình riêng, nhà ai mà chẳng nuôi già trẻ nhỏ? Lẽ nào con của còn bắt nuôi?!”

 

Không cái đạo lý chứ?

 

Lý Thế Thanh câu thì thôi, câu , quả thực chính là đ.â.m trúng tim đen của cha Lý, chẳng khác nào chọc tổ ong vò vẽ.

 

 

Loading...