Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 282: Lại Có Thịt Ăn
Cập nhật lúc: 2026-09-19 00:20:57
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
là khiến thụ sủng nhược kinh!
Lý Hữu Quế thực sự kinh ngạc. Cô bản khá quan trọng trong nhà, nhưng ngờ quan trọng đến mức độ .
“Con ăn , con tắm đây.”
Được thôi, ai gì thì tức là chuyện trong nhà đều thỏa, cô cũng yên tâm. Phục vụ chu đáo thế , dĩ nhiên cô chẳng việc gì từ chối.
Tắm rửa ư?
Lời Lý Hữu Quế dứt, ánh mắt sững sờ của cô, Lý Kiến Văn bay như một cơn gió lao thẳng bếp, ngay đó em gái Hữu Liễu cũng xách xô chạy vụt qua múc nước nóng cho cô.
Tốc độ và phản ứng mau lẹ nhanh đến mức khiến Lý Hữu Quế chút giật .
Thế nhưng vẫn hết, chỉ thấy nhóc Kiến Hoàn cắm đầu chạy bình bịch tới kéo giật chiếc khăn lau treo tường xuống, chính là cái khăn của Lý Hữu Quế.
Ngay cả thế cũng vẫn xong: “Hữu Quế, mau lấy quần áo , quần áo của để tớ giặt giúp cho.” Quan Hiểu Anh bên cạnh huých nhẹ cô một cái, hiểu hôm nay phản xạ của Lý Hữu Quế chậm chạp đến thế.
Lý Hữu Quế cạn lời.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Mặt trời mọc đằng tây chắc, trông thực sự chút đáng sợ, nhiệt tình đến mức phát hoảng.
Cô ôm theo nỗi mối nghi hoặc đó lấy quần áo tắm rửa. Đợi đến khi cô tắm xong bước ngoài, chỗ quần áo bẩn trong xô lập tức tranh giật lấy đem giặt.
Lý Hữu Quế tiếp tục cạn lời.
Thực sự là xảy chuyện gì đấy chứ?
Không trách cô nghĩ nhiều, xưa bảo chẳng ai vô cớ tỏ ân cần, nếu vì mưu đồ thì cũng là lòng khó lường. Cơ mà trong nhà cô thì chắc chắn loại đó .
Rất nhanh, Lý Hữu Quế liền gạt phắt suy nghĩ , bởi cô cảm thấy nhà quả thực kiểu gây chuyện chờ cô về dọn dẹp hậu quả, chắc hẳn là một ngày gặp như cách ba thu mà thôi.
“Kiến Văn, Hữu Liễu, cả ba các nữa, theo ngoài một lát.” Lý Hữu Quế bắt đầu điểm danh, đầu dặn dò Lương Anh: “Mẹ, mau đun một nồi nước sôi thật lớn, tìm đồ lót sạch mặt sân nhé.”
Mọi Lý Hữu Quế dặn dò là hiểu ngay tắp lự, đây là săn con mồi lớn , quả nhiên đúng như họ dự đoán!
Ôi chao, thịt ăn !
Hai em Kiến Văn, Hữu Liễu cùng ba cô gái nhóm Quan Hiểu Anh vội vã vui mừng bám theo Lý Hữu Quế ngoài, trong lòng thầm đoán chắc chắn sẽ ít đồ .
Chẳng mấy chốc, Lý Hữu Quế dẫn bọn họ mò trong bóng tối tới con mương đối diện đường cái. Bản cô nhảy xuống , lôi một bao tải to đùng ném lên bờ, ngay đó ném tiếp một bao tải lớn nữa, thêm một bao tải nữa quẳng lên.
Nhiều thế ư?
Năm bờ ngây trố mắt, khác xa với những gì họ tưởng tượng, tận ba bao tải lớn cơ ?
Lúc , Lý Hữu Quế trèo lên. Nếu bản chỉ hai bàn tay, cô còn lấy thêm một bao tải nữa , giờ thì đành đợi dịp .
“Chị vác một bao, chỗ còn mấy đứa tự phân chia.” Không hai lời, Lý Hữu Quế xốc thẳng bao tải nặng nhất chứa con lợn rừng lên vai.
Ba nhóm Quan Hiểu Anh dù cũng là lớn, đương nhiên khiêng bao nặng nhất, kết quả nhấc lên một cái, ôi chao mà nặng thế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-282-lai-co-thit-an.html.]
Bên , hai em Kiến Văn và Hữu Liễu cùng khiêng bao tải cuối cùng. Bao tải quả thực nhẹ hơn nhiều, còn tới năm mươi cân, hai em khiêng nhẹ nhàng vui vẻ.
Lý Hữu Quế vác bao tải dẫn đường, phía là một chuỗi nối đuôi . Thế nhưng chẳng mấy chốc, cô nhóm Quan Hiểu Anh gọi giật . Con lợn rừng nặng hơn một trăm cân quả thực quá sức với họ, thể lực của những cô gái về nông thôn đầy một năm căn bản khiêng nổi bao lâu, đành gọi với nhờ Lý Hữu Quế giúp đỡ.
Cuối cùng, năm cùng khiêng một con lợn rừng, Lý Hữu Quế một tay xách bao tải của hai đứa em, để chúng sang phụ khiêng bao nặng .
Tuy rằng tận năm cùng khiêng, nhưng tới lúc về đến nhà thì ai nấy đều mệt đến mức thở hồng hộc. Có điều, chỉ cần nghĩ tới việc sắp bao nhiêu là thịt để ăn, cảm giác vất vả mệt nhọc liền tan biến sạch trơn.
Quả nhiên, hai bao tải nặng nhất mở , lộ bên trong là hai con lợn rừng đen trùi trũi, còn bao tải nhẹ nhất thì đựng mười mấy con gà rừng, thỏ rừng cùng một bọc nấm hương.
Ngoại trừ Lý Hữu Quế và bé Kiến Nghiệp, thấy đống thịt chất đầy sân đều kìm nổi kinh ngạc.
Lý Hữu Quế lên núi cướp bóc đấy ? Mới mấy ngày ngắn ngủi mà thêm từng thịt, nếu để cô cứ liên tục lên núi săn b.ắ.n như thế, chẳng lũ thú rừng ở trển hết đường sống ?
Tuy nhiên nhanh đó, chẳng còn tâm trí mà suy nghĩ chuyện nữa, ai nấy đều thoăn thoắt khiêng nồi nước sôi sùng sục để cạo lông lợn, công việc nặng cũng chỉ một Lý Hữu Quế gánh vác nổi.
Cả Quan Hiểu Anh, Vương Lộ, La Mỹ Linh lẫn Kiến Văn và Hữu Liễu, năm họ đều cầm d.a.o lớn d.a.o nhỏ bắt đầu cạo lông lợn.
Lý Thế Dân cũng phái sang nhà họ Lương mượn thêm dao, đồng thời gọi luôn mợ Hà Phương sang hỗ trợ.
Đợi khi Lý Hữu Quế dội nước sôi và xử lý sạch sẽ lớp ngoài của lợn rừng, Lương Anh mới tiếp nhận công việc, tiếp tục sạch đám gà rừng và thỏ rừng. May mà tiết trời bây giờ vẫn đang là mùa đông, sợ đám thịt thú rừng để lâu sẽ bốc mùi hôi thối.
Có thêm mợ Hà Phương xắn tay phụ giúp, đầy ba tiếng đồng hồ bộ lông lợn cạo sạch bong. Lực lượng nòng cốt vẫn là Lý Hữu Quế, cô khỏe nhanh nhẹn, bằng nếu ròng rã bốn năm tiếng thì đừng hòng xong xuôi.
Cạo sạch lông lợn xong thì tới công đoạn pha thịt. Đương nhiên việc đầu tiên là lấy lòng lợn , đó lọc xương, cuối cùng xử lý nốt phần đầu lợn, như mới coi như xong một nửa.
Thịt lợn Lý Hữu Quế pha thành từng tảng dài, phần lớn chừng một cân một dải, nhưng nửa tảng sườn lớn pha , đây là phần cô dự định bán cho Phương Hoa nên để nguyên cho chị tự xử lý.
Trời quá khuya, Lý Hữu Quế gom hơn hai mươi cân thịt lợn và xương ống, kèm thêm một con thỏ rừng đưa cho mợ Hà Phương mang về, còn chu đáo tiễn mợ về tận nhà mới tiếp tục phân loại thịt thà.
Lúc , ngoài hai em Kiến Nghiệp và Kiến Hoàn ngủ say, những khác đều hưng phấn đến mức chẳng tài nào chợp mắt , vẫn đang đợi Lý Hữu Quế trở về xử lý tiếp.
Lý Hữu Quế đối với nhà càng gì tiếc nuối. Cô giữ hai mươi cân thịt ngon cùng ba mươi khúc xương ống, bộ đầu lợn và bộ lòng, để thêm một con gà rừng và một con thỏ rừng, còn sẽ đem bán hết.
Nhiều thịt như khiến ai nấy đều vô cùng thỏa mãn. Ngay trong đêm, họ lấy bảy tám khúc xương đem ninh lấy nước dùng, nhóm Quan Hiểu Anh, Vương Lộ và La Mỹ Linh còn chủ động đem hai lá phổi lợn rửa sạch, việc tích cực vô cùng.
Đợi đến khi Lý Hữu Quế chia xong bộ thịt lợn, thỏ rừng và gà rừng, phân loại đóng gói gọn gàng từng thứ một thì trời về khuya muộn, nhà lúc cũng ngủ cả .
Lý Hữu Quế sắc trời, tính toán thời gian lên thành phố, cô liền vác bọc thịt gói kỹ men theo bóng đêm bước khỏi cửa.
Chuyện cô lên thành phố với Lương Anh, nên cũng cần lo lắng nếu sáng thấy cô ở nhà.
Ra khỏi cổng, Lý Hữu Quế rẽ hướng qua khu chuồng bò . Lúc nãy cô cũng chuẩn riêng cho những ở chuồng bò năm sáu khúc xương cùng một dải thịt lợn nặng hai cân, sẵn tiện đường thì mang qua luôn.
Lý Hữu Quế nhẹ nhàng gõ cửa vài tiếng, nhanh bên trong vang lên một giọng già nua trầm thấp. Cô vội vàng rõ phận, bên trong lập tức mở cửa.
Người mở cửa là Hoàng lão, lớn tuổi nhất ở đây. Người già thường ít ngủ nên nhận tiếng động của Lý Hữu Quế đầu tiên.
Không lời thừa thãi, Lý Hữu Quế đưa bọc thịt và xương gói kín cho Hoàng lão, chỉ dặn một câu rằng lên thành phố việc xoay biến mất màn đêm đen kịt.