Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 283: Cứu Người

Cập nhật lúc: 2026-09-19 00:20:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trời còn sáng rõ, Lý Hữu Quế men theo bóng tối tới thành phố.

 

Điểm đến đầu tiên đương nhiên là nhà cụ Lục. Ông cụ ít ngủ, giờ chắc chắn dậy , mang thịt đến cho ông lúc là chuẩn xác nhất.

 

Quả nhiên ngoài dự đoán của cô, Lý Hữu Quế gõ cửa bao lâu thì cụ Lục mở cửa, thấy cô cũng chẳng hề ngạc nhiên.

 

Thế nhưng khi thấy hơn hai mươi cân thịt cùng xương lợn mà Lý Hữu Quế đưa tới, ông cụ khỏi nhận cô bé một nữa.

 

“Đây là thịt lợn rừng, răng ông yếu, nhất nên hầm nhừ ăn, hoặc băm nhỏ hẵng nấu.” Cô vội vàng dặn dò ông cụ, kẻo ông nấu như thịt lợn nhà thông thường c.ắ.n nổi thì khổ.

 

Thịt lợn rừng ư?

 

Chỉ cần là thịt là , cụ Lục chẳng bận tâm là lợn gì, tóm ông vô cùng hài lòng.

 

“Còn thừa ? Đưa thêm cho mấy chục cân nữa, bán giúp cho.” Sau khi nhận thịt, ông cụ sảng khoái lên tiếng.

 

Lý Hữu Quế cạn lời.

 

Sau đó, Lý Hữu Quế lấy thêm năm mươi cân đưa cho ông, cụ Lục cũng chẳng thèm nợ nần, lập tức đưa tiền ngay cho cô.

 

Thời gian còn sớm, Lý Hữu Quế cũng nán nhà ông cụ lâu, nhanh chóng vác bao tải tới xưởng đồ hộp. Một trăm cân thịt còn cô vác đến giao cho Phương Hoa, bản định đích bán lẻ nữa.

 

Tới xưởng đồ hộp thì trời mới chỉ tờ mờ sáng, đường hầu như qua , Lý Hữu Quế chào hỏi bác bảo vệ một tiếng thẳng trong.

 

Phương Hoa đương nhiên là đang ở nhà, lúc cũng mới thức dậy một lát thì thấy tiếng gõ cửa. Chị tò mò mở xem thì nhận tới giờ là Lý Hữu Quế.

 

Thế nhưng khi thấy cái bao tải to đùng chân Lý Hữu Quế, Phương Hoa liền mối ăn tới cửa .

 

Dĩ nhiên chị vội vàng kéo nhà. Khoảnh khắc thấy cả bao tải thịt lợn đầy ắp, mắt Phương Hoa sáng rực lên, tuy là thịt lợn rừng nhưng dẫu cũng là thịt son thịt nạc đàng hoàng.

 

Giá cả lợn rừng rẻ hơn thịt lợn nuôi một chút nhưng Lý Hữu Quế cũng so đo, hơn nữa Phương Hoa thanh toán tiền mặt dứt khoát, còn đưa thêm cho cô ít phiếu mì sợi và phiếu bột mì lặt vặt.

 

Lý Hữu Quế chỉ trò chuyện với Phương Hoa vài câu rời . Cô tìm hai Lý Kiến Hoa , đưa cho một con gà rừng, đó cùng ăn bữa sáng tại nhà ăn mới vội vã rời khỏi xưởng.

 

Trước khi về nhà, Lý Hữu Quế cố ý đường vòng qua mấy xưởng khác, bán nốt mấy con gà rừng và thỏ rừng sạch từ tối qua, xong xuôi mới rảo bước về làng.

 

Lúc về tới nhà thì buổi sáng trôi qua gần nửa, Lý Hữu Quế liền sang báo cáo với La Trung Hoa , đó lập tức bắt tay công việc lao động sản xuất.

 

Cô xuống đồng bao giờ tiếc sức, nhanh khéo chẳng hề lười biếng, cho dù nửa buổi sáng nay thì tám công điểm cả ngày chắc chắn vẫn gọn trong tay.

 

cô chỉ một nửa buổi sáng mà khối lượng công việc hơn đứt khác cày cuốc cả buổi, nếu ngày thường đầy đủ thì mười công điểm tuyệt đối chạy .

 

Có điều Lý Hữu Quế cũng chẳng bận tâm chuyện . Trong nhà chỉ ba lớn lụng, công điểm kiếm chỉ đủ cho lớn ăn, phần lương thực của đám em nhỏ bên vẫn bỏ tiền mua ngoài.

 

May mắn là đại đội sản xuất thực sự , chịu bán lương thực cho nhà cô, cho nên chỉ cần tiền thì bụng sẽ lo đói.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-283-cuu-nguoi.html.]

Buổi trưa cả nhà một bữa ăn thịnh soạn. Công điểm buổi sáng của Lương Anh các con bù, buổi chiều bà liền đồng .

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Về những dịp như thế cũng còn nhiều nữa, bởi đứa thì học, đứa thì xuống ruộng, việc đồng áng cũng ngày một nhiều thêm.

 

Chỗ thịt lợn rừng bán hết, ngoài phần để nhà ăn dần thì còn băm nhỏ thành thịt xào nấm hương, đóng từng hũ thơm phức để gia đình dùng hoặc đem bán.

 

Những ngày tiếp theo, ngoài việc trồng lạc, trồng ngô, trồng khoai lang thì kế tiếp là cày ruộng cấy lúa. Mọi tất bật bận rộn mãi cho tới khi cấy xong bộ diện tích lúa mới thể thở phào một nhẹ nhõm.

 

Sau đó chờ tới kỳ thu hoạch lạc, khoai lang, ngô, tiếp đến là vụ gặt mùa hè. Sau khi gặt lúa khẩn trương xong xuôi lập tức cấy ngay vụ lúa tiếp theo, nghỉ ngơi lấy một giây một phút, thời vụ cũng chẳng chờ đợi một ai.

 

Xong xuôi hết những việc đồng áng , mới thể thở dốc đôi chút. Ai nhà thiếu củi thì tranh thủ lên núi đốn củi, tóm một ngày trôi qua bận rộn ngừng, lúc nào cũng việc để .

 

Lúc , Lý Hữu Quế cũng lâu lên thành phố, ngày nào cũng chỉ về về giữa nhà và đồng ruộng, cuộc sống trôi qua vô cùng phong phú và bận rộn, chẳng còn tâm trí nghĩ tới chuyện thành phố nữa.

 

Tháng Tám cũng là thời điểm nóng nhất trong năm, chỉ bộ một lát là mồ hôi mồ kê nhễ nhại ướt đẫm lưng áo, giữa trưa nắng gắt căn bản thể việc nổi. Sau đợt gặt hái và gieo cấy dồn dập, đại đội bắt đầu tránh những khung giờ nắng gắt nhất: buổi sáng sớm, trưa nghỉ sớm, buổi chiều qua ba giờ mới đồng, mãi tới lúc chập choạng tối mới thu dọn nông cụ về nhà.

 

Trưa hôm , Lý Hữu Quế cùng Đội trưởng La Trung Hoa và kế toán khảo sát vị trí để dựng thêm nhà mới cho những ở chuồng bò. Chuyện vốn nhắc tới từ lâu, mãi đến tận bây giờ mới rảnh rỗi để triển khai.

 

Thế nhưng khi ba họ tới gần khu vực chuồng bò để khảo sát địa thế thì bỗng nhiên thấy tiếng kêu cứu yếu ớt văng vẳng trong gió.

 

Giờ cả đường lẫn ngoài đồng đều một bóng , ánh mặt trời chói chang gay gắt dội thẳng xuống mặt đất. Lý Hữu Quế, La Trung Hoa và kế toán dáo dác quanh bốn phía, chẳng thấy bóng dáng ai cả.

 

Thế nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, sắc mặt của La Trung Hoa và kế toán bỗng nhiên biến đổi, dường như sực nhớ điều gì.

 

“Không xong , chắc chắn là bên sông Thanh Hương chuyện, rơi xuống nước!” La Trung Hoa chạy thục mạng cùng viên kế toán la lớn.

 

Lý Hữu Quế lúc phản xạ điều kiện liền chạy theo hai họ. Nghe La Trung Hoa , cô mới chợt vỡ lẽ, thảo nào cứ cảm thấy gì đó sai sai, hóa là cô nghĩ tới khúc sông Thanh Hương ở phía .

 

Ngay lập tức, Lý Hữu Quế liền tăng tốc vượt qua cả La Trung Hoa lẫn viên kế toán, chạy như bay về phía sông Thanh Hương, bỏ xa hai họ phía .

 

Lúc sông Thanh Hương, hai đang vùng vẫy kịch liệt giữa làn nước, vị trí của họ dạt gần tới giữa sông, tình thế ngàn cân treo sợi tóc.

 

Sông Thanh Hương tiếng tăm ở thị trấn nhỏ , vì đây là vùng nước tương đối lớn trong khu vực, c.h.ế.t đuối ở đây ít, cũng từng nhảy sông tự vẫn. Tóm nước ở đây cực kỳ sâu, từng thấy ai tát cạn , cũng bao giờ cạn nước.

 

Lý Hữu Quế tinh mắt thấy hai đang chìm nổi, hai lời liền nhảy ùm xuống nước bơi nhanh về phía họ.

 

May mà thể chất hiện tại của Lý Hữu Quế vô cùng mạnh mẽ, dị năng cách ly gian hộ thể nên cô chẳng hề sợ hãi hiểm nguy.

 

Cô nhanh chóng bơi tới bên cạnh hai , vươn tay tách họ . Sức lực của cô lớn hơn hẳn hai đang vùng vẫy hoảng loạn nên lập tức kéo rời họ , đồng thời cô lớn tiếng quát to:

 

“Đừng sợ, đừng hoảng loạn, giữ vững nào! sẽ luôn giữ chặt hai , để các chìm ! Đừng vùng vẫy, đừng hoảng, như cơ thể mới chìm xuống! Các tự bình tĩnh là sẽ nổi lên , đang đỡ bên cạnh !”

 

“Bình tĩnh , thử xem! Đừng sợ, tiên cứ bình tĩnh , dù chuột rút cũng hết, hai hoảng loạn thì mới thể đưa các bơi bờ !”

 

Lý Hữu Quế cũng từng theo huấn luyện viên học bơi, bản cô vốn là sợ nước nên hiểu rõ tầm quan trọng của việc hoảng loạn khi ở nước. Chỉ cần giữ bình tĩnh, cơ thể tự khắc thể nổi bồng bềnh mặt nước.

 

 

Loading...