Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 302: Muốn Gả Thì Gả, Không Gả Thì Thôi

Cập nhật lúc: 2026-09-19 00:21:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chỉ một trăm tệ tiền sính lễ thôi ?!

 

Quá ít.

 

Tiền sính lễ thế nào cũng ba trăm tệ chứ. Nhà họ Lý keo kiệt đến thế? Nhà cửa xây đẽ, khang trang nhường , hai đứa con trai đều công nhân trong xưởng, con gái lớn là lao động trụ cột của đội sản xuất, hai già vẫn kiếm công điểm, điều kiện gia đình chẳng hơn nhà khác gấp bao nhiêu .

 

Chỉ một trăm tệ sính lễ, bọn họ thể đưa cho ?!

 

Người nhà họ Lục chẳng mấy vui vẻ, trong lòng vô cùng bất mãn, nhịn thẳng miệng.

 

“Bà thông gia tương lai , cũng do chúng đòi hỏi cao , con gái công nhân trong xưởng, con trai bà cũng ở xưởng, tiền lương của hai đứa đều ít, điều kiện gia đình các như , sính lễ thế e là hợp lý lắm nhỉ?”

 

Trước mặt Lý và Lý Hữu Quế, Lục cũng sa sầm nét mặt ngay, mà lựa lời một tràng đạo lý lớn.

 

“Sau Hữu Quế cũng gả , nếu tiền sính lễ bên đưa ít như thế, chẳng là coi thường con bé ? Lúc đó thể diện của hai bác để ? Có đúng nào?”

 

Mẹ Lý và Lý Hữu Quế: “...”

 

Để ? Thích để thì để đấy.

 

thật là còn hơn hát, chẳng ẩn ý bên trong vẫn là chê tiền sính lễ quá ít ? Lấy cô bia đỡ đạn cái nỗi gì?

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

bóng gió đến đầu Lý Hữu Quế thì cô nhất quyết chịu để yên: “Nếu lấy chồng, sính lễ thế nào cũng , điều kiện thì đưa nhiều, thì bao nhiêu đưa bấy nhiêu. Chẳng lẽ lo nổi tiền sính lễ thì gả chắc? Hay là bức c.h.ế.t ? kẻ tàn phế kiếm tiền, trông mong chút tiền sính lễ đó mà sống cả đời ? Hay là ăn cả đời? Với bản lĩnh của , là loại tiền sính lễ mới chịu gả chắc?”

 

Phụt.

 

Đừng hòng lôi cô cuộc.

 

Lý Hữu Quế chẳng thèm nể nang giữ thể diện cho đối phương, trong lòng các nghĩ thế nào thì tự mà nhận, đừng kéo khác bia.

 

chẳng đại diện cho cô, cũng chẳng đại diện cho ai, thích đại diện thế ?

 

Mẹ Lục và Lục Trân Trân: “...”

 

Cô gái ăn kiểu gì ?!

 

đến đây để cùng dạm ngõ xin cưới là đến để phá đám thế?!

 

Sắc mặt của nhà họ Lục lập tức tối sầm , khó chịu trừng mắt liếc xéo Lý Hữu Quế mấy cái.

 

Lý Hữu Quế thản nhiên dang hai tay , tỏ vẻ vô cùng vô tội.

 

“Hữu Quế, em đừng lung tung nữa. Thím Lục, chúng cháu mang lòng thành đến dạm ngõ, trong nhà các em còn đông, hiện tại đều trông cậy chú hai và em gái lớn nuôi nấng cả nhà. Hay là tiền sính lễ nâng lên hai trăm tệ, những thứ khác vẫn giữ nguyên như cũ, thím thấy thế nào?”

 

Bây giờ Lý Kiến Minh bắt đầu thấy sợ cô em gái , quá đỗi hung hãn, vả chẳng bận tâm chuyện hôn nhân của thành . Không chọc giận cô thì còn êm thấm, hễ đụng chạm đến cô là coi như tan đàn xẻ nghé ngay lập tức.

 

, vội vàng tăng thêm một trăm tệ sính lễ, tiền chỉ thể do tự bỏ tiền túi trả, thể bắt gia đình gánh vác .

 

Mẹ Lý bên cạnh im thin thít, để mặc cho con trai cả tự thương lượng. Bà thật sự ngờ đối phương dám đó nâng giá ép như mua mớ rau ngoài chợ, nực hết sức.

 

May mà bên cạnh bà còn con gái lớn, bà chỉ cần hành động của con gái mà theo là , thế nên trong lòng Lý vô cùng vững .

 

Chỉ tăng thêm một trăm tệ thôi ư?!

 

Người nhà họ Lục vẫn chịu nhượng bộ, ba trăm tệ trong mắt bọn họ thực sự chẳng nhiều nhặn gì, đòi năm trăm sáu trăm tệ . Ba trăm tệ thậm chí còn bằng một năm tiền lương của Lý Kiến Minh, nhiều lắm ? Chẳng nhiều chút nào.

 

“Ba trăm.” Người nhà họ Lục lùi bước, vẫn kiên quyết giữ nguyên mức giá đó.

 

“Mẹ, xem hôm nay bàn xong . Nhà còn bao nhiêu việc , nhất là về , đợi bọn họ nghĩ kỹ, bàn bạc xong xuôi tính tiếp.” Lý Hữu Quế đột nhiên phắt dậy, gọi về.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-302-muon-ga-thi-ga-khong-ga-thi-thoi.html.]

thì gả thì gả, gả thì thôi, tùy thích.

 

Số tiền , Lý Kiến Minh thích đưa là việc của , chẳng liên quan gì đến cô.

 

Lý Hữu Quế cô đây tin, một thanh niên khỏe mạnh đàng hoàng công nhân trong xưởng ở thành phố, điều kiện gia đình , chẳng lẽ lo lấy nổi vợ ?!

 

Muốn bán con gái thì cứ thẳng , bày đặt sính lễ với chẳng quà cáp, sợ truyền ngoài rụng răng .

 

Mẹ Lý thấy tiếng con gái lớn gọi, lập tức chẳng chẳng rằng dậy bước theo con gái thẳng ngoài, bà tin tưởng con gái tuyệt đối.

 

“Mẹ.”

 

“Ấy c.h.ế.t, bà thông gia, thím Năm , đừng mà, chuyện cưới xin còn xong .”

 

Chẳng một ai lường tình huống bất ngờ , Lý và Lý Hữu Quế bảo lưng thẳng, khiến Lý Kiến Minh và nhà họ Lục trở tay kịp, vội vàng cất tiếng gọi giật .

 

mà, ai thèm để ý đến bọn họ cơ chứ?!

 

Lý Hữu Quế sải bước nhanh, Lý cũng rảo bước theo sát, tóm bà luôn lấy con gái chỗ dựa, quyết thèm đầu .

 

“Còn gì để nữa ? Dù nhà cũng chẳng kham nổi tiền sính lễ ba trăm tệ . Các cứ chuyện với cả , tự tiền lương, cũng là cưới vợ, các tự bàn bạc xong thì tự lo liệu thủ tục, tới lúc đó chỉ cần báo một tiếng để chúng tới dự là .”

 

Lý Hữu Quế kéo thẳng một mạch, đầu cũng chẳng buồn ngoảnh mà buông một câu. Ôi chao, bọn họ còn tưởng thiếu họ thì nhà xong chắc? là nực .

 

Đi thôi, về nhà, việc ai nấy .

 

Hai con dứt khoát bỏ , Lý Kiến Minh cũng thể yên nữa. Nếu như trong nhà đều đồng ý và ủng hộ, thì thế nào bây giờ?!

 

Lập tức, Lý Kiến Minh ngẫm nghĩ một hồi, đành bàn bạc với nhà họ Lục: “Cháu thấy cháu nên về thì hơn. Mẹ và em gái cháu thế , cháu về khuyên nhủ bọn họ, hôm khác cháu sang dạm ngõ .”

 

Chủ yếu là trong lòng chút tự tin nào.

 

Lý Kiến Minh xong, cũng chẳng màng tới việc nhà họ Lục sức giữ , khi liên tục lời xin , cũng vội vàng cất bước rời .

 

Người nhà họ Lục cuối cùng chỉ thể trơ mắt từng một sạch sành sanh, chỉ còn nhà giương mắt .

 

“Oa.”

 

“Tất cả là tại bố , cứ khăng khăng đòi ba trăm tệ sính lễ, chịu trả hai trăm tệ mà vẫn chịu. Nếu... nếu như Lý Kiến Minh sang dạm ngõ nữa, thì con bây giờ?!”

 

“Chuyện nhà đòi ba trăm tệ sính lễ mới gả con gái mà truyền ngoài thì con còn mặt mũi nào lấy chồng nữa? Người ngoài sẽ bố thế nào? Nhìn các em thế nào?!”

 

Lục Trân Trân lúc đầu khi gia đình bàn luận về tiền sính lễ cũng nghĩ ba trăm tệ nhiều, dựa năng lực của nhà họ Lý và Lý Kiến Minh thì chắc chắn thể gánh , nên cô mới đồng ý.

 

Nào ngờ, nhà họ Lý dứt khoát chịu chi.

 

Bây giờ, ngay cả đối tượng dường như cũng lời nhà, chắc hẳn lúc trong lòng bắt đầu d.a.o động , thì cô đây? Chuyện hôn sự của cô tính thế nào?

 

Chuyện Lục Trân Trân và Lý Kiến Minh yêu đương tìm hiểu , cả xưởng ai nấy đều cả . Lần bọn họ về quê cưới hỏi, bày tiệc rượu, cả xưởng cũng đều tin, thậm chí chuyện tính đặt hai bàn tiệc ở xưởng cũng truyền ngoài.

 

Ngộ nhỡ... ngộ nhỡ đám cưới thành, cô còn mặt mũi nào mà sống nữa?! Công nhân trong xưởng sẽ nhận cô ?!

 

Xong , tiêu đời thật .

 

Sắc mặt của Lục Trân Trân càng lúc càng khó coi, nước mắt thi rơi lã chã. Cô uất ức tức giận, chẳng xoay xở thế nào.

 

Nhìn thấy dáng vẻ của con gái, Lục cũng hoảng loạn theo, món tiền ba trăm tệ sính lễ tưởng chừng dễ ăn thế mà trắc trở vô cùng, khéo khi chuyện hôn sự đổ vỡ thật chứ chẳng đùa.

 

Mẹ Lục cuống quýt: “Không , mà, nhà c.ắ.n c.h.ế.t giá đó , hai trăm thì hai trăm, bây giờ sang nhà họ Lý ngay đây.”

 

 

Loading...