Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 308: Thu Hoạch Khổng Lồ

Cập nhật lúc: 2026-09-19 00:21:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thời gian gấp gáp, nhiệm vụ nặng nề.

 

Lý Hữu Quế vốn định can dự chuyện nội bộ nhà khác, cho nên sang ngày thứ hai khi đặt chân đến Bắc Kinh, cô chào hỏi Vương Lộ một tiếng một ngoài dạo chơi.

 

Những danh lam thắng cảnh nổi tiếng đều qua một lượt, dĩ nhiên là từ gần đến xa. Các điểm tham quan mà Lý Hữu Quế ghé thăm đều xen kẽ giữa những khu tứ hợp viện cổ kính. Rời khỏi điểm tham quan, cô liền dạo bước ngắm nghía những căn nhà tứ hợp viện của dân nơi đây.

 

Tiện thể, cô lén lút bán bớt đồ đạc.

 

Gạo trắng, hải sản khô, sốt thịt nấm hương, sốt nấm, nông sản rừng, trứng gà, gà và vịt, chủng loại phong phú vô cùng.

 

Giá cả bán ở Bắc Kinh khác xa so với ở quê nhà của cô. Gạo trắng thể bán một hào hoặc một hào mốt một cân, các mặt hàng khác cũng bán giá cao.

 

Ngoài tiền mặt , vàng bạc ngọc ngà tranh chữ Lý Hữu Quế đều nhận tất. Cô lượn lờ suốt năm ngày trời mới bán sạch bách hàng hóa tích trữ trong gian.

 

Hiện giờ, trong gian của Lý Hữu Quế ngoài một con thú nhỏ quý hiếm của đời thì trống rỗng .

 

Thế nhưng, đổi thu về hơn 500 tệ tiền mặt, mười mấy món đồ ngọc và vòng tay ngọc, vài món trang sức bằng vàng, hai chiếc bình hoa cổ cùng mấy bức tranh chữ quý giá. Mức thu hoạch quả thực vô cùng mỹ mãn.

 

Sau đó, Lý Hữu Quế bắt đầu chuẩn đồ đạc mang về quê. Bánh kẹo là thứ thể thiếu để ăn dọc đường, tiếp đó là một xấp vải và giày dép. Cô tiêu sạch bộ phiếu vải đang trong tay. Những món đồ cồng kềnh thì cô mua vì thấy thực sự cần thiết, đợi tích góp thêm mua cũng chẳng muộn.

 

Không việc gì vội.

 

Tính đến lúc , Lý Hữu Quế rời Nam Thị đến Bắc Kinh hơn mười ngày. Chắc chỉ ở thêm năm ngày nữa là cô bắt tàu về .

 

, tối hôm đó khi trở về nhà họ Vương với tâm trạng nhẹ nhõm, Lý Hữu Quế liền thông báo cho cả nhà chuyện năm ngày nữa sẽ rời , cô cũng cần chuẩn mua vé tàu .

 

Người nhà họ Vương cũng mấy ngày Lý Hữu Quế sẽ về quê, trong lòng ai nấy đều vô cùng ơn cô. Ở nhà họ Vương, cô tự do, gia đình họ cũng đối đãi với cô hết sức chu đáo.

 

Lúc , khi xong chuyện sắp về, Lý Hữu Quế sang Vương Lộ: “Vương Lộ, sắp về , cô về cùng ?”

 

Mấy ngày nay, trạng thái tinh thần của Vương Lộ hơn nhiều. Nhờ Vương Lộ ở nhà chăm sóc nên những khác mới yên tâm , học, cuộc sống nhẹ nhõm bao nhiêu. Vì thế hiện tại nhà họ Vương đều tha thiết mong Vương Lộ tiếp tục xuống nông thôn cắm đội nữa.

 

Nghe Lý Hữu Quế hỏi , Vương Lộ hề ngạc nhiên. Những ngày qua, nội tâm cô giằng xé và mâu thuẫn vô cùng, thế nhưng mong chăm sóc lấn át ý định trở nông thôn.

 

Bởi : “Hữu Quế, chắc về nữa , chăm sóc .” Nói dứt câu, vành mắt Vương Lộ đỏ hoe.

 

Lý Hữu Quế chẳng hề bất ngờ, cô chỉ thấu hiểu gật đầu: “Không về cũng , cô như dẫu cô về quê cắm đội cũng chẳng thể an lòng, cũng thấy cô nên ở thì hơn. Nếu , nhất cô ráng thêm sách vở, sẽ ích cho công việc và tương lai của cô.”

 

Tính nết của Vương Lộ tuy hẳn là hảo, nhưng trong mắt Lý Hữu Quế thì vẫn chấp nhận . Đặc biệt là lúc cô nàng lựa chọn ở phụng dưỡng , Lý Hữu Quế thấy đó là lẽ đương nhiên, nên cô mới sẵn lòng mở lời khuyên nhủ và chỉ dẫn cho cô .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-308-thu-hoach-khong-lo.html.]

 

Thế nhưng, Vương Lộ vạn ngờ Lý Hữu Quế thể thốt những lời ấm áp như . Cô cứ ngỡ cô gái sẽ khinh thường , chê là tiểu thư yếu đuối, nào ngờ đồng tình với quyết định của cô, còn khuyên cô nên chăm chỉ sách.

 

Bầu khí học tập ở nhà Lý Hữu Quế vô cùng sôi nổi. Mấy đứa em của cô học hành chăm chỉ, hễ rảnh rỗi là bàn sách, thành tích học tập lúc nào cũng xuất sắc vượt trội. Khi Vương Lộ còn ở nhà họ Lý, những lúc nhàn rỗi gì cô cũng lật sách . Giờ Lý Hữu Quế khuyên nhủ chân thành, cô đều ghi nhớ trong lòng, nghiêm túc gật đầu.

 

“Hữu Quế, cảm ơn cô.” Đây là đầu tiên từ tận đáy lòng Vương Lộ thực sự nể phục và công nhận một bạn đến từ nông thôn. Cô cảm thấy Lý Hữu Quế là cô gái bản lĩnh nhất trong tất cả những cô gái mà từng gặp.

 

Vì mấy ngày nữa là lên đường nên Lý Hữu Quế cần tự mua vé, cả của Vương Lộ nhờ vả quen mua giúp cô một tấm vé giường , đủ thấy cả nhà họ Vương yêu mến và cảm kích cô đến nhường nào.

 

Đã giải quyết xong chuyện vé tàu, Lý Hữu Quế thong dong ngoài dạo chơi. Đồ đạc mang theo bán sạch sành sanh, giờ là lúc cô mua sắm ngược .

 

Cô ghé các trạm thu mua phế liệu để tìm mua sách cũ, tiện thể nhặt nhạnh vài món hời. Thủ đô Bắc Kinh quả nhiên khác biệt, Lý Hữu Quế chỉ lượn lờ ba ngày mà gom hơn hai trăm cuốn sách cũ, đó ghé hiệu sách Tân Hoa mua thêm hơn ba mươi cuốn sách mới toanh.

 

Thu hoạch chuyến quả thực hề nhỏ.

 

Lý Hữu Quế cảm thấy vô cùng thỏa mãn.

 

Chớp mắt một cái đến đêm ngày lên đường về quê. Tối hôm đó, Lý Hữu Quế ngủ chung giường với Vương Lộ. Sắp đến lúc chia tay, hai nhiều chuyện để tâm sự, mà chủ yếu là Vương Lộ giãi bày nỗi lòng:

 

“Hữu Quế, thấy với La Đình chắc chẳng hy vọng gì . Anh quá ưu tú, gia cảnh nhà quá . từng ngây thơ nghĩ thể đuổi kịp , nhưng giờ nhận căn bản chẳng thể với tới.”

 

“Ở quê gần hai năm trời, gặp tới năm , chuyện với còn đầy mười câu. Anh chẳng chút tình ý nào với cả, điều đó tự hiểu.”

 

“Nhiều lúc, Hữu Quế , cũng chẳng ngại thẳng , ghen tị với cô lắm, thật đấy. Cô chuyện gì cũng , việc gì cũng giỏi giang, ngoài việc lớn lên ở nông thôn thì cô chẳng thua kém bất kỳ cô gái thành phố nào, thậm chí còn bản lĩnh hơn tụi gấp bội phần. nghĩ La Đình chắc chắn cũng nghĩ như thế, nếu cớ giúp đỡ cô nhiều đến ? Cớ chịu mở lời trò chuyện với cô?”

 

“Đừng tưởng nhé, phụ nữ nhạy cảm lắm. Anh La Đình hảo cảm với cô, chắc cô cũng cảm tình với đúng ? Phải nào? Nếu là , nhất quyết sẽ chịu thừa nhận , nhưng bây giờ thấy hai thực sự đôi.”

 

Lý Hữu Quế: “...”

 

Cô gái đang sảng chứ? Sao cô mà chẳng hiểu mô tê gì thế ?

 

Chỉ vì La Đình giúp đỡ cô, chịu chuyện với cô mà thành hảo cảm ? Thôi , dẫu hảo cảm chăng nữa thì hảo cảm cũng phân năm bảy loại mà? Hảo cảm nhất thiết cứ là tình cảm lứa đôi chứ, cô gái ngốc .

 

“Vương Lộ, cô nghĩ nhiều quá đấy. Hãy lo chăm sóc cho bản , chịu khó thêm nhiều sách vở , thi đại học. Đó chỉ là tiền đồ nhất của cô, mà lúc đó còn khối đàn ông ưu tú tha hồ cho cô lựa chọn, bao nhiêu công việc mời cô về chứ.”

 

“Nếu tương lai thể thi đại học, nhất định sẽ thi lên Bắc Kinh, các em cũng sẽ thi lên đây, cũng sẽ bảo Quan Hiểu Anh và La Mỹ Linh cùng thi lên đây. Đến lúc đó chúng thể gặp mặt đoàn tụ . Ôi chao, nghĩ đến thôi thấy tươi bao. Thế nhưng Vương Lộ , với học lực hiện tại của cô, nếu thực sự ngày đó thì cô nguy hiểm đấy nhé.”

 

Lý Hữu Quế nửa đùa nửa thật khuyên nhủ cô nàng, hy vọng cô thể lọt tai. Trong tương lai bọn họ thể tái ngộ tại Bắc Kinh, cô vẫn luôn mong mỏi ngày mau chóng đến.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Loading...