Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 309: Về Nhà

Cập nhật lúc: 2026-09-19 00:21:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tương lai đều sẽ lên Bắc Kinh cả ?

 

Vương Lộ vốn đang mang tâm trạng buồn bã vì tiếc nuối khi xa Lý Hữu Quế và mảnh đất Tô Trấn, nhưng cô vẽ viễn cảnh tương lai tươi như thế, trong lòng cô bỗng dâng lên niềm mong mỏi khôn nguôi.

 

“Hữu Quế, dẫu khôi phục thi cử thì các vẫn thể học đại học Công Nông Binh lên Bắc Kinh mà, tới lúc đó chúng gặp .” Vương Lộ dám mơ mộng đến chuyện thi cử xa xôi, nhưng mắt chẳng vẫn con đường cử tuyển đại học đó ?

 

Lý Hữu Quế cũng để mặc cho cô nàng nghĩ theo hướng đó. Cô mỉm gật đầu, tâm sự thêm với Vương Lộ một hồi lâu mới chìm giấc ngủ.

 

Rất nhanh đó đến giờ Lý Hữu Quế ga rời khỏi Bắc Kinh. Vương Lộ đích tiễn chân cô. Chẳng đến khi nào mới dịp gặp , nên cô gái nhất quyết đưa tiễn Lý Hữu Quế một đoạn đường.

 

“Nhớ thư cho đấy nhé.”

 

“Nhất định , còn nhờ cô gửi thêm tài liệu học tập về cơ mà. Cô thì cũng sẽ chủ động cho cô.”

 

Hai cô gái quyến luyến lời từ biệt bên sân ga. Mắt Vương Lộ đỏ hoe, trong khi Lý Hữu Quế giữ vẻ bình thản hơn nhiều. Thực trong lòng cô cũng thoáng chút bùi ngùi, dẫu cùng chung sống suốt hai năm ròng, thể nảy sinh tình cảm cho ?

 

Thế nhưng, nghĩ đến việc chỉ vài năm nữa thôi bọn họ sẽ tái ngộ, nỗi dùng dằng chẳng nỡ trong lòng Lý Hữu Quế vơi nhiều.

 

Dẫu bao lời hết, bao nhiêu bịn rịn nỡ rời xa thì cuối cùng vẫn cất bước. Lý Hữu Quế nhanh chóng bước lên tàu, đoàn tàu chầm chậm lăn bánh rời khỏi thành phố Bắc Kinh.

 

Lần chỉ một tàu, là vé giường , bận tâm chăm sóc cho ai khác nên Lý Hữu Quế cảm thấy nhẹ nhõm và tự do vô cùng. Đặc biệt là cô cần lấm lét giấu giếm mỗi khi lấy đồ ăn từ gian , chuyện ăn uống chẳng chịu thiệt thòi chút nào.

 

Chỉ điều, thời gian tàu hỏa quả thực quá đỗi dài dằng dặc, mất đến mấy ngày mấy đêm liền.

 

Cuối cùng, chuỗi ngày dài tàu, Lý Hữu Quế về tới Nam Thị. Trở về chốn cũ quen thuộc, hít thở bầu khí thương, ngắm cảnh vật quen mắt, Lý Hữu Quế cũng cảm thấy trút một gánh nặng trong lòng.

 

Rời khỏi ga xe lửa, việc đầu tiên Lý Hữu Quế là ghé qua Xưởng đồ hộp chào hỏi hai Lý Kiến Hoa một tiếng. Mục đích chính để báo bình an cho , mà là hỏi xem ở quê nhà tin tức gì mới .

 

Vừa thấy em gái bình an trở về từ Bắc Kinh, Lý Kiến Hoa mừng rỡ khôn xiết. Ở nhà chẳng chuyện gì xảy cả, bởi suốt hơn nửa tháng qua quê ai lên tìm cũng chẳng cuộc điện thoại nào gọi cho , điều đó chứng tỏ quê nhà đều êm ấm, sự lành.

 

Biết ở nhà đều thỏa, Lý Hữu Quế để cho hai ít bánh ngọt mua từ Bắc Kinh cùng một đôi giày da rời ngay.

 

Kể từ ngày Lý Hữu Quế rời , hai cụ nhà họ Lục ngày nào cũng đếm từng ngày. Mắt thấy tròn hai mươi ngày trôi qua mà cháu gái nuôi vẫn bặt vô âm tín, hai già khỏi lo lắng, yên.

 

lúc họ đang thầm sốt ruột thì Lý Hữu Quế tay xách nách mang, lành lặn khỏe mạnh trở về.

 

Khỏi hai cụ mừng rỡ đến mức nào, vội vàng tíu tít đun nước tắm, nấu cơm cho cô ăn, xoay quanh cô bận rộn đến mức ngơi tay.

 

Tắm rửa là việc nhanh nhất và cũng sảng khoái nhất, đó Lý Hữu Quế mới bàn ăn cơm. Hai cụ chu đáo xào hẳn một đĩa thịt lợn với trứng gà cho cô tẩm bổ, nấu nguyên một nồi cơm trắng ngần, khẩu phần ăn thịnh soạn hết chỗ chê.

 

Lý Hữu Quế hề thấy mệt mỏi về thể xác, chỉ là ở tàu mấy ngày liền thể tắm gội đàng hoàng, ăn uống dĩ nhiên chẳng thể tươm tất như ở nhà, nên lúc cô cảm thấy bữa cơm thơm ngon lạ thường.

 

ăn rôm rả kể cho hai cụ những điều mắt thấy tai ở thủ đô, cùng những mẩu chuyện thú vị xảy tàu hỏa. Cuối cùng, cô báo cho hai cụ Vương Lộ sẽ ở Bắc Kinh về cắm đội nữa, nên chuyến chỉ một về.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-309-ve-nha.html.]

Chuyện trong dự liệu.

 

Ông Lục và bà Lục hề ngạc nhiên, bởi họ sớm ba cô gái trí thức tá túc ở nhà cháu gái nuôi đều là những chút bối cảnh gia đình, việc xin ở thành phố xuống nông thôn cắm đội nữa cũng là chuyện dễ dàng.

 

Tinh thần của Lý Hữu Quế vẫn phấn chấn. Thấy thời gian còn sớm, cô liền lấy những món quà mua từ Bắc Kinh biếu ông bà nuôi. Ai ai cũng phần, chỉ là đồ đạc dành cho mỗi đôi chút khác .

 

Nhận quà, hai già mừng rỡ vô cùng. Món quà Lý Hữu Quế mang về cho họ là hai chiếc áo bông dày dặn của miền Bắc cùng hai đôi giày vải nghìn lớp ấm áp, là những thứ mà vùng hề bán.

 

Đêm hôm đó, dĩ nhiên Lý Hữu Quế ngủ nhà họ Lục, nhưng đến trưa ngày hôm về nhà ngay. Cô xa quá lâu , nếu về sớm nhà sẽ lo lắng yên. Thế là khi dùng xong bữa trưa với hai cụ, Lý Hữu Quế vội vã bến bắt xe khách về quê.

 

Về đến nhà thì trời xế chiều. Trong nhà vắng tanh một bóng , lớn công điểm, con trẻ thì học. May mà Lý Hữu Quế chìa khóa nên tự mở cửa nhà.

 

Tầm cô cũng chẳng công điểm gì nữa. Nước trong lu cạn gần hết, củi đun chỉ còn sót vài thanh, Lý Hữu Quế lập tức xắn tay áo gánh nước, bửa củi, đó hái rau và nấu một nồi cám lợn to tướng. Vừa băm bèo nấu xong xuôi thì nhà cũng lượt kéo về tới nơi.

 

“Chị cả...”

 

“A a a, chị cả về !”

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Về sớm nhất là hai đứa em tan học sớm: em gái Hữu Liễu và Kiến Hoàn. Hai nhóc tì thấy bóng dáng quen thuộc trong sân liền kìm mà hét toáng lên, đó lao ầm tới ôm chầm lấy eo Lý Hữu Quế.

 

Chị cả về , vui sướng bao nhiêu.

 

“Chị cả, chị cả về ?” Lục Tuyết Tuệ tan học cùng chị Hữu Liễu và Kiến Hoàn, đang chuẩn về chuồng bò thì thấy tiếng thét sung sướng vang lên từ bên nhà họ Lý. Cô bé đoán ngay là Lý Hữu Quế về, vội vàng ngoắt chạy sang hỏi dồn.

 

Vừa bước sân, trông thấy Lý Hữu Quế đang ôm chặt cứng, Lục Tuyết Tuệ cũng reo lên một tiếng lao tới ôm chầm lấy cô.

 

Thật là quá, Lý Hữu Quế trở về .

 

Mới xa vỏn vẹn hai mươi ngày ngắn ngủi mà mấy đứa nhỏ cảm thấy cuộc sống thiếu vắng hẳn . Hễ chị cả ở nhà là chỗ dựa tinh thần của chúng vững vàng như bàn thạch, chẳng còn sợ ai nữa.

 

Bị mấy đứa nhỏ ôm chặt cứng, Lý Hữu Quế chỉ thấy buồn ấm lòng. Bõ công bấy lâu nay cô hết lòng chăm sóc, lũ trẻ thật lương tâm.

 

Chẳng bao lâu , Quan Hiểu Anh, La Mỹ Linh và Lý cũng lượt về tới nhà, Lý Kiến Văn cũng tan học trở về. Nhìn thấy Lý Hữu Quế về đến nơi, niềm vui mừng của họ chẳng hề thua kém gì đám trẻ con.

 

Lý Hữu Quế liền đem quà chia cho : sách vở, giày dép, quần áo và bánh ngọt, ai nấy đều phần, bộ đều lựa chọn dựa theo nhu cầu của từng , chẳng ai giống ai.

 

Chia quà xong xuôi thì cơm nước cũng dọn lên. Trong bữa ăn, Lý Hữu Quế kể một lượt chuyện Bắc Kinh cho cả nhà cùng , đặc biệt nhấn mạnh và miêu tả cho bố cùng các em thấy thủ đô rộng lớn, trù phú , đông đúc và hàng hóa phong phú đến nhường nào.

 

Mấy đứa em như Kiến Văn, Hữu Liễu mà ánh mắt ngập tràn vẻ hướng về nơi , bởi lẽ trong sách giáo khoa của các em cũng hình ảnh của thủ đô Bắc Kinh tươi , chẳng đứa trẻ nào khao khát một đặt chân tới. Đặc biệt khi Lý Hữu Quế dặn dò mong các em chịu khó học tập để thi đỗ lên Bắc Kinh, những đứa trẻ ngoan ngoãn đều trịnh trọng gật đầu, hứa với cô sẽ dốc sức học hành để ngày lên thủ đô học tập.

 

Chuyện của Vương Lộ cũng Lý Hữu Quế kể cho Quan Hiểu Anh và La Mỹ Linh . Khi tin Vương Lộ sẽ cắm đội nữa, cả hai cô gái đều rơi trầm mặc.

 

Đặc biệt là La Mỹ Linh, giờ cô và Vương Lộ luôn như hình với bóng, sớm thành thói quen. Giờ đây chỉ còn một khiến La Mỹ Linh cảm thấy vô cùng hụt hẫng và thoáng chút chạnh lòng.

 

 

Loading...