Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 310: Núi Đỉnh Thiên

Cập nhật lúc: 2026-09-19 00:21:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Dẫu quen thì ngày tháng vẫn cứ trôi qua.

 

Lý Hữu Quế chỉ mang quà về cho nhà, mà còn đem biếu chú La Trung Hoa và ông bà ngoại mỗi một phần.

 

Ngay cả Lục Tuyết Tuệ, bé Phương Duệ và những ở chuồng bò đều quà: lớn thì nhận những gói bánh ngọt đặc sản của Bắc Kinh, còn hai đứa trẻ thì quần áo mới toanh.

 

Trở về từ Bắc Kinh, chớp mắt một cái tới vụ gặt hè cấy cày cấp tốc. Lý Hữu Quế nghiệp cấp hai, với thành tích của cô thì việc học tiếp lên cấp ba trong tầm tay.

 

Vừa khéo trường cấp hai trấn cũng mở thêm các lớp cấp ba, Lý Hữu Quế liền tính chuyện lên huyện lên thành phố học nữa. Hơn nữa, cô chỉ cần đến đăng ký nộp tiền đến kỳ thì thi là xong, hệt như hồi học cấp hai, cô ý định đến trường giảng hàng ngày.

 

Điều kiện dĩ nhiên cô trao đổi thống nhất với giáo viên chủ nhiệm và thầy hiệu trưởng từ lúc nhận bằng nghiệp cấp hai. Thỏa thuận vẫn giữ nguyên như cũ: chỉ cần thành tích học tập sa sút thì lập tức đến trường học tập đầy đủ, thầy hiệu trưởng mới chịu gật đầu đồng ý cho cô theo học theo cách .

 

Lý Kiến Văn đến tháng 9 cũng bước lớp tám. Trong suốt năm học lớp bảy qua, thành tích của bé vô cùng xuất sắc, luôn trong top 3 của lớp và top 5 của khối. Dù đầu bảng, nhưng chỉ cần nỗ lực thêm chút nữa là thể tranh ngôi nhất nhì.

 

Năm nay, cô bé Lý Hữu Liễu cũng bước lớp bảy. Căn cứ theo kế hoạch vạch sẵn của Lý Hữu Quế, năm khôi phục kỳ thi Cao khảo, Lý Hữu Liễu cũng sẽ tham gia ứng thí, ba chị em cô nhất định cùng thi đỗ lên Bắc Kinh.

 

Bé Kiến Hoàn cũng lên lớp ba. Cậu nhóc thì cần nhảy lớp gì, cứ học tuần tự từng bước là , đằng nào thì nhóc tì cũng chẳng kịp tham gia đợt thi đầu tiên.

 

Sau khi cấy xong vụ lúa thu hoạch mùa thu, chẳng mấy chốc đến ngày tựu trường, việc đồng áng cũng thưa thớt dần.

 

Hoàn tất thủ tục nhập học và nhận sách vở xong xuôi, Lý Hữu Quế trở về nhà. Cô cầm lấy con d.a.o quắm tiến trong núi, như thường lệ tìm nông sản rừng và săn bắt thú hoang, cuối cùng đốn một gánh củi mang về nhà.

 

Hiện giờ, Quan Hiểu Anh và La Mỹ Linh ngày nào cũng rủ cùng tan ca. Kể từ ngày thiếu vắng Vương Lộ, hai cô gái còn lí lắc hoạt bát như dạo nữa. Thế nhưng hai họ nhanh chóng dọn ở chung một phòng, quan hệ khăng khít hơn nhiều. Có lẽ vì rảnh rỗi việc gì nên họ cũng chăm học hơn , hễ cuốn sách nào Lý Hữu Quế mang về nhà là hai cô nàng đều mượn cho bằng hết.

 

Bức thư của Vương Lộ gửi đến khi Lý Hữu Quế về quê tròn một tháng. Một phong gửi cho Quan Hiểu Anh, một phong cho La Mỹ Linh và một phong dành riêng cho Lý Hữu Quế, cả ba cô gái đều phần. Ngoài , Vương Lộ còn gửi kèm một bọc lớn đặc sản Bắc Kinh gồm bánh ngọt và kẹo bánh.

 

Sau khi trở về Bắc Kinh, Vương Lộ xin công nhân trong các nhà máy mà nhận một công việc ở ban quản lý khu phố. Công việc nhàn hạ, nhiều thời gian rảnh, tiện bề chạy về nhà chăm sóc . Tuy lương bổng ít ỏi đôi chút nhưng lo toan cho gia đình, như cũng là .

 

Cách vài ngày khi từ Bắc Kinh trở về, Lý Hữu Quế cũng xách một bọc đặc sản Bắc Kinh sang đơn vị của La Đình tặng cho Long T.ử Kiện và Vu Cương Thiết để cảm ơn họ nhiệt tình giúp đỡ vụ vé tàu. Tiếc là cô cũng chẳng gặp La Đình, nhận nhiệm vụ xa.

 

Cả năm nay, Lý Hữu Quế hầu như chạm mặt La Đình nào. Không bận nhiệm vụ thì cũng là vắng mặt ở đơn vị, cô cũng chẳng tò mò gặng hỏi han gì.

 

Vụ thu hoạch mùa thu nhanh chóng ùa về, tất cả các đại đội sản xuất đều hừng hực khí thế thi đua gặt hái, tuốt lúa, phơi thóc, bận rộn túi bụi suốt gần một tháng trời mới hòm hòm xong việc.

 

Nộp xong phần lương thực công ích cho nhà nước chia phần lương thực cho xã viên, mới thể thở phào nhẹ nhõm đôi chút. Gia đình Lý Hữu Quế cũng chia khẩu phần như năm, lương thực đó vẫn đủ ăn nên bắt buộc mua thêm bên ngoài.

 

Hiện giờ chuyện Lý Hữu Quế mua thêm lương thực chẳng còn ai buồn xì xào bàn tán nữa. Năm nào cũng mua như thế, riết cũng thành quen, chuyện lạ hóa thành chuyện thường ngày ở huyện.

 

Lý Hữu Quế tiếp tục gom mua hơn một nghìn cân lương thực, chia mua ở bốn đại đội sản xuất khác , mỗi nơi chỉ mua vài trăm cân nên hề gây sự chú ý.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-310-nui-dinh-thien.html.]

Lúc tiết trời ngày một trở lạnh, việc đồng áng cũng ít dần . Đã suốt hai năm qua Lý Hữu Quế từng bước chân rừng sâu. Hơn nữa, kể từ bán sạch sành sanh hải sản và nông sản rừng ở Bắc Kinh, ý định tiến sâu rừng thẳm trong lòng cô bắt đầu rục rịch trỗi dậy.

 

Núi Đỉnh Thiên.

 

Ngọn núi Lý Hữu Quế tăm tia từ lâu . Dị năng cách ly gian của cô giờ đây mạnh mẽ tới mức thể duy trì liên tục suốt nửa tháng trời gián đoạn, đến lúc cô một chuyến thám hiểm ngọn núi hoang vu hẻo lánh, vắng bóng chân .

 

Nghĩ là .

 

Trước khi xuất phát, Lý Hữu Quế chuẩn đầy đủ thứ: lương thực, nước uống, quần áo, t.h.u.ố.c men, cùng với dây thừng, bao tải gai, sọt tre, d.a.o quắm và một chiếc cuốc chim nhỏ.

 

Tết cô còn một chuyến miền biển nữa, cho nên hai xa cách một thời gian, bằng sợ rằng trong đại đội sản xuất sẽ dị nghị, bàn tán .

 

Lý Hữu Quế tìm một cái cớ, dĩ nhiên vẫn lấy danh nghĩa sang huyện Phù bên cạnh giúp đỡ cho nhà dượng, bảo rằng dượng nhờ cô sang ca mấy ngày.

 

Chú La Trung Hoa tuy đích xác cô , nhưng Lý Hữu Quế là đối nhân xử thế. Bất kể về, cô đều mang biếu chú chút quà, từng gây rắc rối phiền hà gì cho chú, tính tình hào sảng, trượng nghĩa. Cô bé tìm lý do chính đáng như , hà cớ gì chú phê chuẩn cho chứ?

 

Một ký giấy phép cho nghỉ liền mười ngày.

 

Mười ngày là thời gian vặn cho Lý Hữu Quế xoay xở: và về mất bốn ngày, sáu ngày còn tha hồ lùng sục trong núi Đỉnh Thiên, lo gì về tay ?

 

Chuyện tay trắng trở về là điều thể nào xảy .

 

Trước khi lên đường, Lý Hữu Quế dĩ nhiên rõ mục đích thực sự của cho bố , ngộ nhỡ ở nhà chuyện gấp tìm thấy cô thì còn đường mà ứng phó, tránh để ngoài phát hiện điều bất thường.

 

Lý Hữu Quế dĩ nhiên sang huyện Phù, nhưng đó một ngày cô cũng gọi điện cho dượng rõ lý do. Chuyện giấu giếm dượng Hề Văn Lâm, dượng ít nhiều cũng nắm bản lĩnh phi thường của cô cháu gái.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Mọi thứ chuẩn đấy. Sáng sớm hôm trời còn sáng rõ, Lý Hữu Quế một một lên đường. Cô chọn cách chạy bộ để tiến bước. Buổi sớm khí trong lành, đường xá vắng lặng một bóng , rèn luyện thể lực tiện bề di chuyển thật nhanh.

 

Từ phía huyện Phù lối mòn dẫn núi Đỉnh Thiên, nhưng đó là trung tâm của ngọn núi. Phải luồn sâu trong một quãng đường dài mới thể tiếp cận vùng lõi rừng già.

 

Đến giữa trưa, Lý Hữu Quế đặt chân tới bìa ngoài của núi Đỉnh Thiên. Vì tranh thủ thời gian đường nên cô dừng lượm lặt nông sản rừng mà cắm đầu thẳng một mạch sâu bên trong.

 

Trời tối mịt mù, Lý Hữu Quế vẫn tiếp tục cất bước. Nhờ dị năng cách ly gian hộ , cô chẳng sợ rắn rết côn trùng cắn, ngán bất kỳ loài thú dữ nào, cứ thế thoăn thoắt di chuyển giữa rừng đêm tĩnh mịch.

 

Dẫu , cô cũng suốt thâu đêm. Sau khi một quãng đường dài sức, cô tìm một hốc cây cổ thụ hoặc một hang đá kín gió để ngả lưng chợp mắt sáu tiếng đồng hồ. Vừa tờ mờ sáng, Lý Hữu Quế tiếp tục dấn sâu lòng núi Đỉnh Thiên.

 

Băng rừng ròng rã suốt hai ngày liền, cuối cùng Lý Hữu Quế cũng đặt chân tới vùng lõi trong cùng của núi Đỉnh Thiên. Nơi đây bạt ngàn chỉ những cây cổ thụ cao vút, bụi rậm gai góc và dây leo chằng chịt. Trong rừng sâu tĩnh lặng đến rợn , dấu vết của con đường mòn, ánh sáng mặt trời tầng tầng lớp lớp tán lá che khuất nên gian u tối hơn bên ngoài nhiều.

 

Lúc , Lý Hữu Quế mới bắt đầu công cuộc lùng bắt con mồi và tìm kiếm các loại d.ư.ợ.c liệu quý hiếm. Lợn rừng thì nhiều vô kể, ngoài còn ba ba gai, cầy hương, gà lôi, tắc kè, dê rừng... Cảm giác như thể cô bước chân một kho báu khổng lồ , bận tâm đến chuyện sẽ về tay trắng.

 

 

Loading...