Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 311: Cô Gái Này Cừ Thật
Cập nhật lúc: 2026-09-19 00:21:27
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc , Lý Hữu Quế đích thực là vị chúa tể sơn lâm ngai.
Cô rảo bước giữa chốn rừng sâu như chốn , phàm là thứ gì lọt mắt xanh của cô, hễ tóm là đừng hòng thoát khỏi bàn tay của Lý Hữu Quế.
Chưa đầy một ngày trôi qua, trong gian của cô thêm mấy chục con thú săn, vô nông sản rừng cùng một lượng lớn d.ư.ợ.c liệu quý giá.
Đêm đến, cô tìm một hang đá kín đáo ngủ chừng năm sáu tiếng, ăn uống no nê khi trời hửng sáng. Vừa rõ cảnh vật xung quanh, Lý Hữu Quế cần mẫn bắt đầu chuỗi công việc săn bắt, tìm kiếm và đào hái, bận rộn đến mức mệt mỏi là gì.
Cứ thế miệt mài suốt bốn ngày liền, những con thú săn lớn như lợn rừng, dê rừng đều lượt cô tống sạch trong gian. Lúc , gian tùy của Lý Hữu Quế lấp đầy tới hai phần ba, các loại nông sản rừng và thú săn chất cao như núi.
là một vụ thu hoạch thắng lợi rực rỡ.
Ban đầu Lý Hữu Quế cũng khá căng thẳng bởi thời gian gấp gáp mà nhiệm vụ nặng nề, tính cô chỉ tối đa năm ngày ở trong rừng sâu. Ngộ nhỡ mất phương hướng thì việc tìm đường cũng tốn ít thời gian.
Vì , bốn ngày càn quét cật lực, Lý Hữu Quế bắt đầu tính đường trở . Phần lớn diện tích núi Đỉnh Thiên trọn trong địa phận tỉnh nhà nên cô chẳng hề lo lắng chuyện sẽ lạc sang tỉnh khác.
Vừa dò tìm phương hướng, thỉnh thoảng Lý Hữu Quế trèo lên ngọn cây cao để ngắm địa hình định vị, đó tụt xuống tiếp tục băng rừng vượt suối.
Mãi cho đến xế chiều, trong cánh rừng phía bỗng truyền những tiếng động dồn dập, dường như bóng .
Hả?
Nơi rừng sâu rú thẳm, vắng bóng dấu chân , một bóng khói nhân gian thế , xuất hiện ở đây chứ?
Lý Hữu Quế lập tức lủi nhanh một lùm cây rậm rạp để ẩn . Dị năng cách ly gian giúp cho tiếng thở của cô hề lọt ngoài dù chỉ một sợi tơ. Giờ phút , Lý Hữu Quế tĩnh lặng, căn bản để chút thở nào khiến khác thể phát giác sự hiện diện của .
Rất nhanh đó, cô tinh mắt nhận mấy bóng đang nối đuôi lao thục mạng về hướng của , bộ quần áo họ trông vẻ quen mắt.
Là địch là bạn?
Trông bộ dạng tuyệt đối tầm thường, càng giống phường săn trộm lẻn rừng săn thú như cô. Chẳng lẽ là...
Lý Hữu Quế chợt nghĩ tới điều gì đó, tim khẽ thắt , cô tiếp tục kiên nhẫn nín thở quan sát.
Thế nhưng, còn kịp cho rõ ngọn ngành thì cô thấy tiếng s.ú.n.g nổ vang trời. Tiếng s.ú.n.g do mấy chạy tới b.ắ.n , mà phát từ phía lưng họ.
Phen gay cấn thật đây.
Sao đen đủi thế ?
Rõ ràng cô đường về , thế mà vẫn đụng chuyện tày đình , cô chẳng cho thấu.
Ai là bạn? Ai là thù? Lúc cô vẫn thể phân định rạch ròi.
Tuy nhiên, nhanh đó Lý Hữu Quế hiểu vấn đề, bởi trang phục của nhóm đuổi theo phía rõ ràng khác hẳn, kiểu quân phục mà cô quen mắt, quân bên đông hơn nhiều.
Tính bây giờ?
Cô s.ú.n.g ống, chẳng vũ khí nóng phòng , trong tay chỉ độc mỗi một con d.a.o quắm.
Khó nhằn thật đấy.
Chẳng còn cách nào khác, Lý Hữu Quế chỉ đành tiếp tục thụp xuống theo dõi tình hình. Không ngờ mới quan sát một lát, hai bên lao đấu s.ú.n.g và giáp lá cà kịch liệt.
Thế nhưng phe kẻ rõ ràng chiếm ưu thế về lượng. Lý Hữu Quế tìm góc quan sát, bất thình lình đập mắt cô là một gương mặt vô cùng quen thuộc, khiến cô kinh ngạc đến mức há hốc cả mồm.
La Đình!
Mẹ kiếp, đúng là thật .
Lúc , trong lòng Lý Hữu Quế càng thêm chắc chắn: La Đình quả thực đang nhiệm vụ ở mạn , thảo nào suốt ngày chẳng thấy bóng dáng .
Đã thấy bạn bè gặp nạn, Lý Hữu Quế thể khoanh tay cho đành? Cô đành rút con d.a.o quắm , lén lút trườn áp sát để đ.á.n.h úp.
Phập!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-311-co-gai-nay-cu-that.html.]
Một d.a.o hạ gục một tên.
Động tác dứt khoát, nhanh gọn và dũng mãnh vô cùng.
Lý Hữu Quế vốn là từng trải qua rèn luyện và thực chiến từ thời mạt thế. Sống đời , thứ vũ khí cô dùng nhiều nhất và quen tay nhất vẫn là con d.a.o quắm: bửa củi, chặt cây, săn bắt thú rừng, tiện tay nhất vẫn chỉ d.a.o quắm.
Một tên ngã xuống, cô lập tức áp sát tên kế tiếp. Tốc độ của Lý Hữu Quế cực kỳ nhanh nhẹn, bản cô chẳng sợ đạn b.ắ.n trúng, một kẻ hề nguy cơ đe dọa đến tính mạng như cô căn bản chẳng chút vướng bận lo toan nào, vung d.a.o quắm c.h.é.m hạ đối phương dũng mãnh ai bì nổi.
Động tác mau lẹ, tay chân thoăn thoắt, đường d.a.o sắc bén, đám kẻ còn kịp định thần xem mới xuất hiện từ chui thì liên tiếp ba tên đổ gục xuống đất.
Người phe bỗng nhiên triệt hạ dĩ nhiên thể nhận . Trong tích tắc, bọn chúng lập tức phát hiện sự xuất hiện bất thình lình của Lý Hữu Quế.
“Đồng chí...” La Đình là chấn động nhất, thất thanh kêu lên thành tiếng.
Rất rõ ràng, những bên phía La Đình lập tức hiểu ngay đồng đội của quen với cô gái xuất hiện . Hơn nữa mấy tên địch cô hạ gục, rõ ràng cô gái là phe .
Nào ngờ, Lý Hữu Quế chẳng thèm liếc La Đình lấy một cái, cô tiếp tục vung d.a.o quắm xử lý đám tàn quân, bớt nhảm cho rảnh việc.
Nhờ sự gia nhập bất ngờ của Lý Hữu Quế, cách giữa hai bên nhanh chóng thu hẹp . Đã thế cô gái quá mức dũng mãnh, đ.á.n.h đ.ấ.m như thể màng đến sống c.h.ế.t, là một lối đ.á.n.h liều mạng một mất một còn.
Một cô gái liều mạng đến mức đó, La Đình và các đồng đội thể chịu thua kém? Một khi dám dốc lực liều mạng thì cục diện lập tức đảo chiều .
Quả nhiên chỉ một lát , phe vốn truy đuổi nay biến thành những kẻ săn, đám tàn quân tháo chạy tán loạn. Thấy tình hình thỏa, cô liền dừng tay tham chiến nữa, chỉ một bên khoanh tay cảnh giới.
Sau khi trận chiến kết thúc, nhóm La Đình mới sang cô gái đang im thin thít bên cạnh. Mặt mày cô đen nhẻm vì bùn đất, áo quần xám xịt lấm lem, nếu chỗ quen thì căn bản chẳng thể nào nhận nổi.
“Tiểu đoàn trưởng La, quen cô ?”
“Cô là ai thế? Sao xuất hiện ở chốn ?”
“Cô gái cừ thật đấy.”
Những cùng La Đình đều nén nổi sự tò mò đối với Lý Hữu Quế, ai nấy đều dò la phận của cô.
Không lẽ cô cũng là trong quân đội? Một đồng đội xuất sắc bản lĩnh nhường , cớ bọn họ từng nhắc tới bao giờ?
La Đình thấy Lý Hữu Quế xuất hiện ở đây thì còn lạ gì nữa chứ: Chắc chắn là cô nàng lén mò rừng sâu săn b.ắ.n , trong mắt cô gái lúc nào cũng chỉ là tiền với bạc.
“Cô là xã viên của đại đội sản xuất ở gần doanh trại của chúng , đoán cô chạy rừng sâu là để săn thú đấy.” La Đình sợ suy diễn lung tung bèn thẳng mục đích núi của Lý Hữu Quế.
Còn thể vì cái gì khác nữa chứ?
Kiếm tiền chứ còn gì nữa.
Những lính trong đơn vị hiểu chuyện đời bên ngoài. La Đình một câu là ai nấy đều hiểu tỏng mục đích rừng của cô.
Thế nhưng, thủ của cô gái quả thực quá đỗi cừ khôi, tố chất chiến đấu so với lính tinh nhuệ như các chẳng hề thua kém một phân nào.
Một nhân tài xuất chúng như thế mà gia nhập quân đội thì quả thực quá uổng phí.
Họ nghĩ và cũng buột miệng hỏi như thế. La Đình nào từng nghĩ tới điều đó? Khổ nỗi Lý Hữu Quế chẳng mảy may hứng thú, căn bản hề ý định tòng quân. Thế là liền đem suy nghĩ của Lý Hữu Quế kể cho các đồng đội .
Thật là tiếc quá mất.
Mấy họ chuyện cũng chẳng buồn né tránh Lý Hữu Quế, nên cô rõ mồn một từ đầu đến cuối, điều cô cứ vờ như điếc thấy gì.
Sau đó, Lý Hữu Quế giả vờ tới chỗ cất giấu đồ đạc, kéo từ trong bụi rậm một chiếc bao tải gai to đùng. Nếu thì cô hai bàn tay trắng ăn với đám chứ?
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Bất đắc dĩ, cô đành lôi mấy thứ chuẩn sẵn để màu, kéo lê cái bao sải bước về phía nhóm của La Đình.
“Tiểu đoàn trưởng La, các ? Nếu thì đây, đến giờ về nhà .” Tốt nhất là đường ai nấy , Lý Hữu Quế cũng chẳng vác cái bao to tướng chung đường với họ xuyên qua rừng sâu.
Ai dè: “Đi chứ, cùng thôi.”
Chẳng đợi La Đình kịp mở miệng, đám đồng đội bên cạnh nhanh nhảu đồng ý tắp lự, bọn họ nhất quyết cùng đồng hành với cô gái bản lĩnh .