Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 316: Một Bầy Củ Cải Nhỏ
Cập nhật lúc: 2026-09-19 00:21:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Trân Trân, em đừng bậy.”
“Cha , chú hai, Đại Muội, xin . Trân Trân hiểu rõ cảnh gia đình nên mới lỡ lời, đừng giận, cô cố ý . Chỉ là áp lực lớn, sắp sinh con lo bao nhiêu khoản tiền, vợ chồng con chẳng còn đồng nào nên cô mới sốt ruột, lo sợ như .”
Lý Kiến Minh vội vàng đỡ ngay, dám tuyệt giao với gia đình. Khoan bàn đến mấy đứa em nhỏ bên , chỉ riêng hai và Đại Muội, một đang công nhân trong xưởng, một học giỏi kiếm công điểm, kiếm tiền, dám đắc tội?!
Biết chừng, Lý Kiến Minh còn nhờ vả các em giúp đỡ. Hơn một năm nay, kể từ lúc rục rịch chuyện cưới xin, Lý Kiến Minh dần thấu một điều: cha gì cũng vô dụng, trong cái nhà , lời của Lý Hữu Quế mới trọng lượng.
Cậu em hai Lý Kiến Hoa thì răm rắp theo lời em gái, mấy đứa nhỏ bên thành tích học tập cực kỳ xuất sắc. Anh cũng phong phanh chuyện Lý Hữu Quế định cho các em lên thành phố học, thông qua thi tuyển công nhân để ở thành phố việc.
Chẳng xa, chỉ năng lực kiếm tiền của Lý Hữu Quế, cộng thêm mối quan hệ cha nuôi thành phố của cô, Lý Kiến Minh thừa em gái tuyệt đối kẻ chỉ khua môi múa mép. Cô nghiêm túc và chắc chắn lên kế hoạch kỹ lưỡng.
Cha Lý và Lý Kiến Hoa Lý Kiến Minh giải thích thì thể thông cảm, nhưng Lý Hữu Quế chẳng mảy may bận tâm, tuy nhiên cô cũng thêm lời nào.
Dù thì cô góp ba mươi tệ, cha hai mươi tệ, hai mười tệ, tổng cộng là sáu mươi tệ, lấy thì tùy.
Thấy Lý Kiến Minh cuống quýt giải thích, Lục Trân Trân cũng nhận lỡ lời, bèn lí nhí xin , chẳng gì cho .
Sau đó, Lý gom đủ sáu mươi tệ giao tận tay Lý Kiến Minh. Đây coi như là chút lòng thành của gia đình, nếu vẫn thấy thỏa mãn thì cũng đành chịu.
Mặc dù trong lòng Lục Trân Trân vẫn ưng ý, nhưng lẽ tối hôm đó Lý Kiến Minh to nhỏ khuyên can điều gì, nên sáng hôm ngủ dậy sắc mặt cô tươi tỉnh hơn hẳn. Chẳng những còn vẻ bực dọc, khó chịu, cô thậm chí còn chủ động giúp gia đình nhặt rau, quét nhà.
Dù nữa, ăn Tết xong mùng Một, sang mùng Hai đến nhà ruột chúc Tết, đó ăn bữa cơm khai xuân, nhà họ Lý coi như đón xong một cái Tết trọn vẹn.
Mùng Bốn Tết, lúc Lý Kiến Hoa xưởng việc, vợ chồng Lý Kiến Minh và Lục Trân Trân vẫn . Đặc biệt là Lục Trân Trân, hiện tại cô bắt đầu nghỉ t.h.a.i sản, ngày dự sinh cũng chỉ quanh quẩn trong mấy ngày tới.
Tuy nhiên, Lục Trân Trân và Lý Kiến Minh hề đả động đến chuyện định sinh con thành phố ở quê, cũng chẳng mở miệng nhờ vả ai giúp đỡ.
Người nhắc, Lý Hữu Quế cũng chẳng buồn hỏi, chuyện vốn dĩ đến lượt cô bận tâm.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Sau khi Lý Kiến Hoa , Lý Hữu Quế cũng dự định trong hai ngày tới sẽ dẫn các em và Quan Hiểu Anh lên thành phố chơi vài hôm. Nhân tiện để Lý Kiến Văn quen với đường sá đó, đợi lên lớp mười sẽ cho bé lên thành phố học luôn.
Chưa đầy hai ngày , Lý Hữu Quế dẫn theo một bầy củ cải nhỏ tay xách nách mang lên thành phố, dự định ở chơi ba ngày. Ngoài Lục Tuyết Tuệ, cô còn dắt theo cả hai đứa nhóc tì là bé Phương Duệ và bé Kiến Nghiệp.
Đội hình rồng rắn lên mây gần chục , Lý Hữu Quế đích dắt hai em út, Quan Hiểu Anh thì lo trông chừng Lý Hữu Liễu và Lục Tuyết Tuệ, còn Lý Kiến Văn ngoài việc xách hành lý thì kiêm luôn nhiệm vụ dắt tay em trai Kiến Hoàn.
Bé Phương Duệ và bé Kiến Nghiệp mới lên thành phố đầu, khỏi cũng hai đứa hưng phấn, kích động đến mức nào. Dù , hai đứa nhỏ vẫn ngoan ngoãn, nắm chặt lấy tay Lý Hữu Quế buông, chỉ dám đưa đôi mắt tò mò ngó nghiêng khắp nơi.
Lý Kiến Văn, Lý Hữu Liễu và Lý Kiến Hoàn thì lên thành phố mấy bận nên khá rành đường sá. Hơn nữa, hai năm nay Lý Hữu Quế thường xuyên dẫn các em dạo quanh các ngõ ngách nên chẳng sợ lạc nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-316-mot-bay-cu-cai-nho.html.]
Cả đám đông rảo bước thẳng đến nhà ông bà nội Lục. Năm nay hai ông bà Lục về nhà Lý Hữu Quế ăn Tết, chẳng vì , mà là do hai tháng Tết, bà Lục mời ủy ban phường việc. Công việc cũng nhờ Lý Hữu Quế hết lời khuyên nhủ bà mới chịu nhận, chẳng vì ham tiền bạc gì, mà là việc để thì con mới giữ tinh thần minh mẫn, khỏe mạnh.
Nếu , ngày nào bà cụ cũng thui thủi ở nhà nhớ mong mấy chị em Lý Hữu Quế, cứ ngóng trông mãi thì mệt mỏi bao, thà ngoài chút việc nhẹ nhàng cho khuây khỏa còn hơn.
Hơn nữa, Lý Hữu Quế cũng thẳng mục đích thật sự với bà cụ: bà Lục phường việc, còn thể giúp cô để ý xem quanh đây ai bán nhà . Lý Hữu Quế đang tính mua một căn nhà thành phố, ngặt nỗi quen ai, cũng chẳng rành rẽ tình hình.
Bà Lục xong mới vỡ lẽ, hóa ngoài việc cho khuây khỏa, bà còn gánh vác một nhiệm vụ trọng đại đến thế. Bà cụ thì hăng hái hẳn lên, chẳng chẳng rằng gật đầu đồng ý ngay.
Mà công nhận, từ ngày , tinh thần bà cụ phấn chấn lên hẳn, ngày nào cũng tươi tắn rạng rỡ. Vừa kiếm tiền, buôn chuyện xóm giềng, cuộc sống trôi qua thoải mái bao.
Quả thực, công việc còn nhàn hạ và vui vẻ hơn cái trạm thu mua phế phẩm của ông Lục nhiều.
Thế nên năm nay hai ông bà mới về nhà họ Lý ăn Tết. Dù , Lý Hữu Quế cũng hẹn mùng Năm sẽ đưa các em lên đây chơi vài ngày.
Vừa thấy một bầy trẻ lớn nhỏ kéo đến, hai ông bà Lục mừng rỡ khép miệng. Đặc biệt là hai đứa nhỏ nhất, Kiến Nghiệp và Phương Duệ, trông bụ bẫm, kháu khỉnh vô cùng, khiến hai ông bà cứ ôm ấp, cưng nựng mãi buông.
Tuy hai ông bà về nhà họ Lý ăn Tết, nhưng lúc đại đội chia thịt lợn, Lý Hữu Quế cất công mang lên biếu mười cân thịt và xương lợn, một con gà, một con vịt, mấy chục quả trứng gà cùng với tám mươi cân gạo.
Đó là kể đến đống hải sản khô và cá biển. Nói chung, cái Tết năm nay của hai ông bà Lục trôi qua vô cùng sung túc, chẳng thiếu thốn thứ gì.
Giờ đông kéo đến thế , khí còn náo nhiệt hơn cả ngày Tết. Vì đám trẻ háo hức đòi chơi nên hai ông bà cũng trưa nay cả nhà sẽ ăn cơm ở nhà. Tuy nhiên, Lý Hữu Quế hẹn trưa nay sẽ mời hai ông bà tiệm cơm quốc doanh dùng bữa.
Đã cất công lên thành phố một chuyến, kiểu gì cũng ăn nhà hàng một bữa cho .
Hai ông bà cũng hiểu rõ tính cách và cách việc của cô cháu gái lớn, nên chẳng hề trách cô tiêu xài hoang phí. Hơn nữa, nào lên thành phố Lý Hữu Quế cũng tiệm ăn, chỉ khi dẫn theo một bầy em út đông đúc thế , cô mới hào phóng bạo chi như .
Lý Hữu Quế dẫn bầy củ cải nhỏ công viên chơi , cả đám mải mê vui đùa cho đến tận lúc gần trưa mới kéo tiệm cơm quốc doanh.
Trong tiệm cơm quốc doanh, hai ông bà Lục xí sẵn chỗ và gọi món xong xuôi. Lúc nhóm Lý Hữu Quế tới nơi cũng là lúc nhân viên bưng thức ăn lên.
Bữa trưa dĩ nhiên thể để hai ông bà trả tiền. Lý Hữu Quế dúi sẵn tiền và tem phiếu cho ông Lục từ sớm, ông cụ từ chối cũng chẳng . Bởi cô cháu gái lớn dõng dạc tuyên bố: cô năng lực kiếm tiền, dư sức nuôi cả gia đình, ông bà cần tằn tiện cô.
Đánh chén no nê một bữa thịnh soạn xong, Lý Hữu Quế bao cả nhà xem phim, kéo theo cả hai ông bà Lục cùng. Ngoài việc thưởng thức phim ảnh, hai ông bà còn phụ trách trông chừng đám trẻ con đông đúc , chỉ sợ lơ là một chút là lạc mất đứa nào.
Lạc thì chắc chắn lạc , chỉ là lớn yên tâm mà thôi.
Xem phim xong bước ngoài thì trời cũng ngả bóng. Lý Hữu Quế cùng hai ông bà bèn dẫn cả đám về nhà họ Lục để chuẩn bữa tối.
Chuyến lên thành phố, ngoại trừ gạo , Lý Hữu Quế xách theo đủ cả gà, vịt, nấm hương, mộc nhĩ và các loại đồ khô. Thế nên, việc một bàn tiệc thịnh soạn cho bữa tối chỉ là chuyện nhỏ.