Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 320: Tin Tốt
Cập nhật lúc: 2026-09-19 00:21:36
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đây đầu Lý Thế Long lên thành phố, nhưng bác cả chẳng quen thuộc đường sá thành phố chút nào, dáng vẻ cứ ngơ ngác như thể đầu tiên đặt chân lên chốn thị thành.
Lý Kiến Quốc và Lý Kiến Dân thì đúng là đầu tiên lên thành phố thật, trông hai vẻ rụt rè nhút nhát, thấy nhiều lạ thì đ.â.m ngại ngùng, vội vàng dạt sang một bên nép .
Lý Hữu Quế bên cạnh thấy cảnh đó, khỏi thầm cảm thán trong lòng, đây chính là do ít va chạm với đời, ít thấy sự đời nên mới sinh rụt rè, e sợ như . Chẳng khác nào kiếp , sự khác biệt giữa thường dân và hào môn danh giá chẳng cũng thiếu hụt chính là cái dũng khí và tầm ?
Anh hai Lý Kiến Hoa ngay khi Lý Hữu Quế cùng bác cả và các họ tới nơi vội vàng chạy nấu cơm và xào thức ăn thết đãi nhà từ quê lên.
Rau cải xào, trứng xào, một đĩa tương nấm hương, đơn giản tiện lợi ngon miệng. Hơn nữa bày thời điểm thì là mâm cơm thịnh soạn tiếp đãi khách quý lắm .
Lý Kiến Hoa chỉ nấu phần cơm cho bốn , bởi vì và cả Lý Kiến Minh ăn cùng các công nhân ở xưởng bóng đèn từ , chỉ mấy Lý Hữu Quế đ.á.n.h xe bò từ trấn lên là hột cơm nào bụng.
Trước khi ăn cơm, Lý Hữu Quế trực tiếp dẫn bác cả và hai họ, những nãy giờ vẫn dám bước tới ngắm nghía căn nhà mới, một vòng tham quan từ căn hộ mà Lý Kiến Minh phân, tỉ mỉ giảng giải cho họ căn nhà .
Lý Kiến Quốc và Lý Kiến Dân cô em họ với vẻ mặt tự nhiên, điềm tĩnh thao thao bất tuyệt, đầu tiên nhận cô em họ dường như cái gì cũng hiểu, cái gì cũng rành, dáng vẻ đàng hoàng phóng khoáng, so với thành phố còn bản lĩnh hơn nhiều.
Thực bao nhiêu , trong lòng hai họ cứ ngừng nể phục cô em họ Lý Hữu Quế sát đất.
Sức khỏe vô địch, việc giỏi giang, đầu óc nhanh nhạy, chạy lên thành phố, Lý Hữu Quế thực qua còn giống thành phố hơn cả hai trai của cô.
Lý Hữu Quế những suy nghĩ trong lòng các họ, dẫn họ tham quan xong căn nhà của Lý Kiến Minh liền đưa họ sang ăn cơm.
Cơm canh thịnh soạn thế , bác cả và hai họ chỉ dịp lễ tết mới nếm thử, ngờ chở đồ một chuyến mà ăn ngon đến thế, khiến họ mừng rỡ thôi.
Đứa cháu gái, cô em họ khéo đối nhân xử thế thật đấy.
Muộn thế đương nhiên thể vội vã đ.á.n.h xe về quê ngay . Tuy rằng từ thị trấn lên thành phố mất trọn một ngày đường, nhưng Lý Hữu Quế nghĩ đến chuyện bác cả và hai họ hầu như chẳng mấy khi lên thành phố, bèn thẳng tới một nhà khách gần đó thuê một phòng cho họ nghỉ .
Cứ ngủ một giấc thật ngon , ngày mai tính tiếp.
Lý Hữu Quế và Lý Kiến Hoa đưa đến nhà khách xong xuôi, Lý Hữu Quế liền rời , để Lý Kiến Hoa ở chịu trách nhiệm bầu bạn với bác cả và các họ.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Lúc đến nhà họ Lục thì trời khuya lắm , hai ông bà lão cũng mới xuống bao lâu, bỗng thấy tiếng Lý Hữu Quế gọi cửa bên ngoài, họ còn ngỡ là tai nhầm.
Thế nhưng ông cụ Lục và bà cụ Lục lập tức nhớ ngay, cô cháu gái lớn mấy hôm sẽ chở đồ gỗ lên, chắc mẩm là hôm nay .
Quả nhiên, hai ông bà mở cửa thì thấy Lý Hữu Quế đang ngay ngoài cửa, khiến hai vui mừng khôn xiết.
Lý Hữu Quế ăn cơm xong mới qua đây nên để hai ông bà tất bật bận rộn, cô tự đun nước nóng tắm rửa là .
Hơn nữa ngày mai cô còn về sớm, cho nên Lý Hữu Quế vội vàng giục hai ông bà lão nghỉ ngơi, cần bận tâm đến cô nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-320-tin-tot.html.]
Thế nhưng hai ông bà lão chịu ngủ , họ thấy Lý Hữu Quế đến là tâm trạng phấn khởi vô cùng, thấy phiền phức cho ? Trái còn mong cô năng tới chơi nhiều hơn nữa kìa.
Trong lúc Lý Hữu Quế đun nước, bà cụ Lục nén nổi sốt sắng, vội vàng đem tin tức ngóng ban chiều kể ngay cho Lý Hữu Quế .
“Hữu Quế , chiều nay bà nội nuôi bảo bên con phố bên cạnh một căn nhà bán, nhưng là nhà cấp bốn, ở khá gần đây. Có điều nếu tên cháu hoặc tên cha cháu thì bên hộ khẩu nên hưởng tiêu chuẩn lương thực thành phố, nếu tên hai cháu thì khéo hợp lý.” Bà cụ Lục khi tin tức cũng suy tính kỹ càng cho cô cháu gái lớn, kìm bèn lên tiếng gợi ý.
Cái gì cơ?
Có nhà bán ?
Lý Hữu Quế bất chợt tin thì hai mắt lập tức sáng rực lên, quá , cô vẫn luôn chờ đợi cơ hội đây.
“Bà nội nuôi ơi, hai cháu tên mua ạ, bởi vì nếu mà mua thì xưởng sẽ phân nhà cho nữa. Cháu tính mua cho cha cháu, căn nhà cứ tên hai họ. Nhà cháu hiện tại dọn lên đây ở ngay , nhưng Kiến Văn và Hữu Liễu sắp sửa lên cấp ba , hai đứa nó thể chuyển lên đây ở. Bà giúp cháu dò la kỹ càng thêm chút nữa nhé, nhà cửa sang tên đổi chủ , tuyệt đối tranh chấp, giá cả chăng, vị trí thì mua đứt luôn ạ.”
Lý Hữu Quế thực sự từng nghĩ đến việc mua nhà cho Lý Kiến Hoa, điều cô toan tính là chuyện chỗ ở của cha Lý vài năm nữa khi lên thành phố. Cho nên nếu giá cả và vị trí đều thỏa thì cô quyết định sẽ mua .
Ông cụ Lục và bà cụ Lục nghĩ một hồi, thấy đúng là như thật. Họ chỉ mải nghĩ đến chuyện ăn tiêu chuẩn lương thực thành phố mà tính đến những chuyện khác. Người quê thì thành phố ở ? Chỉ cần căn nhà thuộc về họ, mang lương thực từ quê lên chẳng cũng sống như thường ư?
Hóa là do hai ông bà nghĩ tới nơi tới chốn.
“Được, để bà nội nuôi dò la cho thật tường tận. Hữu Quế , bao giờ cháu lên đây?” Bà cụ Lục vỗ đùi đ.á.n.h đét một cái, quyết định trong hai ngày nhất định hỏi cho ngô khoai. Nghĩ kỹ xem, nếu cả nhà họ Lý dọn lên đây ở thật thì chẳng họ sẽ gặp thường xuyên ? Cho dù dọn lên thì cũng sẽ năng ghé qua thăm nom.
Lý Hữu Quế ngẫm nghĩ một lát: “Sớm nhất là bảy ngày, muộn nhất là nửa tháng nữa ạ, độ đó chị dâu cháu chắc sẽ về thành phố, lúc đó cháu đưa chị lên.”
Lục Trân Trân sinh con cũng ngót nghét gần hai tháng , đứa bé cũng ngoan ngoãn. Bây giờ căn nhà phân sắm sửa đồ gỗ xong xuôi, để bay hết mùi gỗ vài ngày là thể dọn ở , Lý Hữu Quế đoán chừng bà chị dâu cũng sắp sửa đòi về thành phố.
“Nếu bên giục gấp quá thì ông bà cứ gọi điện thoại về công xã hoặc gửi bức điện tín, cứ bảo là nhà việc gấp bảo cháu lên thành phố một chuyến là ạ.” Cô sợ căn nhà quá nẫng tay mất kịp trở tay, nên dặn thêm một câu như thế.
Hai ông bà lão đương nhiên hiểu rõ, tâm trạng họ còn sốt ruột hơn cả Lý Hữu Quế nữa kìa, nhà cô cháu gái lớn mà tậu nhà ở thành phố thì vị thế sẽ khác biệt .
Tắm rửa xong xuôi, Lý Hữu Quế liền lên tầng hai ngủ, hai ông bà lão khi bàn bạc xong xuôi cũng về phòng nghỉ ngơi.
Sáng hôm khi Lý Hữu Quế thức dậy mới phát hiện hai ông bà lão dậy từ sớm tinh mơ để chuẩn đồ ăn ngon cho cô, nào là bánh bao nhân thịt, sữa đậu nành và cháo hoa.
Đến khi Lý Hữu Quế chạy sang nhà khách thì Lý Kiến Hoa cũng mang bữa sáng sang cho bác cả và hai họ, cũng là bánh bao và cháo. Mọi đang ăn uống ngon lành thì Lý Hữu Quế vặn bước .
Mọi ăn xong bữa sáng, Lý Hữu Quế dẫn bác cả và các họ tham quan căn nhà mới lắp đặt chỉnh đồ đạc một nữa, đó dắt họ dạo quanh Tòa nhà Bách hóa, mua cho mỗi một ít bánh kẹo ngọt. Buổi trưa cả nhóm kéo đến nhà ăn xưởng đồ hộp của Lý Kiến Hoa ăn cơm, xong xuôi đấy cả đoàn mới dắt xe bò chuẩn lên đường về quê.
Vốn dĩ thói quen đường từ tới nay đều là sớm về sớm chứ chẳng ai muộn, nhưng ai bảo Lý Hữu Quế xưa nay từng việc theo lẽ thường cơ chứ.
Cô vốn chẳng thích vội vã, hấp tấp gì cho mệt xác.