Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 323: Căn Nhà Hơi Đắt

Cập nhật lúc: 2026-09-19 00:21:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tuyệt chiêu chí mạng.

 

Lý Kiến Minh nghỉ ngơi hơn một tiếng đồng hồ , chỉ để Lục Trân Trân và Lý ở nhà trông trẻ.

 

Còn Lý Hữu Quế khi thu dọn gạo và con gà mang cho ông bà Lục xong cũng dắt bé Kiến Nghiệp rời .

 

Bé Kiến Nghiệp thích ngoài cùng chị cả, chị cả đối xử với bé vô cùng , chăm sóc, nên thằng bé cứ bám lấy Lý Hữu Quế. Biết Lý Hữu Quế sắp , bé cũng đòi theo, thế là Lý Hữu Quế dắt bé cùng luôn.

 

Thực , chẳng cần bé Kiến Nghiệp đòi hỏi, Lý Hữu Quế cũng định dắt em út theo. Cô sợ Lý trông xuể, lúc Lục Trân Trân và cháu gái nhỏ cần Lý phụ giúp thì chẳng ai trông chừng thằng nhóc .

 

cô sang nhà họ Lục cũng chẳng chuyện gì to tát, một tay bế em trai, một tay xách gạo và gà, bộ nửa tiếng là tới nhà họ Lục.

 

Lúc cả ông Lục và bà Lục đều ở nhà, nhưng Lý Hữu Quế chìa khóa riêng, liền trực tiếp mở khóa dắt cùng đồ đạc nhà.

 

Vào nhà , tiên cô cất gọn bao gạo, đó dẫn bé Kiến Nghiệp xuống bếp, rửa nồi nhóm lửa đun nước. Lý Hữu Quế chặt con gà thành từng miếng, thả vài lát gừng , bắc lên bếp hầm canh .

 

Sau khi canh gà sôi bùng lên, Lý Hữu Quế đợi thêm chừng mười phút mới dập bớt lửa, đợi bếp chỉ còn than liu riu, cô mới dắt bé Kiến Nghiệp ngoài tìm bà Lục.

 

Bà Lục việc ở ngay ủy ban khu phố . Lý Hữu Quế đến bao lâu thì bà Lục tin, bởi vì hàng xóm thấy nhà họ Lục đến, còn mở khóa bước thẳng trong, hàng xóm đó nghĩ ngợi một hồi vội chạy báo cho bà Lục .

 

Cho nên khi Lý Hữu Quế tìm đến chỗ bà Lục, vặn bà Lục cũng đang đường về, một già một trẻ chạm mặt ngay giữa đường.

 

Quả nhiên là cháu gái lớn của bà.

 

Bà Lục thấy Lý Hữu Quế thì mừng rỡ khôn xiết, vội vàng dắt cô về nhà, trong bụng bà cả đống chuyện đang nóng lòng với Hữu Quế.

 

Hai lớn một đứa trẻ về đến nhà họ Lục, cửa khép , bà Lục kéo tuột Lý Hữu Quế phòng .

 

“Hữu Quế, căn nhà đó bà hỏi thăm , cũng xem qua, vị trí thì thật, nhưng giá chát quá, đòi tận tám trăm tám mươi tệ cơ. Nhà đó thì bao lớn chứ, rộng sáu mét, dài hơn chín mét, chật chội quá.” Bà Lục chê căn nhà đó, đắt nhỏ, nên khi bàn bạc với ông lão nhà thì thấy hợp, thành cũng chẳng gọi điện báo cho Lý Hữu Quế.

 

Nếu nhận như thế thì căn nhà đó đúng là nhỏ thật, giá cả cũng cao.

 

Lý Hữu Quế đương nhiên cũng đồng tình với ý kiến của bà Lục, nhưng cô là từng trải qua kiếp , nhà ở thương phẩm kiếp thì to bao nhiêu chứ? Đừng là nhà thương phẩm, ngay cả một căn nhà dân tự xây cũng chẳng rộng rãi gì cho cam.

 

Sáu nhân chín là năm mươi tư mét vuông, tính cũng suýt soát sáu mươi mét vuông . Nếu sắt thép xi măng gạch ngói, thể xây lên một căn nhà ba bốn tầng, mỗi tầng hai phòng ngủ một phòng khách kèm bếp và nhà vệ sinh đàng hoàng.

 

Nghĩ ngợi một lát, Lý Hữu Quế vẫn xem thử vị trí và hình dáng của căn nhà .

 

Bà Lục thấy cháu gái lớn vẫn xem, vốn định khuyên can đôi câu, nhưng chợt nhớ Lý Hữu Quế xưa nay là cực kỳ chủ kiến, con bé tính toán khác. Thế là bà Lục cũng khuyên nữa, trực tiếp dẫn Lý Hữu Quế và bé Kiến Nghiệp xem nhà.

 

Căn nhà đó ở ngay con phố khác phía con phố nhà bà Lục, cách đó xa, chỉ rẽ một góc cua đầy năm phút là tới.

 

Nhà ở biệt lập riêng biệt, mở cửa là mặt phố, kết cấu bằng gạch bùn và gỗ, ngăn hai tầng. Tầng thực chất là gác xép bằng ván gỗ, tầng gồm một phòng ngủ, phòng khách, nhà vệ sinh và gian bếp, gian chật chội.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-323-can-nha-hoi-dat.html.]

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Tám trăm tám mươi tệ, đúng là đắt thật.

 

“Nhà khi b.ắ.n tin rao bán, ban đầu cũng ít đến xem, nhưng giá thì trời mà nhà quá nhỏ, cuối cùng chẳng còn mấy ai thèm ngó ngàng nữa.”

 

“Lúc đầu đòi tận một nghìn tệ cơ, căn nhà bé tí tẹo thế mà đòi một nghìn, cái nhà to gấp rưỡi chỗ khéo còn chắc đến giá đó . Thấy ai mua, mới bắt đầu hạ xuống chín trăm năm mươi, chín trăm, bây giờ là tám trăm tám, bà thấy tám trăm khéo cũng chẳng ai thèm rước.”

 

Bà Lục từ lúc ngóng tin tức vẫn luôn theo dõi đến tận bây giờ, là hiểu rõ tình hình nhất, bà chê bai căn nhà cùng cái giá thậm tệ.

 

Quả thực là đáng.

 

Ngoài vị trí tương đối thuận tiện thì chẳng ưu điểm nào khác.

 

Vài trăm tệ, nếu chọn vị trí xa một chút xíu thì tuyệt đối thể mua một căn đàng hoàng.

 

Thế nhưng lúc tuyệt đối chẳng ai thèm ngó tới, cũng giống như đời ai nấy đều đổ xô mua nhà ở trung tâm thành phố, mua một vị trí đắc địa , tư tưởng ở thời đại cũng y như thế.

 

“Nếu bán bảy trăm tệ thì cháu mua.” Lý Hữu Quế chỉ ưng mỗi vị trí, căn nhà nếu mua về mà thật sự ở vài năm thì vẫn cất công sửa sang xây , bằng thì đủ chỗ ở mà đồ đạc cũng chẳng chứa bao nhiêu.

 

Bà Lục ngờ cháu gái lớn thế mà vẫn còn ý định với căn nhà , hề từ bỏ, bà chút nghĩ thông.

 

Tuy nhiên, thời gian việc của bà Lục thoải mái, hai bà cháu thong thả dạo bước phố một hồi lâu, đó mới cùng ghé qua trạm thu mua phế liệu báo cho ông Lục một tiếng cùng về nhà.

 

Lúc canh gà ở nhà ninh nhừ, chỉ cần xào thêm đĩa rau xanh là xong, hễ thịt gà thì bữa cơm tuyệt đối thể đạm bạc .

 

Đợi đến tối ông Lục về, bà Lục liền đem ý định của cháu gái khi xem nhà kể cho ông . Ông Lục xong trầm ngâm suy nghĩ một lát, cũng đồng ý với mức giá mà Lý Hữu Quế đưa .

 

Vì Lý Hữu Quế khóa nồi canh gà bên nhà Lý Kiến Minh trong phòng, cho nên khi ăn cơm xong ở nhà họ Lục, cô mau chóng chạy sang đó mở cửa để bọn họ ăn gà bữa tối.

 

Trong lúc ăn cơm, Lý Hữu Quế đem dự tính của giãi bày với hai ông bà cụ. Mua căn nhà là để hai năm tới Lý Kiến Văn và Lý Hữu Liễu lên thành phố học cấp ba chỗ ở, đó đợi các em nghiệp cấp ba xong, ước chừng khi cả nhà cũng chuyển hết lên thành phố, cho nên nếu giá cả hợp lý thì thể mua đứt, từ từ sửa sang cho tiện việc dọn .

 

Hơn nữa, hai nhà ở gần , qua thuận tiện, thể đỡ đần chăm sóc lẫn , đó cũng là một trong những cái lợi khi mua căn nhà đó.

 

Lý Hữu Quế còn thật cho hai ông bà , nếu năm nay mua căn nhà , vài năm nữa nếu nhà khác bán, cô cũng tiền để mua thêm, chuyện nhà cửa thì cô chẳng bao giờ sợ nhiều.

 

Thực sự chẳng nhiều chút nào.

 

Ngoài Lý Hữu Quế , bên cô còn bốn đứa em trai em gái, nếu chia cho mỗi đứa một căn nhà thì bắt buộc bốn căn , cộng thêm phần của riêng cô nữa là vặn năm căn.

 

Nghe xong những lời của Lý Hữu Quế, ông Lục và bà Lục nín thinh, hai ông bà đưa mắt , ngờ dã tâm của Lý Hữu Quế lớn đến thế. Hơn nữa, bọn họ đột nhiên nhận sâu sắc rằng, Lý Hữu Quế thật sự nghĩ như , và cũng đang dự tính đúng như thế.

 

Ông Lục: “Vậy để chúng mặc cả giúp cháu, cứ chốt đúng bảy trăm tệ.”

 

Lý Hữu Quế nghĩ ngợi một lát đưa một mức giá chót: “Khoảng từ bảy trăm đến bảy trăm năm mươi tệ ạ, nếu vượt quá thì thôi, thì từ từ tìm, từ từ đợi, cháu tin trong vòng hai ba năm tới ai bán nhà.”

 

 

Loading...