Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 325: Mặt Khác Của Lý Hữu Quế
Cập nhật lúc: 2026-09-19 00:21:41
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trông một đứa trẻ cũng là trông, trông hai đứa cũng là trông.
Bé Kiến Nghiệp còn lớn hơn bé Phương Duệ hai tuổi, vặn em chơi cùng .
Có điều, bé Phương Duệ là đứa trẻ trầm tính, còn bé Kiến Nghiệp thì hiếu động hơn. Để hai đứa trẻ thể yên một chỗ, Lý Hữu Quế đặc biệt chọn sáu cuốn truyện tranh thiếu nhi mang cho hai đứa nhỏ, chia cho mỗi đứa hai cái bánh quy, một tờ giấy và một cây bút.
Sợ hai đứa đ.á.n.h , Lý Hữu Quế còn cố tình dặn dò kỹ càng, nếu đ.á.n.h thì bánh ăn, kẹo ngậm, cũng chẳng truyện tranh, càng lên thành phố chơi.
Hai đứa nhỏ vội vàng gật đầu lia lịa đồng ý, thực sự sợ chị cả sẽ dẫn tụi nó chơi nữa.
Lý Hữu Quế bấy giờ mới yên tâm công điểm, hai đứa nhỏ ghế trong chuồng bò lật giở truyện tranh, vẻ mặt vô cùng chăm chú.
Cơm trưa ở nhà đều do hai chị em Lý Hữu Liễu và Lý Kiến Hoàn nấu, bởi vì hai đứa đều tan học sớm hơn, đó Lý Kiến Văn hái dây khoai lang về băm nấu cám. Lúc , Lý Hữu Quế và bọn Quan Hiểu Anh mới tan ca trở về.
Vì lời cảnh cáo của chị cả Lý Hữu Quế nên suốt cả buổi sáng, hai đứa nhỏ đều ngoan ngoãn, hề quậy phá đ.á.n.h , sách thì vẽ tranh, tập chữ. Vừa thấy Lý Hữu Quế về, hai đứa bé liền tranh đòi khen thưởng.
Sau đó, bé Kiến Nghiệp đương nhiên Lý Hữu Quế dắt về nhà, về đến nơi vặn tới giờ ăn cơm, ăn xong phụ giúp cho lợn ăn, mới nghỉ trưa.
Cứ thế trôi qua một tháng, tháng năm qua gần một nửa, Lý cũng lên thành phố một tháng . Lý Hữu Quế lên thăm Lý, đồng thời cũng xem xét chuyện mua nhà cửa .
Nếu căn nhà thực sự mua thì còn tranh thủ lúc rảnh rỗi mà tu sửa , bằng chẳng mấy chốc nữa Lý Kiến Văn và Lý Hữu Liễu sẽ lên thành phố học cấp ba, nhà riêng thì tiện lợi hơn nhiều.
May mắn , bây giờ vụ mùa bận rộn nhất nên Lý Hữu Quế xin nghỉ cũng dễ dàng. Cả đội sản xuất ai mà chẳng rõ cảnh nhà cô? Chuyện Lý lên thành phố chăm cháu cũng thành tin sốt dẻo truyền khắp cả đội , Lý Hữu Quế lên thành phố thăm Lý, đều thấy hợp tình hợp lý, Lý mà vắng Lý Hữu Quế thì đúng là xong thật.
Dạo gần đây, nhà họ Lý quả thực nhiều việc, hầu như tháng nào cũng chạy lên thành phố, đợt nào siêng nhất còn chạy tới hai một tháng. Nếu La Trung Hoa thấy Lý Hữu Quế dắt theo đứa em út, em út luôn bám theo cô thì chú cùng lắm cũng chỉ phê chuẩn nghỉ một ngày.
Lý Hữu Quế cầm giấy giới thiệu, dắt theo bé Kiến Nghiệp từ sáng sớm lên thành phố. Cô xách theo hai mươi cân gạo, hai mươi cân khoai lang, mười cân rau xanh cùng chừng ba mươi quả trứng gà. Nhà họ Lục một phần, bên chỗ Lý Kiến Minh một phần.
, Lý Kiến Minh tính toán chẳng sai chút nào, Lý Hữu Quế thật sự nỡ để Lý ở bên chịu thiếu thốn mà chẳng đoái hoài gì. Hễ đồ ngon, cô nhất định sẽ mang tới.
Kết quả quả nhiên đúng như thế.
Lý Kiến Minh tan về nhà liền thấy trong nhà thêm mười cân gạo, mười cân khoai lang, mấy bó rau xanh cùng hai mươi quả trứng gà.
Tuy ngần đồ đạc bù mười tệ của , nhưng dù cũng vớt vát phần nào. Nếu để vợ sang đây, khéo chừng còn mang đồ nhà về nữa chứ.
Mẹ ruột rốt cuộc vẫn khác hẳn.
Lý Hữu Quế chẳng buồn so đo tính toán với ông cả Lý Kiến Minh gì, cô thấu tâm tư của , nhưng nể tình em một nhà, thấy vẫn còn cư xử giống một con , cô cũng bỏ qua cho xong.
Một tháng qua, Lý sống cũng tàm tạm. Lục Trân Trân thì bà ở nhà trông cháu gái, ngoài trông trẻ , Lý còn phụ giúp nhặt rau nấu cơm quét dọn, còn giặt tã lót cho cháu gái nhỏ. Lục Trân Trân chỉ việc chợ mua thức ăn và giặt quần áo của hai vợ chồng, lúc tan ca thì trông con đỡ một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-325-mat-khac-cua-ly-huu-que.html.]
Vì Lý chẳng quen ai ở Xưởng bóng đèn, một từ quê lên như bà cũng chẳng dám bắt chuyện với , thành suốt ngày chỉ ru rú trong phòng, chẳng cả.
Lý Hữu Quế đến nơi, thấy Lý một cắm cúi bận rộn thì đành lòng, liền xắn tay quét nhà nhặt rau nấu cơm phụ .
Nhận thấy đến giờ cơm, Lý từ lúc lên đây đến giờ từng một bước chân xuống lầu, Lý Hữu Quế bèn bế cháu gái nhỏ, dắt Lý và em út dạo một vòng quanh khu tập thể Xưởng bóng đèn.
Và ngay đó, Lý liền lập tức chứng kiến da mặt con gái lớn của dày đến mức nào.
Lý Hữu Quế gặp ai cũng đon đả chào hỏi, nụ tươi rói, vô cùng nhiệt tình, giọng ngọt ngào, nào là chú, bác, cô, dì, , chị, mở miệng là gọi vanh vách.
Chẳng mấy chốc, chỉ một đoạn đường ngắn ngủn mà cô chuyện rôm rả với mấy , còn giới thiệu Lý, em trai út và cháu gái nhỏ đang bế tay cho quen.
Cảnh tượng đó Lý sững sờ há hốc mồm, dám tin con gái lớn của một mặt như thế , giờ bà chẳng hề cũng chẳng hề nhận .
Đến khi trở về nhà Lý Kiến Minh, hai con quen với mấy gia đình sống cùng trong dãy nhà tập thể công nhân .
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Lý Hữu Quế ăn cơm trưa ở chỗ Lý Kiến Minh xong dắt em út sang nhà họ Lục. Vì lúc cô vẫn còn trong giờ nghỉ trưa nên khi đến nhà họ Lục, hai ông bà cụ đều đang ở nhà, thời gian khít chệch .
Hai ông bà cụ thấy hai chị em thì mừng rỡ mặt, một tháng gặp, bọn họ bao nhiêu chuyện chẳng thể với Lý Hữu Quế, cứ ngóng trông cô lên từng ngày.
“Hữu Quế, căn nhà đó hạ xuống tám trăm tệ , nhưng vẫn chẳng mấy hỏi mua, ai nấy đều chê chật quá, bà thấy qua thêm một tháng nữa khéo hạ xuống bảy trăm cho xem.” Bà Lục hào hứng báo tin vui cho cô đầu tiên, bà cũng từng đến thương lượng nhưng chủ nhà nhất quyết chịu hạ giá, mãi đến khi trôi qua một tháng, thấy hết hy vọng mới chịu c.ắ.n răng bớt năm mươi tệ.
Tám trăm tệ, đương nhiên là vẫn đắt.
Ông Lục cũng đem những tin tức dò la dạo gần đây kể cho cô : “Tạm thời tin tức ai bán nhà cả, chủ yếu là thời chị em trong nhà đều đông đúc, nhà ở còn chẳng đủ chia nên chẳng ai chịu bán.”
Lý Hữu Quế xong suy nghĩ một lát đưa quyết định, đó mới với hai ông bà: “Thế ạ, cháu chuyện trực tiếp với chủ nhà, nếu ông chịu hạ xuống bảy trăm năm mươi tệ thì ngay hôm nay cháu mua đứt luôn. Không thì tiếp tục chờ.”
Như thế cũng .
Ông Lục gật đầu đồng ý, mua nhà là chuyện hệ trọng bậc nhất, hai ông bà cụ cũng chẳng yên nổi nữa, vội vàng cùng hai chị em Lý Hữu Quế tìm chủ nhà.
Chủ nhà sống ở khu mà ở bên Xưởng dệt bông. Người ở căn nhà ba phòng ngủ rộng rãi, con trai cũng cơ quan phân cho một căn hai phòng ngủ. Ông bán căn nhà là vì đủ chỗ ở, cần dùng tới, vả cũng chê căn nhà quá nhỏ, thà bán lấy tiền mặt còn hơn.
Hơn nữa ở thời đại , ai nấy đều thích và mong ở nhà tập thể, nhà ở công nhân của cơ quan đơn vị hơn, mấy coi trọng mấy căn nhà dân tự xây, cảm thấy xứng với phận công nhân.
Lý Hữu Quế gặp mặt chủ nhà liền thẳng vấn đề, nếu chê nhà quá nhỏ thì tám trăm tệ cô cũng sẵn lòng trả, nhưng nhà nhỏ cũ nát, mua xong còn tốn tiền sửa sang từ đầu, bây giờ cô trả bảy trăm năm mươi tệ để mua căn nhà nhỏ đó, hỏi ông chịu bán .
Nếu bán thì giao tiền ngay, sang tên đổi chủ trong ngày.
Chủ nhà cũng nhận hai ông bà Lục, mấy tháng gần đây đôi bên cũng qua tiếp xúc nhiều , ông cũng dò la qua gia cảnh nhà họ Lục và rõ nhân phẩm của hai ông bà. Tuy chút do dự, nhưng rốt cuộc ông cũng bỏ lỡ cơ hội bán nhà .