Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 330: Vượt Vũ Môn

Cập nhật lúc: 2026-09-19 00:21:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cá chép vượt vũ môn.

 

Bất kể là ở thời đại nào, nông thôn hầu như chỉ thể thông qua con đường học hành hoặc thi tuyển công nhân thì mới thể trở thành thành phố, đây cũng là niềm ao ước lớn nhất của gia đình.

 

Học giỏi, thành tích xuất sắc thì phụ nào cũng nể trọng thêm vài phần, còn khiến cho khác đỏ mắt ghen tị.

 

lúc , Lý Kiến Văn bỗng nhiên thi đỗ trường cấp ba trọng điểm của thành phố, bé gần như trở thành niềm hy vọng lớn lao của cả Đội sản xuất 7.

 

Nếu như trong đội thêm vài mầm non thi đỗ trường cấp ba trọng điểm của thành phố nữa, thì ngoài việc Đội sản xuất 7 trở nên nổi bật , ngay cả La Trung Hoa với tư cách là đội trưởng sản xuất cũng sẽ nở mày nở mặt, cất nhắc lên cán bộ công xã gần như là chuyện nắm chắc trong tầm tay.

 

Thế nên, La Trung Hoa động lòng lắm, vô cùng động lòng, ông lập tức những lời của Lý Hữu Quế thuyết phục, sốt sắng cùng hai chị em lên trường Nhị Trung thành phố để thủ tục nhập học.

 

Không khí học tập ở trường Nhị Trung quả thực vô cùng nồng đậm, ngày nhập học, thể bắt gặp nhiều con cưng của trời, các bậc phụ cùng ai nấy đều mang vẻ mặt đầy tự hào và hãnh diện.

 

Ngay cả La Trung Hoa khi đưa tới đây cũng mang bộ dạng thơm lây, cứ như thể Lý Kiến Văn chính là con cháu ruột thịt trong nhà .

 

La Trung Hoa tự thấy từng trải qua nhiều sự đời lớn, thế nên bước chân trường là ông chủ động dẫn hai chị em Lý Hữu Quế thủ tục đăng ký nhập học. Nào ngờ, bất ngờ và niềm vui lớn hơn còn đang đợi ở phía .

 

Khi thầy giáo ở bàn đăng ký nhập học thấy cái tên Lý Kiến Văn, lập tức nhớ ngay tình cảnh cả đám chị em trong gia đình kéo tới thi tuyển hôm , thể tất cả đều là những hạt giống cực kỳ xuất sắc.

 

“Lý Kiến Văn, cuối cùng em cũng chịu tới trường Nhị Trung chúng thủ tục , chúng sợ c.h.ế.t. Nghe đó các em còn sang cả trường Tam Trung nữa, trường Tam Trung bằng Nhị Trung chúng , em sang đó là quá đúng đắn. Mấy đứa em của em cũng đừng sang bên đó nhé, trường Nhị Trung chúng nhận hết, chỉ cần học giỏi là cả học bổng nữa đấy.”

 

Thầy giáo đó ngoài việc thở phào nhẹ nhõm trong lòng , còn sức với La Trung Hoa và Lý Hữu Quế đến mức nước bọt văng tung tóe về đủ điều kiện của trường Nhị Trung, tóm là dìm trường Tam Trung xuống tận đáy bùn, nếu nhà họ Lý tới Nhị Trung học thì chính là một tổn thất vô cùng to lớn.

 

La Trung Hoa tròn mắt há hốc mồm vị thầy giáo ở thành phố cứ thao thao bất tuyệt khuyên nhủ hai chị em Lý Hữu Quế, hết lời khen ngợi trường , cảnh tượng khác xa so với những gì ông tưởng tượng đó.

 

Thực lực của trường Nhị Trung và trường Tam Trung mạnh đến mức nào, ngay cả một nhà quê như La Trung Hoa cũng đều rõ. ông ngờ mấy đứa em của Lý Hữu Quế săn đón và thực lực khủng khiếp đến thế cơ chứ? Giỏi đến mức khiến cho một ngôi trường danh giá bậc tranh cướp để nhận học.

 

Ghê gớm thật , phen ghê gớm thật , quá đỉnh, đúng là một nhà Văn Khúc hạ phàm.

 

Bởi vì học sinh và phụ đến thủ tục nhập học đông, thế nên những lời đều lọt tai của ít . Nhìn thấy thầy giáo nhiệt tình đến thế, còn dốc hết sức tâng bốc một học sinh và quảng bá cho trường học, một mực đòi nhận hết mấy đứa em của học ở Nhị Trung, đây rốt cuộc là gia đình học bá phương nào trời?

 

La Trung Hoa bỗng nhiên tận hưởng những ánh mắt ngưỡng mộ xen lẫn ghen tị từ bốn phương tám hướng đổ dồn về phía , trong lòng kích động hưng phấn tột cùng.

 

Đi học quả thực là quá chứ.

 

Sau khi xong thủ tục nhập học, nộp đầy đủ học phí và các khoản phụ phí, Lý Hữu Quế và La Trung Hoa liền dẫn Lý Kiến Văn tìm phòng ký túc xá và nhận giường.

 

Lúc đến ký túc xá thì ba học sinh cùng phụ đến , Lý Kiến Văn chọn một chiếc giường ở tầng , đó ba bắt tay quét dọn giường chiếu và vệ sinh gầm giường. Vì giường tầng vẫn tới , nếu dọn xong tầng mà tầng dọn thì bụi bặm rơi xuống tầng lãnh đủ, thế nên họ tiện tay dọn dẹp sạch sẽ luôn cả chiếc giường tầng .

 

Thu xếp chỗ ăn ở xong xuôi thì cũng tới buổi trưa, Lý Hữu Quế liền mời La Trung Hoa và Lý Kiến Văn tiệm cơm quốc doanh ăn cơm, gọi hai món thịt và một món rau, kèm theo ba bát cơm trắng lớn.

 

Trong bữa ăn, La Trung Hoa ngừng dặn dò Lý Kiến Văn ở bên ngoài tuyệt đối gây chuyện, an tâm học hành, chuyện gì cũng cần bận tâm, càng tùy tiện la cà đàn đúm với khác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-330-vuot-vu-mon.html.]

 

Còn Lý Hữu Quế thì dặn: “Cứ học cho thật giỏi, chỉ cần nghiệp cấp ba với thành tích xuất sắc, chị sẽ thưởng cho em một chuyến Bắc Kinh chơi. gây chuyện, mà cũng chẳng việc gì sợ chuyện. Làm dũng mưu, gặp bất cứ chuyện gì cũng suy nghĩ cho kỹ càng trong đầu, tuyệt đối bốc đồng.”

 

La Trung Hoa giáo huấn xong một tràng đang cắm cúi ăn cơm, bỗng nhiên thấy Lý Hữu Quế bảo sẽ thưởng cho em trai Bắc Kinh chơi thì suýt chút nữa sặc cơm.

 

Cái gì cơ?

 

Đây là đang lên kế hoạch xin nghỉ phép nữa đấy ?

 

Ông thấy khó khăn quá đấy nhé.

 

La Trung Hoa chẳng gì cho nữa. Sau khi ăn cơm xong, Lý Hữu Quế cũng tiễn Lý Kiến Văn về trường nữa mà đưa cho tiền và tem phiếu sinh hoạt phí của một tháng, cùng La Trung Hoa bến xe đón xe khách về quê.

 

Kể từ nay về , mỗi tháng Lý Hữu Quế đều gánh bốn, năm mươi cân gạo lên trường học ở thành phố để đổi lấy phiếu lương thực sinh hoạt phí cho Lý Kiến Văn, nếu thì Lý Kiến Văn lấy gì mà ăn?

 

Sau khi Lý Kiến Văn lên thành phố học cấp ba, trong nhà vắng bớt một . Cha Lý ngoài những lúc đến bữa về nhà ăn cơm thì bộ thời gian còn đều túc trực và ngủ luôn ở trang trại vịt, chẳng buồn về nhà nữa.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Trong nhà chỉ còn Lý Hữu Quế, Quan Hiểu Anh, Lý Hữu Liễu, Lý Kiến Hoàn và Lý Kiến Nghiệp lớn bé mấy đứa, thỉnh thoảng họ đón Lục Tuyết Tuệ và bé Phương Duệ sang ở chơi vài ngày.

 

Kể từ chuyến lên trường Nhị Trung của thành phố, La Trung Hoa đối với chuyện học hành của con em trong đội sản xuất trở nên vô cùng để tâm. Hễ cứ rảnh rỗi là ông vận động các xã viên cho con cái trong nhà học, bởi vì chỉ học hành thì mới lối thoát, mới bán mặt cho đất bán lưng cho trời. Không tin thì cứ sang nhà Lý Hữu Quế mà xem, đứa nào đứa nấy học hành đều giỏi giang xuất chúng, ngay cả thầy cô ở trường cấp ba nhất thành phố cũng cất lời khen ngợi đấy thôi.

 

Chuyện mấy đứa em nhà Lý Hữu Quế học hành cực kỳ cừ khôi La Trung Hoa khi từ trường Nhị Trung trở về ngày nào cũng rả tuyên truyền, ngừng khen ngợi để truyền tin rộng rãi. Ngoại trừ các xã viên của Đội sản xuất 7 đều thì chẳng đội sản xuất nào trong vùng là .

 

Thế nhưng, sự nhiệt tình của La Trung Hoa dần dần những trong đội dội cho từng gáo nước lạnh buốt. Bà con trong đội than thở trong nhà tiền thì cũng bảo đủ sức nuôi con ăn học, hoặc là nhà kham nổi, bằng kêu tụi nhỏ còn phụ việc kiếm công điểm, thời gian rảnh rỗi mà học.

 

Tóm quá nhiều lý do, chung quy cũng chỉ vì tiền, cũng vì thấy con là hạt giống học hành nên chẳng lãng phí thời gian.

 

Điều đó cho La Trung Hoa tức đến nghẹn họng. Nhà ông là bao nhiêu đứa đều ráng tống học hết bấy nhiêu, đứa học cao nhất cũng lên cấp ba, đa đều học đến hết cấp hai. Không là ông cho học tiếp, mà là do lũ con cháu nhà ông căn bản chẳng là đứa sáng trong chuyện đèn sách.

 

học hành rõ ràng là vô vàn lợi ích, đừng thấy ông chỉ là một đội trưởng sản xuất, trình độ văn hóa chẳng cao sang gì. Thế nhưng những vị cán bộ công xã kìa, ai mà nghiệp cấp ba, thậm chí còn cả nghiệp đại học nữa đấy chứ. Thầy cô giáo ở trường học cũng đều là bằng cấp đàng hoàng cả.

 

La Trung Hoa buồn bực trong lòng, nghĩ mãi mà thông suốt, đành chạy tới trút bầu tâm sự với Lý Hữu Quế, than thở rằng một tấm lòng của đem cho ch.ó gặm mất .

 

Lý Hữu Quế việc chăm chú lắng , bỗng nhiên trong đầu cô lóe lên một tia sáng, một ý nghĩ táo bạo lập tức xuất hiện.

 

Đây đúng là một cơ hội ngàn năm một, cuối cùng cũng để cho cô đợi .

 

“Chú , chú sai , chú chẳng sai mà nghĩ càng sai chút nào cả, việc đồng áng thì lấy văn hóa chữ nghĩa. Ai mà cả đời dân nhà quê, ai mà ngóc đầu lên thành phố cơ chứ? Thành phố điểm nào ? Đèn đường đủ sáng ? Hay là đường sá đủ rộng rãi, dễ ? Hay là nhà máy công nhân dãi nắng dầm mưa, mỗi tháng lĩnh ba, bốn, năm mươi đồng tiền lương là sướng?”

 

“Chẳng lẽ nhà cửa ở thành phố ư? Hay là trường học ở thành phố ? Người ở thành phố nhiều mối quan hệ, đường nước bước rộng mở, quen thêm vài thì lúc cần nhờ vả việc cũng tìm đúng cửa đúng nơi. Chú câu , nhiều bạn thì nhiều đường đấy thôi.”

 

“Nếu sách mà vô dụng thì mở trường học để cái gì? Tại bắt chúng học xóa mù chữ chứ? Chú , cháu thật cho chú nhé, cháu liều mạng ép các em học như thế là để đợi chúng nó nghiệp cấp ba thi tuyển các nhà máy thành phố đấy. Làm công nhân mà thiếu chữ nghĩa thì khổ cực lắm, học thì mới bàn giấy trong văn phòng , xuống xưởng việc nặng nhọc, đàng hoàng nở mày nở mặt, lương bổng nhận nhiều hơn, chế độ phúc lợi cũng hơn đám công nhân bình thường gấp bội phần.”

 

 

Loading...