Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 331: Cô Đang Chờ

Cập nhật lúc: 2026-09-19 00:21:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chú bảo sách là vô dụng ?

 

Học cho giỏi thì đúng là lên thành phố ăn cơm nhà nước thật đấy, cần suốt ngày cắm mặt đất như bọn họ nữa.

 

Lý Hữu Quế chuyện thẳng thắn, La Trung Hoa là hiểu ngay.

 

Nhà chuyển hết lên thành phố sinh sống, Lý Kiến Minh và Lý Kiến Hoa là đợt đầu tiên, đợt thứ hai sẽ là Lý Kiến Văn, đợt thứ ba là Lý Hữu Liễu. Anh chị em đều ngoài hết cả thì hai đứa em trai nhỏ nhất chung một cuốn sổ hộ khẩu càng dễ dàng theo hơn.

 

Hơn nữa, bản lĩnh của Lý Hữu Quế thì càng cần bàn cãi, tài giỏi nhất nhà họ Lý chính là cô, khắp cả cái thị trấn nhỏ ai mà cơ chứ?

 

La Trung Hoa chẳng cần tốn công tưởng tượng xa xôi cũng rằng, những ngày tháng của nhà Lý Hữu Quế chỉ ngày một khấm khá hơn, trong đội sản xuất e rằng cả đời cũng chẳng đuổi kịp họ.

 

Lý Hữu Quế tiếp tục : “Chú , bảo nước chảy chỗ trũng, hướng chỗ cao. Cháu thấy học xong cấp ba chính là một cơ hội lớn, chỉ cần thành phố đợt tuyển công nhân là thi ngay, công xã thị trấn của cũng , chú đừng để cả La, hai La với ba La cứ cắm đầu kiếm ăn mấy mảnh ruộng mãi, thế đời con đời cháu thì tính ?”

 

Phải thừa nhận một điều rằng La Trung Hoa quá đỗi xiêu lòng .

 

Bản ông thì hết t.h.u.ố.c chữa , học mà cũng chẳng chữ nghĩa gì, nhưng mấy đứa con trai của ông thì mà, đám cháu trai cháu gái của ông cũng đều thể cơ mà.

 

Đột nhiên, La Trung Hoa dường như nhớ điều gì đó, hai mắt ông sáng rực lên chằm chằm Lý Hữu Quế, đến chớp mắt cũng chẳng thèm chớp lấy một cái.

 

Lý Hữu Quế ông đến mức sởn hết cả gai ốc, lập tức đoán ngay ông chú đội trưởng đang tính toán điều gì trong đầu, điều cô đủ thông minh để vội vàng hỏi thẳng.

 

“Chú , chú cháu như thế gì? Người ngoài tưởng chú già đắn đấy.”

 

“Đừng ăn bậy bạ, chú là bỗng nhiên nghĩ chuyện , chẳng cháu cũng đang học cấp ba đó ? Lớp 11 đúng ? Sắp nghiệp còn gì nữa, là cháu dạy học cho tụi trẻ con trong đội sản xuất , bản lĩnh của cháu thì chú tuyệt đối tin tưởng, hơn nữa cháu cũng thể trị cho tụi nó ngoan ngoãn phục tùng.”

 

La Trung Hoa thực sự càng càng thấy biện pháp quá đỗi tuyệt vời, tốn tiền thuê ngoài, thể trấn áp lũ nhóc lười học quậy phá, hơn nữa con em trong đội sản xuất thêm một tia hy vọng để đổi đời.

 

Lý Hữu Quế: “...”

 

Ông chú đội trưởng đúng là dám nghĩ thật đấy, ngay cả cô mà còn từng dám mơ tới chuyện cô giáo dạy . Tư cách thì đủ, mà trình độ thì cũng chẳng tới .

 

“Chú , cháu thật lòng với chú nhé, cháu kiếm công điểm, quán xuyến bao nhiêu miệng ăn trong nhà, lấy thời gian rảnh rỗi mà dạy học cho tụi nhỏ chứ? Có điều, nếu chú để cháu dạy thì chú cứ tính cho cháu mười công điểm mỗi ngày cho cháu nghỉ đồng là .” Lý Hữu Quế trưng vẻ mặt đầy bất đắc dĩ, đem thẳng những khó khăn bày mặt La Trung Hoa.

 

Kết quả là La Trung Hoa xong liền tức đến trợn trừng hai mắt, bảo con bé dạy học mà nó còn dám đòi hỏi công điểm? Lại còn đòi đồng việc nữa chứ?

 

Chuyện mà chấp nhận cơ chứ?

 

Lý Hữu Quế chính là con át chủ bài của Đội sản xuất 7 , sức việc của cô là đỉnh của chóp, một việc thể địch gần ba đàn ông lực lưỡng.

 

Không , tuyệt đối thể .

 

La Trung Hoa dứt khoát đồng ý.

 

“Chú , cháu cũng là phàm cần cơm ăn chứ bộ. Nếu chú cảm thấy ưng ý thì cháu ở đây sẵn vài thích hợp . Không những chẳng đòi hỏi công điểm tiền nong gì, mà trình độ của họ thì thuộc hàng đỉnh chóp luôn, chỉ cần chú lo cho họ một bữa no bụng là .”

 

Lý Hữu Quế khi những lời cố tình hạ thấp giọng xuống thật nhỏ, ý tứ trong lời quá rõ ràng , chỉ cần qua là hiểu ngay.

 

La Trung Hoa đương nhiên là hiểu liền, lúc đầu một nửa thì rõ, nhưng hết câu là ông ngay Lý Hữu Quế đang ám chỉ đến những nào .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-331-co-dang-cho.html.]

 

Quả đúng là như thế thật. Trình độ của những đó thì chẳng gì để chê trách cả, bảo họ dạy cho đám học sinh tiểu học đúng là đại tài tiểu dụng, lấy d.a.o mổ trâu g.i.ế.c gà. Thế nhưng, La Trung Hoa mà dám dùng họ cơ chứ.

 

Lý Hữu Quế La Trung Hoa hiểu vấn đề, cô suy nghĩ một chút chêm thêm một câu cuối cùng: “Chú Đội trưởng , cháu đời nào lừa gạt chú . Nói thật cho chú nhé, việc học hành đều phương pháp cả đấy, mỗi một thầy giỏi đều riêng cho một bộ phương pháp giảng dạy. Giống như những đó, cả đời họ đều công việc nghiên cứu và dạy dỗ, kinh nghiệm thì khỏi cần .”

 

“Cứ lấy ví dụ đơn giản thế , vốn dĩ thi nổi cấp ba, nhưng nhờ họ chỉ bảo mà đó thi đỗ cấp ba. Người khả năng đỗ đại học, qua tay họ rèn giũa thể thi đậu đại học. Những đề bài mà họ còn cao minh và hóc búa hơn cả giáo viên tiểu học trung học nhiều. Chú cứ tự suy nghĩ cho kỹ nhé.”

 

Lý Hữu Quế tỏ vẻ lời cần thì cũng hết , đó cô thêm lời nào nữa mà cắm cúi tiếp tục chăm chỉ việc đồng áng.

 

La Trung Hoa chôn chân im lặng một hồi lâu.

 

Chẳng mấy chốc vụ thu hoạch mùa thu tới, một thời gian dài bận rộn vất vả thì trời cũng bắt đầu chuyển sang mùa đông. Lý Hữu Quế lên thành phố tiếp tế tiền và lương thực cho Lý Kiến Văn hai , em trai thích nghi với môi trường cấp ba , hễ Lý Hữu Quế tùy tiện khảo bài câu nào là đều trả lời trôi chảy câu đó, hơn nữa trong tay còn bao nhiêu đề thi do các vị giáo sư ở chuồng bò đích biên soạn cho nữa cơ mà.

 

Mùa đông đến thì công việc đồng áng cũng ít hẳn , Lý Hữu Quế còn mấy em họ rủ rê rừng đốn củi vài . Mấy năm nay bà con họ hàng trong tộc chung đối xử với nhà cô , thế nên năm nay Lý Hữu Quế dẫn họ sâu trong núi vài chuyến, ai nấy đều thu hoạch kha khá các loại sản vật của rừng.

 

Về , hễ cứ mỗi chuẩn núi là họ nhất định í ới gọi Lý Hữu Quế cùng bằng , bởi vì chỉ cần theo chân cô thì mới nhặt nhạnh nhiều đồ mang về.

 

La Trung Hoa suy tính suốt mấy tháng trời mà vẫn thể hạ quyết tâm, chủ yếu là vì ông dám càn, đội sản xuất của bọn họ ngay sát mí mắt của công xã, chứ là những ngôi làng tít tận rừng sâu heo hút để mà dễ bề che giấu tai mắt của ngoài.

 

Chẳng mấy chốc thời gian bước sang hạ tuần của tháng mười hai, chỉ còn hơn hai tháng nữa là đến Tết Nguyên đán , ngày tháng trôi qua thật nhanh, năm 1974 sắp sửa gõ cửa.

 

Tâm trí của Lý Hữu Quế bắt đầu rục rịch trở . Kể từ khi bỏ 750 tệ để mua căn nhà , lục tục chi thêm một khoản tiền để sửa sang nhà cửa, tiền tiết kiệm của Lý Hữu Quế vẫn chỉ quanh quẩn ở mức 1.800 tệ, mãi mà vẫn thể cán mốc 2.000 tệ trở .

 

Ở trong gian vẫn còn tích trữ ít hàng hóa: hải sản cùng các loại đồ khô, nông sản vùng núi và thú săn , chỉ hiềm một nỗi là cô vẫn tìm cơ hội thích hợp để mang bán kiếm lời.

 

Nhìn thấy thời điểm đó đang ngày một đến gần, Lý Hữu Quế đương nhiên thể nào yên một chỗ nữa. Cô suy tính , kìm nén mãi cuối cùng cũng nhịn chạy tìm đội trưởng xin nghỉ phép sáu ngày.

 

Lý Hữu Quế quyết định sẽ núi Đỉnh Thiên một chuyến nữa để tìm kiếm bảo vật.

 

Bây giờ La Trung Hoa đối với cô cũng đành mắt nhắm mắt mở cho qua, khuyên cũng chẳng , mà cũng chẳng thèm , thôi thì cứ coi như gì cho xong chuyện.

 

Thế là Lý Hữu Quế liền thu dọn đồ đạc chỉnh tề lên đường, chỉ một cô thẳng tiến tới núi Đỉnh Thiên. Đã từng tới đây vài nên cô cũng tương đối quen thuộc với địa hình khu vực rìa ngoài của ngọn núi .

 

Chỉ điều cô hề rằng, chuyến vô cùng xui xẻo khi chạm trán La Đình thêm một nữa. Ngày cô gặp La Đình là ngày thứ ba kể từ khi Lý Hữu Quế đặt chân núi Đỉnh Thiên, ngay giữa chốn rừng sâu núi thẳm hoang vu một bóng qua .

 

Lúc đó trời nhá nhem tối, Lý Hữu Quế ăn xong chút đồ lót , đang nghỉ ngơi một mỏm đá gồ ghề của vách núi dựng , chỗ vặn đủ chỗ cho một cô ẩn nấp.

 

Bỗng nhiên, từ trong cánh rừng rậm cách đó xa phát những tiếng động khẽ khàng. Ban đầu âm thanh cực kỳ nhỏ, nhưng nhanh đó liền truyền đến tiếng bước chân dồn dập nặng nề của nhiều , kèm theo đó là những âm thanh trao đổi mờ ảo rõ lời.

 

Lý Hữu Quế lập tức thẳng dậy, đó cô liền cúi rạp áp sát tảng đá, nheo mắt xuống phía quan sát.

 

Thực vị trí mà cô đang nấp cao lắm, nhiều ngọn cây xung quanh còn cao hơn cả chỗ cô . lúc Lý Hữu Quế thấy một đàn ông đang chạy loạng choạng, vấp ngã liên tục trong cánh rừng, nọ dường như thương khá nặng, hơn nữa chỉ độc một .

 

Tình thế vô cùng nguy cấp, ở ngay phía lưng mấy đang ráo riết đuổi theo gắt gao.

 

Lý Hữu Quế lúc hề ý định manh động, cô rõ diện mạo cũng như quân phục của đàn ông thương đang chạy phía , mà cũng chẳng rõ nhóm đang đuổi theo phía rốt cuộc là ai.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Thế nên, cô đang chờ.

 

 

Loading...