Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 332: Đây Còn Là Người Không?

Cập nhật lúc: 2026-09-19 00:21:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Người nào thế ?

 

Chỉ đầy hai phút , Lý Hữu Quế câu trả lời. Mấy kẻ đó vặn chạy ngang qua nơi cô đang ẩn nấp, buột miệng mấy câu mà cô hiểu.

 

Đã rõ .

 

Đám nhanh chóng lướt qua, Lý Hữu Quế lập tức thoăn thoắt tụt từ cây xuống, bám sát theo .

 

Cô bước nhẹ nhàng một tiếng động hệt như loài mèo, nhanh rõ quần áo cùng diện mạo của những kẻ , càng khẳng định chắc nịch cho phán đoán của .

 

Đoàng!

 

Lý Hữu Quế lúc chẳng còn thời gian để suy tính thiệt hơn. Đám rượt đuổi nổ súng, mấy suýt b.ắ.n trúng bóng chạy phía .

 

Tình huống ngàn cân treo sợi tóc, cô thể khoanh tay nữa.

 

May mà từ lúc rừng, Lý Hữu Quế cố tình bôi bùn đen nhẻm khắp mặt, đến hai bàn tay cũng biến thành vuốt đen, thêm đó mái tóc búi gọn gàng chặt chẽ, thoạt hệt như một thằng nhóc nghịch ngợm.

 

Lý Hữu Quế lao vút về phía một tên trong đó với tốc độ nhanh như chớp giật, nắm đ.ấ.m thép cũng vung tới theo bóng , giáng thẳng yếu huyệt đối phương. Tên còn kịp rên lên một tiếng lập tức ngất lịm .

 

Dù cô dùng đến vũ khí nhưng động tĩnh tạo vẫn lớn, nhất là tiếng cơ thể nặng nề đổ rầm xuống đất, mấy tên đồng bọn tự nhiên thể phát hiện .

 

!

 

Kẻ xuất hiện một tiếng động, quá đỗi bất ngờ, khiến mấy tên còn vô cùng kinh hãi. Rõ ràng mục tiêu của bọn chúng chỉ còn duy nhất một đang chạy trốn phía , chẳng ngờ đùng một cái lòi thêm một kẻ nữa, dọa bọn chúng giật thót tim.

 

Ngay tức khắc, hai tên ngoắt chĩa mũi s.ú.n.g về phía Lý Hữu Quế, bóp cò nhắm thẳng cô.

 

Thế nhưng, một cảnh tượng rúng động khiến bọn chúng hồn xiêu phách lạc diễn : đạn b.ắ.n đ.á.n.h bật rơi lả tả ngay cô. Không, đúng hơn là thể chạm tới vạt áo của kẻ !

 

Người tà thuật ? Là là ma quỷ?!

 

Hai gã sợ đến vỡ mật, kìm thốt mấy câu lải nhải chẳng rõ ngôn ngữ nào. Lý Hữu Quế áp sát tới nơi, một đ.ấ.m hạ gục một tên, căn bản chẳng hề e sợ thứ vũ khí nóng trong tay bọn chúng.

 

Đây còn là nữa trời?!

 

Đoàng!

 

Hai tên còn đang mải miết đuổi theo phía , khi bóp cò s.ú.n.g liền tranh thủ ngoái đầu , vặn chứng kiến cảnh đồng bọn ngã gục.

 

Trong chớp mắt, hai gã cũng chẳng còn tâm trí mà rượt theo phía nữa. Tên trúng đạn chắc mười phần c.h.ế.t chín, nhưng kẻ đột ngột xuất hiện mới là thứ kinh hoàng nhất.

 

Kết cục, phận của hai tên cũng chẳng khác gì những gã đồng bọn đó. Dưới sự bảo vệ của dị năng cách ly gian, Lý Hữu Quế đồng da sắt, đao s.ú.n.g chẳng sờn, cứ thế dùng sức mạnh tuyệt đối đ.ấ.m ngất bộ bọn chúng trong nỗi kinh hoàng tột độ.

 

Tổng cộng năm tên.

 

Lý Hữu Quế yên tâm vứt mặc bọn chúng ở đây. Nghĩ ngợi một lát, cô liền bứt mấy sợi dây leo rừng thật chắc chắn trói gô tay chân từng tên , đó mới đuổi theo bóng thương lúc nãy.

 

Thân thủ của cô cực kỳ mau lẹ, một khi dốc lực thì chẳng ai theo kịp, chẳng mấy chốc tìm thấy .

 

Nào ngờ thì thôi, một cái khiến cô giật nảy , quen thể quen hơn!

 

Người đó chẳng ai xa lạ, chính là La Đình.

 

Tính Lý Hữu Quế gần một năm trời gặp . Bản việc gì cần phiền đến nên cũng chẳng chủ động tìm gặp gì, tránh ảnh hưởng . Hơn nữa còn nhiệm vụ, nơi đóng quân cũng chỗ cô đến là đến.

 

Gặp La Đình ở nơi rừng sâu , Lý Hữu Quế hề ngạc nhiên, chỉ điều tình trạng của lúc vô cùng tồi tệ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-332-day-con-la-nguoi-khong.html.]

 

Chưa kể đến chằng chịt vết thương lớn nhỏ khắp , nghiêm trọng nhất là phần đầu trúng đạn, cô đưa tay sờ thử thì thấy thở thoi thóp đến mức gần như còn.

 

“La Đình.”

 

“La Đình, tỉnh !”

 

Lý Hữu Quế gọi tên , dứt khoát lấy từ trong gian một ống dịch phục hồi, mở nắp toan đổ thẳng miệng .

 

Ống dịch phục hồi còn kịp kề sát môi, đôi mắt nhắm nghiền của La Đình bỗng nhiên đột ngột mở trừng , gắt gao chằm chằm Lý Hữu Quế.

 

“Lý... Hữu Quế...”

 

Thanh âm yếu ớt đến mức thể rõ, nhỏ tới mức Lý Hữu Quế căn bản chẳng lời nào, đó ngất lịm . Dù , điều đó cũng chẳng hề cản trở việc cô đút t.h.u.ố.c cho .

 

Trọn vẹn một ống dịch phục hồi vô cùng quý giá sót lấy một giọt đều rót hết miệng La Đình. Lý Hữu Quế sợ nuốt trôi, khi đổ xong còn bóp nhẹ cằm kiểm tra , xác nhận t.h.u.ố.c trôi xuống cổ họng mới an tâm.

 

Có dịch phục hồi vạn năng , mạng của La Đình coi như giữ .

 

Thế nhưng, mấy tên gián điệp trói xử lý thế nào đây?

 

Lý Hữu Quế suy tính giây lát, chuyện thể chậm trễ, giờ chẳng quản nhiều như thế nữa. Nhanh chóng dọn dẹp chút dấu vết, cô lập tức cõng La Đình vẫn đang hôn mê bất tỉnh rời khỏi hiện trường.

 

Lần , khi trời còn kịp hửng sáng, Lý Hữu Quế rời khỏi khu rừng rậm nguyên sinh. Cô tìm đến một ngôi làng cách đó xa, chọn một nhà dân đặt La Đình dựa cổng, đó dùng sức đập cửa dồn dập, cuối cùng còn ném một hòn đá to giữa sân nhà họ cho chắc ăn.

 

Không chỉ , cô còn ném đá sân mấy nhà lân cận xung quanh để đ.á.n.h động, đoạn âm thầm nấp một góc khuất quan sát.

 

Mãi đến khi La Đình dân làng khiêng trạm y tế, tận mắt thấy xe quân đội tới đón , trong những đến còn gương mặt quen thuộc ở doanh trại, Lý Hữu Quế mới trút gánh nặng trong lòng.

 

Rừng sâu lúc tuyệt đối thể bén mảng tới nữa, cũng đến lúc trở về. Lý Hữu Quế liền cất bước về hướng quê nhà, mãi đến khi trời tối mịt mới về tới nơi.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Lúc , cô đương nhiên chuẩn sẵn hai bao tải gai lớn từ trong gian, một bên đựng thú săn, một bên chứa đầy đồ khô kiếm núi.

 

Sự trở về của cô hiển nhiên nhận sự chào đón nồng nhiệt của cả gia đình. Lý Hữu Quế vắng mấy ngày trời, ở nhà nhớ cô đến thắt ruột thắt gan.

 

Thấy nhiều đồ thế , ai nấy đều mừng rỡ khôn xiết, chẳng cần cô động tay dọn dẹp, xúm giúp một tay.

 

Đồ khô tự nhiên đổ sàn nhà hong gió, còn đám thú săn bộ đều còn sống nguyên vẹn, tạm thời cần bận tâm xử lý.

 

Ngày hôm , Lý Hữu Quế vội đến đại đội báo kết thúc đợt nghỉ phép mà dậy thật sớm đón xe lên thành phố. Cô mang theo sáu mươi cân gạo cùng thú săn và đồ khô núi rừng. Gạo là để gửi cho Lý Kiến Văn và hai ông bà thông gia họ Lục, còn đều cô bán sạch sành sanh.

 

Không chỉ , cô còn nhân tiện tẩu tán thêm một đồ đạc dễ bán cất trong gian, gom thêm về hơn hai trăm tệ.

 

Nhờ , tiền tiết kiệm của Lý Hữu Quế rốt cuộc cán mốc hai nghìn tệ, trong lòng cô cũng vững hơn nhiều.

 

Hôm đó cô về ngay mà đợi đến lúc chập tối lén lút tìm đến mấy khu tập thể nhà máy lớn cùng trường học bán thêm một đợt hàng nữa, bỏ túi hơn một trăm tệ mới thu tay.

 

Nghỉ nhà họ Lục một đêm, sáng hôm ghé qua thăm và các em, Lý Hữu Quế mới đón chuyến xe khách sớm nhất trở về làng.

 

Về đến nhà, cô lập tức đồng . May mà việc đồng áng đợt quá nhiều, vả việc nào tính công điểm việc đó, thì công điểm, đến vụ chia lương thực chia thịt sẽ phần ít, cho nên giờ đây xã viên trong đội sản xuất càng mong những lúc nông nhàn xin nghỉ phép.

 

Có một bộ phận xã viên chỉ chăm chăm cho lệ, câu giờ cho hết buổi, đằng nào công điểm cũng chừng , chẳng tội gì hùng hục cho xong ngay trong ngày, để mai tiếp cũng . Họ chỉ mong khác xin nghỉ, để khi những đó việc sẽ gánh phần việc dở dang của họ, mà chẳng thêm công điểm nào.

 

Lý Hữu Quế chẳng thèm bận tâm khác tính toán , hễ đồng là cô dốc sức việc, nhanh khéo. Như thế về xin nghỉ phép cũng chẳng ai dám ho he nửa lời. Sức việc của một cô chấp mấy cộng , cô một ngày bằng kẻ khác cày cục hai ba ngày ròng, lấy tư cách gì mà ý kiến ý cò với Lý Hữu Quế chứ?

 

Đó chính là nguyên văn lời của Đội trưởng La Trung Hoa.

 

 

Loading...