Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 336: Cuối Cùng Cũng Gặp Được Người

Cập nhật lúc: 2026-09-19 00:21:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chuẩn , nhất định chuẩn thật chu đáo!

 

Không cần nhiều lời thừa thãi.

 

Hai ông bà cụ liền vội vã khoác áo khỏi nhà, mua bánh bao, mua bánh đường nướng, phàm là thứ gì để dành lâu đều mua hết về.

 

Lý Hữu Quế tranh thủ chạy ga xe lửa mua vé , chặng đầu tiên là lên thành phố Bắc Kinh mới chuyển tàu tiếp. Ngặt nỗi cô chỉ mua cứng, nhưng cô cũng chẳng chê bai gì, chỗ đàng hoàng hơn vạn cảnh chen chúc suốt mấy ngày đêm .

 

Mua vé xong xuôi, cô tạt qua tòa nhà bách hóa tìm Trương Tiểu Quyên. Cô mua mười cân bánh quy, mười cân kẹo cứng và mười cân đường đỏ. Số lượng lớn thế trong thời buổi bao cấp chỉ thể nhờ quen chân trong ngành mới xoay xở nổi.

 

May Trương Tiểu Quyên nhiệt tình tháo vát, Lý Hữu Quế bảo chuẩn lương khô đường xa là chẳng hai lời liền vận dụng các mối quan hệ gom đủ đồ mang cho cô.

 

Chẳng bao lâu , cả hai ông bà cụ lẫn Lý Hữu Quế đều tay xách nách mang lớn nhỏ trở về nhà. Chuyến tàu khởi hành buổi chiều, hiện tại vẫn còn dư dả chút thời gian.

 

Thế là bà Lục tất bật bếp chuẩn bữa cơm trưa tươm tất cho Lý Hữu Quế, còn cô cùng ông Lục thì mang năm cân gạo xay nhờ thành một túi bột gạo mịn mang về.

 

Dùng xong bữa cơm trưa, Lý Hữu Quế còn tranh thủ tắm rửa một phen cho sảng khoái. Canh chừng thời gian cũng hòm hòm, ngoài một chiếc ba lô vải đeo chéo lưng, hai tay cô cũng xách lỉnh kỉnh đồ đạc cất bước tiến về phía nhà ga xe lửa.

 

Thời điểm tàu hỏa quá đông đúc, cũng chẳng chen lấn xô đẩy nghẹt thở. Một Lý Hữu Quế tự lo liệu hết thảy, tìm chỗ , xếp gọn hành lý lên giá ngay ngắn chờ tàu chạy.

 

Trải qua mấy ngày mấy đêm dài dằng dặc lắc lư đường ray, Lý Hữu Quế mới đặt chân tới thành phố Bắc Kinh. Cô hề nán dạo chơi mà lập tức chuyển sang chuyến tàu hỏa thẳng về hướng Tây. Lại thêm mấy ngày mấy đêm rệu rã tàu, trung chuyển qua mấy bến xe khách, từ xe lửa sang xe đò, cuối cùng là cuốc bộ ròng rã nửa ngày trời, mãi đến một buổi chiều muộn cô mới tới đích đến của chuyến .

 

Đó là một nông trường quy mô rộng lớn lọt thỏm giữa vùng đất hoang vu cằn cỗi.

 

Lý Hữu Quế bước tới phòng bảo vệ ở cổng , trình bày rõ mục đích đến thăm , tiện tay biếu gác cổng một gói bánh đường nặng chừng một cân. Rất nhanh đó, bảo vệ sốt sắng chạy trong báo tin gọi .

 

Chờ đợi một hồi lâu, cuối cùng Lý Hữu Quế cũng thấy cần tìm.

 

Có hai , một nam một nữ.

 

Đó là một đàn ông trạc ngoài bốn mươi tuổi, hình gầy rộc như một cây sào tre khô khốc, lưng còng rạp xuống, gương mặt hằn sâu nỗi phong sương cùng hốc mắt trũng sâu hoắm.

 

Người phụ nữ cạnh trông trẻ hơn đàn ông khá nhiều, bà e dè rụt rè nép sát lưng chồng, tóc tai buộc túm vội vàng, bộ quần áo giặt giũ đến bạc phếch và sờn rách, đôi bàn tay sưng vù đỏ tấy nứt nẻ. Đầu bà chốc chốc lắc lư một cách vô thức, ngay bệnh trong .

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Phương Dịch Vân đưa đôi mắt đục ngầu đầy vẻ ngờ vực cô gái trẻ lạ lẫm mặt. Đứa trẻ ông quen , lẽ nào tìm nhầm ?!

 

“Chú Phương, cháu là Lý Hữu Quế, từ mạn nam lặn lội đến đây công tác, tiện đường nhận lời nhờ vả của em Tuyết Tuệ ghé qua thăm hai chú thím ạ.” Lý Hữu Quế nở nụ tươi tắn giải thích lai lịch của , tạm thời nhắc tới cái tên Phương Chí Lâm.

 

Cô đến từ phương nam ?!

 

Tuyết Tuệ... đó chẳng là đứa con gái ruột của ông ?!

 

Phương Dịch Vân thấy thế thì kìm nổi xúc động, nhưng xúc động một cái là cơn ho liền ập đến dữ dội đến long trời lở đất. Khuôn mặt ông đỏ lựng lên như sắp rỏ máu, ho đến mức thể nào dừng , cả gập rạp xuống ôm lấy lồng ngực.

 

Người phụ nữ lưng sợ hãi hoảng hốt, hai tay níu chặt lấy cánh tay gầy guộc của Phương Dịch Vân dám buông rời.

 

Thân thể tàn tạ thế ...

 

Hai con khốn khổ ...

 

Lý Hữu Quế thấy cảnh tượng liền nghẹn ngào chẳng cho , vội vàng lấy bình nước mang bên , rót một nắp nước đầy chìa tới.

 

“Chú Phương, chú uống hớp nước cho dịu họng ạ.” Trong bình nước pha một giọt dịch phục hồi quý giá đấy.

 

Nào ngờ Phương Dịch Vân xua tay cự tuyệt, ông cố sức đẩy cái nắp nước Lý Hữu Quế đưa tới xa, nhất quyết chịu uống.

 

Lý Hữu Quế hề phật ý, cô kiên nhẫn đợi cho ông dứt cơn ho mới tính tiếp.

 

Mãi một lúc , tiếng ho của Phương Dịch Vân mới thưa dần dứt hẳn, lúc ông mới thể thở dốc để giải thích với cô.

 

“Đồng chí Tiểu Lý, xin cháu... thể uống nước của cháu ... Uống sợ lây bệnh sang cho cháu mất... Cái phổi của nó hỏng bét ...” Phương Dịch Vân khẽ khẽ ho hen bất đắc dĩ phân trần, ông thể nhẫn tâm gieo mầm bệnh hại chứ?!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-336-cuoi-cung-cung-gap-duoc-nguoi.html.]

Lý Hữu Quế: “...” Chuyện thì cô nhận .

 

Thế nhưng, thứ nước chính là thần d.ư.ợ.c cứu mạng ông.

 

“Chú Phương, nước của cháu là nước pha đường đỏ đấy ạ. Chú bình nước cái bát nào ? Cháu rót sang cho chú, chú uống một ngụm chắc chắn sẽ dễ chịu hơn nhiều.”

 

Phương Dịch Vân thấy Lý Hữu Quế kiên trì như , trong bình là nước đường đỏ quý giá, liền kìm liếc thêm mấy bận, đoạn ngoái đầu sang vợ đang run rẩy bên cạnh.

 

Sau đó, hai vợ chồng liền dẫn Lý Hữu Quế bên trong khu nông trường. Nơi rộng lớn đến ngút ngàn tầm mắt, một nông trường quy mô khổng lồ như thế thì cả đời lẫn đời Lý Hữu Quế đều từng chứng kiến. Người ở đây đông, nhà cửa san sát, chỉ điều những căn nhà đất đều vô cùng xập xệ tồi tàn, từ kiếp cho tới kiếp từng thấy ai ở trong những căn nhà rách nát đến mức .

 

Hai vợ chồng ở chung trong một gian phòng nhỏ hẹp đến t.h.ả.m thương, ngoài việc kê vặn một chiếc chõng tre ọp ẹp thì chẳng còn chỗ nào để xoay .

 

Phương Dịch Vân vô cùng bối rối và ngượng ngùng, trong nhà trống trơ chẳng lấy một thứ gì hồn, đến cơm ăn còn bữa đói bữa no chẳng đủ ấm bụng, lấy thứ gì tươm tất để thết đãi khách phương xa.

 

Đã , ông còn trót nảy lòng tham thèm chút nước đường đỏ của , trong lòng càng thêm phần bất an áy náy.

 

Lý Hữu Quế chiếc chăn bông rách tả tơi chắp vá chằng đụp giường, cùng hai ba bộ quần áo cũ mèm rách nát gấp gọn ở góc chõng, trong lòng nặng trĩu chẳng thốt nên lời.

 

Bác Phương ở quê nhà mà thấy cảnh tượng , chắc hẳn cõi lòng sẽ tan nát mất thôi. Cuộc sống nơi đây gian truân khổ ải hơn phương nam gấp trăm ngàn , chỉ riêng cái rét căm căm thấu xương của khí hậu nơi thôi cũng đủ lấy nửa cái mạng .

 

“Chú Phương, thực chuyến cháu là nhận sự ủy thác của bác Phương, đích bác nhờ cháu mang chút đồ đạc sang cho hai chú thím.” Lý Hữu Quế đặt bao tải gai lớn luôn tay xách nách mang nãy giờ xuống mặt ông.

 

Sáu bảy mươi cân lương thực, cô thực sự tự tay xách ròng rã suốt chặng đường từ nam chí bắc tới tận vùng biên ải phía tây , cũng chỉ dám xách duy nhất một bao mặt nổi mà thôi.

 

Cái gì cơ?!

 

Hóa cô gái do con gái ông nhờ vả, mà là do chính cha già gửi gắm ?! Phải , chứ, con gái ông khi rời xa vòng tay cha mới mấy tuổi đầu, con bé ông đang chịu lưu đày ở chốn khỉ ho cò gáy ?!

 

Phương Dịch Vân kìm dòng nước mắt tuôn rơi lã chã, cơn xúc động dâng trào khiến ông ho lên sặc sụa long trời lở đất, ho đến mức tưởng chừng như sắp đứt nghẹn thở tới nơi.

 

Lý Hữu Quế vội vàng đảo mắt tìm quanh căn phòng, thấy hai chiếc bát sành sứt mép nhưng cọ rửa sạch bóng, liền nhanh tay rót đầy nước đường đỏ trong bình hai bát.

 

Mỗi một bát đầy ắp.

 

Vừa thơm ngọt ấm nồng cổ họng.

 

Hai vợ chồng một uống cạn hai bát nước lớn, chẳng ngờ luồng nước ấm áp trôi xuống dày liền mang cảm giác khoan khoái dễ chịu vô cùng, nhanh đó ngay cả những cơn ho húng hắng ngắt quãng cũng bặt hẳn.

 

“Đồng chí Hữu Quế, cha ... cụ dạo thế nào ? Con gái và con trai , hai đứa nhỏ sống khỏe cháu?”

 

Phương Dịch Vân sợ cảm xúc kích động quá mức sẽ khiến ho m.á.u và tức nghẹn lồng ngực, ông cố sức trấn tĩnh một hồi lâu mới thấp thỏm cất tiếng hỏi thăm tình hình nơi quê nhà.

 

“Ăn no mặc ấm cả chú ạ, Tuyết Tuệ học trường làng , qua một hai năm nữa bé Tiểu Duệ cũng sẽ tới tuổi đến trường.”

 

Mức sống của mấy ông cháu ở chuồng bò hiện tại cũng chẳng khác mấy so với các xã viên bình thường trong đội sản xuất, chỉ trừ việc tiền mặt chia vụ và phân loại lương thực hảo hạng mà thôi.

 

Mấy năm nay Phương Dịch Vân cũng lén lút thư từ qua với cha, dẫu mỗi năm nhiều nhất cũng chỉ gửi đôi ba lá thư ngắn ngủi, nhưng ông cũng lờ mờ đoán từ những dòng chữ thận trọng của cha rằng cuộc sống ở phương nam vẫn tạm . Cha ông vốn chẳng dám quá chi tiết thư, nay tận tai Lý Hữu Quế khẳng định chắc nịch như , Phương Dịch Vân mới trút bỏ tảng đá đè nặng trong lòng.

 

“Tốt , thế thì quá ...”

 

“Làm phiền quá, thật sự muôn vàn cảm ơn !”

 

Biết nhà đều bình an no ấm, lòng Phương Dịch Vân nhẹ bẫng , chẳng do tâm lý mà cổ họng ông dứt hẳn cơn ngứa ngáy, ngay cả lồng n.g.ự.c cũng còn đau nhói buốt rát như ngày nữa.

 

Lý Hữu Quế khẽ mỉm , khoát tay hiệu bảo ông đừng khách sáo.

 

Lúc trời nhá nhem tối, cô còn thị trấn tìm chỗ nghỉ chân qua đêm nên chủ động dậy cáo từ.

 

“Chú Phương, ngày mai cháu thăm hai chú thím nhé.”

 

Hôm nay mới tới nơi, những đồ đạc khác cô vội để cho vợ chồng họ. Riêng bao tải lương thực lớn mà Phương Chí Lâm chuẩn mang đây đủ bắt mắt , hiện tại cô còn nắm rõ tình hình nhân sự cùng mức độ an trong nông trường , những thứ quý giá khác tạm thời nên đưa vội, chỉ sợ lòng của khiến họ giữ nổi mà rước họa .

 

 

Loading...