Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 344: Người Phụ Nữ Này

Cập nhật lúc: 2026-09-19 00:31:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

.

 

Phương Dịch Vân gần như dám tin mắt , cõi lòng dâng lên niềm mừng rỡ khôn xiết, một đàn ông từng trải như ông lúc cũng kìm mà đỏ hoe khóe mắt.

 

Sau khi Lý Hữu Quế rời , Phương Dịch Vân quả nhiên giữ bao nhiêu gạo cô mang tới, ngay cả khoai lang cũng viện cớ mượn tạm để lấy mất mười cân. Chỉ vỏn vẹn vài ngày ngắn ngủi, hai vợ chồng về những chuỗi ngày túng quẫn như .

 

Không ông phẫn uất, đấu tranh, nhưng da mặt ông thực sự dày bằng , thể trơ tráo đê tiện như bọn họ, nên chỉ thể giữ một nửa lương thực mà thôi.

 

May mắn , gạo trắng phần lớn đều bụng hai vợ chồng, hũ tương thịt nấm hương cũng gần như họ vét sạch sẽ, chẳng sót bao nhiêu, âu cũng là điều may mắn trong cái rủi.

 

Lý Hữu Quế lường phẩm chất đạo đức của những kẻ ở nông trường , nhưng cô vẫn đ.á.n.h giá bọn họ quá cao. Nhìn hai vợ chồng Phương Dịch Vân lóc như mưa mặt, cô thực sự chẳng gì hơn.

 

Thế nhưng, Lý Hữu Quế cô là kẻ dễ bắt nạt ? Dám ăn đồ của cô thì nôn sạch bằng hết.

 

“Chú Phương, chú thể tiền đồ một chút ? Chú cho, chẳng lẽ bọn họ dám cướp? Tội cướp đoạt tài sản là tội gì? Bọn họ hiểu, chẳng lẽ chú cũng hiểu ?” Lý Hữu Quế thật sự giận vì ông quá nhu nhược, ở nơi bao nhiêu năm mà chẳng học chút tính khí đanh thép nào ?

 

Phương Dịch Vân mắng thì chỉ cúi gằm mặt dám cãi nửa lời. Hai vợ chồng vẻ dữ dằn của Lý Hữu Quế dọa cho sợ hãi, bất giác cùng lùi mấy bước, đầu rụt mặt cô.

 

Lý Hữu Quế cạn lời.

 

Cô còn thể nữa đây?

 

thì cô cũng dạng . Khi Lý Hữu Quế lớn tiếng răn dạy vợ chồng Phương Dịch Vân, cô buồn tránh né ánh mắt của khác. Vì tới đây một nên hôm nay lúc bước , mấy lính gác nhận cô ngay, Lý Hữu Quế khéo léo biếu họ hơn một cân bánh quy ngọt liền cho qua cổng dễ dàng.

 

Bởi , Lý Hữu Quế ngay cửa phòng của vợ chồng Phương Dịch Vân, giữa thanh thiên bạch nhật, sự chứng kiến của bao nhiêu con mắt mà răn dạy cực kỳ gay gắt, trực tiếp quy chụp hành vi sang đòi lương thực của đám thành tội danh cướp bóc.

 

Những đày tới nông trường ai là từng nếm trải cảnh đấu tố? Có mấy ai từng chịu dày vò đày đọa? Rất nhiều khi mới đều cẩn thận từng li từng tí, sợ phạm sai lầm lôi kiểm điểm. Một ít khi dần thích nghi thì bắt đầu rậm rịch thăm dò, đối tượng bọn họ nhắm tới chính là những cùng cảnh ngộ giam hãm như , để sức bắt nạt, chèn ép.

 

Lý Hữu Quế đời nào tin những kẻ mò sang đòi lương thực vô tội. Bọn họ sống nổi, chẳng lẽ còn khổ hơn một đàn ông gánh vác vợ tàn tạ cả về thể xác lẫn tinh thần ?

 

Không mong khác giúp đỡ, chỉ cầu giẫm đạp, bắt nạt mà thôi.

 

Chính vì , Lý Hữu Quế mới chút nể nang mà gắn cho đám cái mác tội phạm cướp giật. Thời buổi , tội danh đó nặng nề và đáng sợ đến mức nào, chẳng ai là rõ.

 

Thế nên, hễ ai thấy những lời đanh thép đều sợ mất mật. Những từng sang đòi lương thực của Phương Dịch Vân thì thầm thở phào may mắn, còn mấy kẻ từng mò sang chiếm đoạt, tin tiếp tế lương thực tới liền mon men chạy hòng kiếm chác xem đồ gì ngon nữa .

 

Nào ngờ, thứ chào đón bọn họ là một đòn sét đ.á.n.h ngang tai.

 

Con mụ là ai ? Sao mà hung hãn, dữ dằn đến thế?

 

giờ đây? Nếu con mụ tố cáo thật thì bọn họ coi như xong đời, e là cách cái c.h.ế.t chẳng còn bao xa.

 

“Tiểu Dịch , thật ngại quá, mấy hôm sang mượn chút lương thực, bây giờ trả cho chú đây.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-344-nguoi-phu-nu-nay.html.]

“Lão Dịch, mấy hôm nhà hết gạo nấu cơm nên mới muối mặt sang mượn tạm, giờ nhà lương thực , nợ của chú xin trả ngay.”

 

“Nếu mấy hôm túng quẫn quá thì chúng cũng chẳng đời nào sang xin lương thực , trả chú , trả thật đấy.”

 

Đến nước thì thức thời mới là trang tuấn kiệt, chẳng lẽ trơ đó đợi tố giác ? Mấy gã đàn ông lập tức chạy bổ , nặn nụ nịnh bợ Lý Hữu Quế và vợ chồng Phương Dịch Vân.

 

Nói xong, chẳng ai bảo ai, bọn họ vội vàng cắm đầu chạy biến về phòng lôi lương thực mang sang trả cho Phương Dịch Vân, cứ như thể chậm một bước là mất mạng tới nơi.

 

Phương Dịch Vân trố mắt kinh ngạc, dám tin mấy kẻ mặt dày vô sỉ từng hung hăng sang đòi lương thực nhà . Thái độ của bọn họ ngoắt ba trăm sáu mươi độ nhanh đến mức khiến đầu óc ông cuồng, choáng váng.

 

Số lương thực ép mượn trả thiếu một hạt, gạo trắng lỡ ăn hết thì bọn họ tự giác đền bù bằng lương thực thô nhiều hơn gần một nửa, chỉ sợ Lý Hữu Quế ý tha cho bọn họ.

 

“Không đấy.” Thấy đám điều trả đầy đủ, Lý Hữu Quế mới lạnh mặt buông lời cảnh cáo thêm một câu.

 

Đám nào dám ho he nửa lời, co giò chạy còn nhanh hơn thỏ.

 

Lần tới, Lý Hữu Quế tay , vai chỉ đeo một chiếc túi vải thô lép kẹp, qua là bên trong chẳng đựng bao nhiêu thứ.

 

Vợ chồng Phương Dịch Vân vội vàng mời Lý Hữu Quế trong nhà , đang định rót nước cho cô uống thì Lý Hữu Quế rút bi đông nước của , rót nước bên trong bát đưa cho hai .

 

“Đây là nước đường đỏ cháu chuẩn sẵn khi tới, hai uống mau .” Thực chất bên trong là dịch phục hồi pha lẫn nước đường đỏ.

 

Đường đỏ là thứ đại bổ cho cơ thể, Phương Dịch Vân chẳng dám khách sáo. Quả thực khi Lý Hữu Quế cho uống hai , ông cảm thấy thể trạng của chuyển biến rõ rệt, chứng ho hen tuy vẫn còn nhưng thuyên giảm tới hai phần ba, lồng n.g.ự.c cũng còn đau tức dữ dội như nữa.

 

Không chỉ riêng ông, mà sức khỏe cùng tinh thần của vợ ông mấy ngày nay cũng lên trông thấy, thậm chí thể đỡ đần ông vài việc vặt nhẹ nhàng. Điều đó khiến Phương Dịch Vân mừng rỡ phát điên, tràn trề hy vọng thứ nước đường đỏ trong bi đông của Lý Hữu Quế cho ?

 

Chẳng cần giục giã, Phương Dịch Vân vội vàng đưa bát cho vợ , đó tự bưng một bát ngửa cổ uống cạn một .

 

Quả nhiên, khi uống xong, luồng ấm áp lan tỏa khắp tứ chi tuyệt đối là ảo giác, nước đường đỏ thực sự tác dụng thần kỳ với cơ thể ông.

 

Hai vợ chồng uống xong, bốn mắt Lý Hữu Quế chằm chằm đầy vẻ trông đợi.

 

Trong lòng Lý Hữu Quế cũng hiểu rõ hai họ chắc hẳn cảm nhận lợi ích từ thứ nước đường đỏ . Có điều, loại nước đường đỏ pha thêm t.h.u.ố.c đặc biệt , ngày mai cô chỉ thể mang tới một cuối cùng nữa thôi, bởi vì cô nhanh chóng lên tàu trở về nhà ở phương Nam .

 

“Đây là một gói đường đỏ, hai cất cho kỹ. Còn đây là các loại t.h.u.ố.c thông dụng cháu mang tới, t.h.u.ố.c giảm đau, t.h.u.ố.c ho, t.h.u.ố.c cảm sốt và t.h.u.ố.c trị thương, cháu đều đ.á.n.h dấu rõ ràng, hai cũng giấu cho cẩn thận.”

 

Lý Hữu Quế thò tay túi vải, lấy một gói đường đỏ nặng chừng một cân. Gói đường ép cho dẹp lép, thảo nào nhét trong túi mà bên ngoài thấy cộm lên chút nào.

 

“Vẫn là câu cũ, đồ đạc chỉ khi ăn bụng mới thực sự là của . Gói đường đỏ giống với thứ nước đường đỏ cháu cho hai uống , nó chỉ đơn thuần là bồi bổ cơ thể thôi, hai đừng nghĩ ngợi nhiều. Ở đây cháu còn tiền và tem phiếu do cha chú gửi, hai cũng cất giấu cẩn thận, dù là mua sắm khám bệnh đều cần dùng tới.”

 

“Cha chú còn nhờ cháu chuyển lời tới hai , nhất định sống thật , ông cụ vẫn đang mỏi mòn chờ ngày vợ chồng chú cùng các con trở về đoàn tụ.”

 

Lý Hữu Quế rút từ trong túi ba tờ mười tệ, còn là tiền lẻ một hai tệ, năm hào hai hào một hào, thậm chí cả tiền xu lẻ năm xu hai xu một xu, tổng cộng năm mươi tệ, kèm theo phiếu lương thực, phiếu bánh kẹo và một gói t.h.u.ố.c nhỏ trao trọn tay Phương Dịch Vân.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

 

Loading...