Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 346: Anh Không Còn Nhớ Cô

Cập nhật lúc: 2026-09-19 00:31:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đã lâu gặp.

 

Vương Lộ bao nhiêu chuyện trút bầu tâm sự với Lý Hữu Quế.

 

Lần cũng giống như , Lý Hữu Quế ngủ chung phòng với Vương Lộ, hai bên rủ rỉ rù rì dứt chuyện.

 

Từ chuyện sức khỏe của Vương Lộ chuyển biến lớn, đến chuyện công việc của bản , cả chuyện nhà họ Vương. Kể từ khi Vương Lộ trở về thủ đô, cuộc sống của cả gia đình rõ ràng dễ thở hơn nhiều.

 

Bởi vì Vương Lộ những kiếm tiền mà còn chăm sóc già chu đáo, thường xuyên đỡ đần việc nhà, chất lượng cuộc sống của vợ chồng trai cô lập tức nâng cao hẳn. Bây giờ chị dâu chẳng nỡ để Vương Lộ lấy chồng chút nào.

 

Bản Vương Lộ lúc cũng hề ý định lập gia đình. Không chờ đợi La Đình, mà vì già thể rời xa cô , Vương Lộ cũng nỡ bỏ , thành chẳng thiết tha gì chuyện cưới xin.

 

Hơn nữa, Vương Lộ vẫn nhớ như in lời Lý Hữu Quế từng dạo : cứ đợi thêm vài năm nữa, khi cuộc sống khấm khá hơn, cơ hội sẽ nhiều hơn, đàn ông điều kiện cũng chẳng hề thiếu. Thấy Lý Hữu Quế chẳng vội vàng gì thì Vương Lộ tự thấy cũng việc gì cuống.

 

Tính Lý Hữu Quế chỉ kém Vương Lộ đầy ba tuổi thôi.

 

Suy nghĩ như sáng suốt. Sau khi những dự tính và phân tích của bạn , Lý Hữu Quế gật đầu lia lịa, vô cùng tán thành.

 

Hơn một năm qua, Vương Lộ cũng gửi tài liệu học tập cho cô và các em mấy , hai bên vẫn thường xuyên thư từ qua .

 

Trong thư, nào Lý Hữu Quế cũng ân cần dặn dò Vương Lộ tuyệt đối bỏ bê việc học, sớm muộn gì cũng sẽ đến ngày thi đại học. Đỗ đại học chỉ công việc , cơ quan , mà còn gặp những đàn ông ưu tú nữa.

 

Tối đến, Lý Hữu Quế gặp mặt vợ chồng trai Vương Lộ cùng ba đứa cháu. May mắn là đám trẻ cần Vương Lộ nhọc lòng chăm sóc, hai đứa lớn học tiểu học, đứa nhỏ nhất thì gửi ở nhà trẻ, bằng một Vương Lộ chăm già trông trẻ con thì mà kiệt sức.

 

Cả nhà họ Vương đều nhiệt tình chào đón Lý Hữu Quế, đều quý mến cô. Lần tới chơi, cô mang theo hai hũ tương thịt nấm hương, năm sáu cân nấm hương mộc nhĩ khô, mười cân gạo trắng cùng một ít khoai lang phơi khô, là đặc sản quê nhà.

 

Khách đến chơi mà tự mang theo khẩu phần lương thực thì đến cũng hoan nghênh, huống chi cô chỉ tự mang phần mà còn mang dư dả nhiều, là những thứ quý giá trong thời buổi .

 

Đến đêm, ngay lúc Lý Hữu Quế chuẩn chìm giấc ngủ thì trong bóng tối tĩnh mịch, Vương Lộ bỗng vu vơ buông một câu:

 

“La Đình mất trí nhớ , bạn ?”

 

Lý Hữu Quế đang mơ màng sắp gặp Chu Công, chợt thấy câu , đầu óc cô chẳng kịp suy nghĩ gì, trong cơn nửa tỉnh nửa mê chỉ buột miệng đáp một câu:

 

“Nghe , thế?”

 

Còn đợi Vương Lộ kịp đáp lời, giây tiếp theo Lý Hữu Quế lăn ngủ say như c.h.ế.t.

 

Vương Lộ ngờ phản ứng của Lý Hữu Quế hờ hững như , trố mắt kinh ngạc, vẻ mặt đầy vẻ khó tin. Nào ngờ khi đầu sang bạn bên cạnh, cô mới phát hiện đối phương ngủ say tít thò lò từ lúc nào.

 

Vương Lộ sững sờ cạn lời.

 

Cái thế cơ chứ, chẳng để tâm chút nào cả.

 

Bao nhiêu lời ấp ủ nghẹn ứ trong bụng chẳng thốt câu nào, gương mặt ngủ say sưa của Lý Hữu Quế, một lát Vương Lộ cũng mơ màng chìm giấc ngủ.

 

Sáng hôm tỉnh dậy, Lý Hữu Quế mới chợt nhớ mang máng hình như đêm qua Vương Lộ gì đó với , nhưng lúc đó cô buồn ngủ quá.

 

“Vương Lộ, tối qua bạn gì với thế? Mệt quá nên ngủ mất, hình như nhớ rõ lắm.”

 

Vương Lộ cho dở dở , đành bảo nhớ nữa, cũng chẳng còn hứng thú nhắc chuyện đó với Lý Hữu Quế.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-346-anh-khong-con-nho-co.html.]

Thời gian gấp gáp, Lý Hữu Quế chỉ định ở hết ngày hôm nay thôi, ngày mai cô nhất định lên tàu về quê .

 

Bởi , sáng sớm khi ăn điểm tâm ở nhà họ Vương xong, Lý Hữu Quế vội vã ngoài ngay.

 

Cô cố ý lượn qua mấy con hẻm nhỏ, lén bán một trăm cân gạo trắng trong gian, cùng mấy chục quả trứng gà, mười mấy hũ tương nấm hương, hơn hai mươi con gà rừng và thỏ rừng. Cuối cùng, cô còn tìm một mối mua lớn, bán sạch hai con dê núi săn ở vùng rừng sâu Tây Bắc.

 

Những con lợn rừng nguyên con thực sự khó tiêu thụ, nhà chẳng chỗ rộng rãi để mổ thịt, động tĩnh quá lớn sẽ rước lấy phiền toái, cho nên những thứ cô bán đều là con mồi kích thước và nhỏ.

 

Khoản tiền tiết kiệm của Lý Hữu Quế thu về thêm hơn hai trăm tệ, lúc kho quỹ nhỏ trong gian chạm mốc ba nghìn tệ. Nếu bán nốt con mồi còn thì việc tích lũy hơn ba nghìn tệ trong tầm tay.

 

Xong xuôi việc chính, cô liền nhanh chân ghé qua Hiệu sách Tân Hoa và Bách hóa Đại lầu để mua sắm. Đồ đạc ở đây dễ mua, Bách hóa Đại lầu Bắc Kinh là nơi lớn nhất, hàng hóa phong phú đầy đủ nhất cả nước, chẳng mấy khi chen chúc xếp hàng quá lâu.

 

Lý Hữu Quế một mua liền mười đôi giày, sắm thêm mấy bộ quần áo may sẵn và vài xấp vải, là những món đồ thiết thực và hữu dụng nhất.

 

Đến Hiệu sách Tân Hoa, tốc độ của Lý Hữu Quế càng nhanh hơn. Ánh mắt cô lướt qua từng dãy giá sách, rõ cuốn nào ở nhà , cuốn nào . Cuốn nào thì cô rút lật xem qua quyết định mua luôn, chẳng mấy chốc chọn hơn mười cuốn sách ưng ý.

 

Đang lúc Lý Hữu Quế dọc theo giá sách đưa mắt tìm kiếm thì suýt chút nữa va một đang mặt. Giật thót , cô vội vàng phanh gấp , kịp vững theo thói quen cất lời xin :

 

“Xin , thật ngại quá.”

 

Sau đó, cô mới ngẩng đầu nở nụ áy náy đối phương, nhưng nụ lập tức đông cứng môi.

 

Một gương mặt quen thuộc bất ngờ đập mắt cô. La Đình?

 

Cô thế mà tình cờ gặp ở nơi , Lý Hữu Quế cảm thấy chút khó tin, thực sự quá lâu gặp.

 

Phải , vốn là Bắc Kinh, ở đây thì còn ở nữa?

 

“Đồng chí La...” Lý Hữu Quế theo bản năng định lên tiếng chào hỏi, nhưng chữ thốt khỏi miệng, cô liền khựng .

 

Bởi vì cô thấy một cô gái vô cùng xinh , toát lên vẻ trí thức dịu dàng đang mỉm bước tới bên cạnh La Đình, mật nép sát và hỏi đang xem cuốn sách gì.

 

Lúc La Đình mới khép cuốn sách tay , tiên lịch sự mỉm gật đầu chào Lý Hữu Quế, đó mới sang cô gái xinh bên tay trái, giọng điệu hết sức ôn hòa:

 

“Chỉ là mấy tài liệu tham khảo cho việc học thôi.”

 

Tính tình cô gái dường như , y hệt như khí chất của cô , hề cảm thấy việc La Đình những thứ , trái còn mỉm lộ rõ vẻ tán thưởng.

 

Lý Hữu Quế cứ chôn chân tại chỗ, lặng lẽ dõi theo bóng lưng hai sóng bước rời . Bọn họ dù là về ngoại hình, chiều cao, thần thái, khí chất, cho đến phận gia cảnh đều vô cùng xứng đôi lứa. Đây là một đôi kim đồng ngọc nữ mà bất cứ ai cũng trầm trồ khen ngợi.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Anh thực sự còn nhớ cô nữa.

 

, Lý Hữu Quế sực nhớ , chỉ La Tiểu Long và đồng đội từng với cô, mà ngay cả Vương Lộ cũng từng nhắc đến chuyện . Ngay cả La Mỹ Linh cũng gửi thư kể , thế nhưng La Mỹ Linh từng đề cập đến chuyện La Đình bạn gái.

 

Mọi chuyện đều trôi qua, và tất cả cũng sẽ trở thành quá khứ.

 

Lý Hữu Quế ngây theo bóng dáng họ khuất dần, lâu, lâu vẫn thể hồn , cứ c.h.ế.t trân ở đó.

 

Không hiểu , lồng n.g.ự.c cô bỗng nhói lên một cảm giác chua xót, khóe mũi cay cay, trái tim chút nghẹn ngào khó tả.

 

Cảm giác thật đáng ghét. Lý Hữu Quế vô cùng chán ghét nó, thật sự thích chút nào.

 

 

Loading...