Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 348: Láu Cá Thật Đấy
Cập nhật lúc: 2026-09-19 00:31:07
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
là chuyện .
Tin mừng ngập tràn.
Những ở chuồng bò lập tức rộn rã tiếng hân hoan, bữa cháo rau cùng khoai lang ăn suốt bao năm qua bỗng chốc trở nên thơm ngon lạ thường.
Chẳng bao lâu , Lý Hữu Quế ghé qua, mang theo một ít đặc sản mua từ Bắc Kinh về. Đồ nhiều, chỉ đủ để mỗi nếm thử một chút lấy hương vị.
Phương Chí Lâm dù ban nãy xúc động một hồi, nhưng lúc thấy Lý Hữu Quế vẫn nén nổi cõi lòng dậy sóng, vội vã bước lên đón lấy dồn dập hỏi han:
“Hữu Quế, giờ chúng nó thế nào cháu?”
Lý Hữu Quế đáp: “Bác Phương, lúc cháu đến nơi thì bác trai và bác gái đón cháu. Trông sắc mặt thì vẻ hai bác vượt qua giai đoạn bệnh nặng nhất . Đợt cháu sang mang theo một ít t.h.u.ố.c thông dụng, nhờ một thầy t.h.u.ố.c đông y lớn tuổi kê đơn t.h.u.ố.c bắc. Cháu sắc sẵn mang qua mấy cho hai bác uống, lúc cháu về thì họ bình phục gần như .”
Chuyện về dịch phục hồi dĩ nhiên thể để ngoài , may mà cô pha chung với nước đường đỏ để che giấu, đẩy công lao sang vị bác sĩ già thành phố. Lý Hữu Quế cũng chẳng sợ họ tìm tới cảm ơn vị bác sĩ , bởi đó vốn là điều nên .
Phương Chí Lâm cùng những trong chuồng bò xong thì mừng rỡ vô cùng, đúng là trời cao che chở, ông trời mắt, thật là quá .
Lúc Phương Chí Lâm chẳng còn bận tâm gì khác nữa, xúc động nắm chặt lấy tay Lý Hữu Quế, nghẹn ngào thốt nên lời.
Ân nhân tái sinh.
Lục Tuyết Tuệ cùng em trai nhỏ cũng ngước gương mặt non nớt vui sướng chị cả của chúng. Hai đứa trẻ tuy còn nhỏ tuổi nhưng cũng hiểu lời lớn, cha chúng vẫn còn sống bình an.
Tiếp đó, Lý Hữu Quế kể tỉ mỉ chuyến Tây Bắc , chuyện cô để tiền phiếu, t.h.u.ố.c men và lương thực cho vợ chồng Phương Dịch Vân. Vợ chồng Phương Dịch Vân cũng lời Lý Hữu Quế, bảo ăn là ăn, dám tằn tiện kham khổ nữa.
Phương Chí Lâm cùng lão Hoàng, lão Tiết gật đầu liên tục. Đều là những từng trải qua sự đối đãi cay nghiệt, nếm trải thói đời bỉ ổi tráo trở nên họ thấu hiểu sâu sắc, hiểu cách của Lý Hữu Quế?
Nếu nhờ Lý Hữu Quế đủ đanh thép cứng rắn, cầm trong tay giấy giới thiệu của quân đội thì e rằng chuyện chẳng thể thuận buồm xuôi gió đến thế.
Sau khi trò chuyện thêm một hồi lâu, Lý Hữu Quế mới vỡ lẽ, hóa từ lúc cô Tây Bắc, La Trung Hoa ở nhà trở nên bạo gan hơn hẳn.
La Trung Hoa chấp thuận đề xuất hồi năm ngoái của Lý Hữu Quế, để ở chuồng bò buổi sáng dạy học cho đám trẻ đến trường trong đội sản xuất, buổi chiều cho lợn ăn, buổi tối dạy bổ túc xóa mù chữ cho xã viên trong đội.
Còn việc chăn lợn buổi sáng thì giao cho bốn phụ nữ nhanh nhẹn tháo vát trong đội, họ việc đương nhiên sẽ chấm công điểm đàng hoàng.
Bây giờ công việc đồng áng của nhóm ở chuồng bò nhẹ nhàng hơn nhiều, học trò của họ chỉ đầy hai mươi đứa trẻ, trong đó bé Kiến Nghiệp và bé Phương Duệ cũng trong đó, chỉ buổi tối dạy xóa mù chữ thì đông hơn một chút mà thôi.
Lý Hữu Quế xong ngẫm nghĩ một lát, lá gan của La Trung Hoa xem vẫn đủ lớn. cũng thể trách ông , đội sản xuất của họ quá gần công xã, chỉ cần chút động tĩnh phong thanh là sẽ vô cùng nguy hiểm.
Có điều, thời gian học tập vẫn cần sắp xếp cho khoa học, nếu hiệu quả sẽ chẳng bao nhiêu.
Phương Chí Lâm hiện tại tâm trạng vô cùng phấn khởi, tinh thần phấn chấn, quét sạch nỗi u sầu đè nặng suốt hai tháng qua, cả trông như trẻ cả chục tuổi.
Buổi chiều lúc , Lý Hữu Quế liền đến gặp La Trung Hoa để báo cáo hết phép. La Trung Hoa thấy cô trở về thì mừng rỡ khôn xiết.
“Con bé cuối cùng cũng về , việc đều thuận lợi cả chứ?” La Trung Hoa từ đầu đến cuối đều là chuyện, trong lòng cũng sốt ruột ngóng trông kết quả, thấy mặt cô liền sốt sắng hỏi ngay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-348-lau-ca-that-day.html.]
Lý Hữu Quế gật đầu lia lịa: “Rất thuận lợi chú ạ, may mà cháu chuyến .”
Nói xong, cô kể vắn tắt chuyến Tây Bắc cho La Trung Hoa , ngoài việc giấu nhẹm chuyện sâu trong núi săn b.ắ.n thì những chuyện khác thể cô đều kể hết.
La Trung Hoa ngờ con trai và con dâu của ông cụ Phương Chí Lâm ở chuồng bò rơi bước đường t.h.ả.m hại đến . Người thật thà chất phác sống mà gian nan quá, may mà họ c.ắ.n răng gắng gượng đợi Lý Hữu Quế tới, bằng cứ theo đà thì e rằng chẳng thể sống qua nổi năm nay.
Cứu một mạng hơn xây bảy tòa tháp.
Phỉ phỉ phỉ, thời buổi nào dám ăn bừa bãi như thế. La Trung Hoa chỉ dám thầm nghĩ trong bụng chứ tuyệt đối dám hé răng nửa lời.
Tuy nhiên, khi chuyện về hai đứa trẻ nhà họ Thích, ông nén nổi tiếng thở dài ngao ngán, lắc đầu quầy quậy. Dù tính tới chuyện chúng là con liệt sĩ, thì ruột thịt thiết như thế, còn để bao nhiêu tiền trợ cấp và phụ cấp, đáng lý tận tâm nuôi nấng con khôn lớn, thể mặc kệ sống c.h.ế.t của lũ trẻ như chứ.
Lần La Trung Hoa thực sự cái mới về Lý Hữu Quế. Ông vẫn luôn con bé là lương thiện, nhưng ngờ tấm lòng bao la đến nhường .
“Cháu chuyện chú mở lớp học đúng ? Tạm thời chỉ thể đến mức đó thôi.” Bản ông cũng gánh rủi ro cực lớn, bằng La Trung Hoa trình độ học vấn của những ở chuồng bò uyên bác đến mức nào?
Lý Hữu Quế cũng gật đầu: “Chú , tạm thời cứ như . Họ tuy thạo việc đồng áng, nhưng luận về kiến thức văn hóa thì giỏi giang vô cùng. Cháu nghĩ thế , đợi trường học nghỉ hè thì mời họ dạy học cho lũ trẻ luôn, trình độ giáo viên ở trường so bì với họ chứ? Cháu bảo ngày họ dạy sinh viên đại học đấy.”
La Trung Hoa nào điều đó, ngặt nỗi ông dám rùm beng lộ liễu thế , con bé tha cho ông thôi.
“Chuyện thì , nhưng phụ nào cũng đồng ý . Người cũng mong con cái nghỉ hè về phụ giúp gia đình việc đồng áng. Hay là thế , ai bằng lòng cho con tiếp tục học dịp nghỉ hè thì cứ cho , cháu thấy ?”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Chú lý. Cháu chẳng quản nhà thế nào, nhưng mấy đứa em nhà cháu nhất định học hết. Cơ hội thế cháu đời nào bỏ lỡ.”
Lý Hữu Quế cũng tán thành cách của La Trung Hoa, dù cũng chẳng lo cho ngoài, lo chu cho nhà là .
La Trung Hoa thấy cô hưởng ứng nhiệt tình như , hận thể để những trực tiếp lên bục giảng giáo viên, trong lòng bỗng dấy lên chút ngờ vực, bèn kìm mà ghé tai hỏi nhỏ.
Lý Hữu Quế cũng chẳng giấu giếm ông, bởi nhà La Trung Hoa cũng con cháu đang tuổi ăn học, chỉ là cô vẫn giữ đôi chút chừng mực.
“Chú , chú hỏi thì cháu cũng chỉ riêng cho một chú thôi đấy, chú tuyệt đối đừng cho ai nhé. Điểm của cháu cao như đích thực là nhờ họ chỉ dạy đấy. Chỗ nào hiểu cháu đều lén lút tới hỏi, đó về nhà dạy cho các em. Thành tích học tập thể xuất sắc thế , chú tự hiểu trong lòng là .”
La Trung Hoa xong vẻ mặt tỉnh ngộ: “...”
Thảo nào, đúng là con bé láu cá .
Thế thì giải thích lý do vì Lý Hữu Quế hết lòng chăm sóc nhóm đến . La Trung Hoa bỗng thấy đầu óc hóa còn chẳng nhanh nhạy bằng một đứa con gái.
Nghĩ thông một điểm là thông suốt trăm bề.
Trước La Trung Hoa cũng nghĩ những đó vấn đề thành phần, tự nhiên tránh xa cho rảnh nợ, đỡ rước vạ . Thế nhưng, bất kể cái gì, công việc , trở thành thành phố thì ngoài quan hệ , trình độ văn hóa càng quan trọng hơn bao.
Bằng , dẫu cho xuất bần nông của ông trong sạch cách mấy mà dốt đặc cán mai thì thành phố tuyển cũng chẳng bao giờ tới lượt ông nhà ông.
, đúng quá , đây ông nghĩ chuyện cơ chứ?