Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 349: Chuyện Tốt Dồn Dập
Cập nhật lúc: 2026-09-19 00:31:08
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
La Trung Hoa lúc nắm rõ tình hình trong lòng.
Ông cách nào để những đó đường hoàng đến trường giáo viên, nhưng tranh thủ lúc rảnh rỗi để họ dạy dỗ đám trẻ con thì thể.
Thế là trong cuộc họp đội sản xuất, La Trung Hoa liền thông báo, hễ ai đồng ý cho con cái tiếp tục học trong kỳ nghỉ hè thì sẽ cùng sắp xếp, nếu ai bằng lòng thì cũng ép buộc.
Tuy nhiên, La Trung Hoa cũng thẳng, con cái nhà ông chắc chắn sẽ tiếp tục học.
Ý tứ cần ngầm nhắc ông nhắc, việc cần cũng hết nước hết cái, La Trung Hoa cảm thấy một đội trưởng sản xuất như quá trách nhiệm với thể xã viên trong đội .
Quả nhiên đúng như dự đoán của La Trung Hoa, chỉ một bộ phận xã viên đồng ý cho con tiếp tục học hè, còn một bộ phận khác thì .
Nguyên tắc là tự nguyện, chẳng ai ép ai, vì La Trung Hoa khuyên can cũng chẳng đôi co với bất kỳ ai.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Ông chỉ thông báo rõ thời gian và địa điểm học, còn ai thì .
Chuyện cứ thế quyết định xong xuôi, trại chăn lợn cũng cố định giao cho ba bốn phụ nữ tới phụ giúp việc.
Rất nhanh đó, Lý Hữu Quế bước kỳ thi cuối kỳ của năm lớp mười một, đây là thi cử cuối cùng của cô ở trường. Kết quả điểm công bố hiển nhiên trong top ba của lớp, tấm bằng nghiệp cấp ba thuận lợi gọn trong tay cô.
Sau đó, trường học bắt đầu bước kỳ nghỉ, đội sản xuất cũng nghênh đón thời điểm bận rộn và căng thẳng nhất trong năm: vụ gặt hè và cấy hè.
Cả đội bận rộn ròng rã suốt gần hai tháng trời, thu hoạch gieo cấy mới gom hết lương thực của đội kho cấy vụ mới xuống ruộng, cuối cùng cũng tạm khép một giai đoạn, còn tất bật chạy đua từng ngày nữa.
Thế nhưng lúc cũng chẳng còn mấy ngày nữa là bước năm học mới. Trong suốt kỳ nghỉ hè , mấy đứa trẻ Lý Kiến Văn, Lý Kiến Hoàn, Lý Hữu Liễu và nhóc Kiến Nghiệp sáng nào cũng chăm chỉ học, bỏ sót buổi nào.
Con cái nhà La Trung Hoa cũng , còn con cháu những nhà khác thì bữa đực bữa cái, chẳng hề kiên trì học hành nghiêm túc mỗi ngày như mấy đứa nhà .
Lý Kiến Văn chuẩn lên lớp mười hai, bước giai đoạn nước rút cuối cùng. Kể từ khi những ở chuồng bò thể quang minh chính đại dạy dỗ lũ trẻ, liền theo lời khuyên của chị cả Lý Hữu Quế, cùng các em sáng nào cũng học chữ, chiều và tối đồng việc cho đội sản xuất và phụ giúp việc nhà.
Sắp bước sang một học kỳ mới, Lý Hữu Liễu cũng chuẩn lên thành phố học cấp ba tại trường Trung học 2. Trước khi con bé bước kỳ thi, các thầy cô của cả trường 2 và trường 3 đều đích đến tìm thầy hiệu trưởng, giáo viên và gặp riêng Lý Hữu Liễu để chuyện, vô cùng tha thiết con bé về trường theo học.
Đối với chuyện , Lý Hữu Quế để cho em gái tự quyết định, dù cả hai ngôi trường đều là trường cấp ba trọng điểm, học ở cũng đều , thiệt thòi .
Cuối cùng, Lý Hữu Liễu tự chọn trường 2, một nửa lý do là vì ba của con bé cũng đang học ở trường 2, hai em học chung trường sẽ tiện bề chăm sóc lẫn .
Kỳ nghỉ hè năm nay, mấy đứa em chẳng đứa nào đòi ngoài chơi bời, chúng đều hiểu rõ chị cả vất vả cực nhọc việc kiếm tiền nuôi cả gia đình nên đứa nào đứa nấy đều ngoan ngoãn, hiểu chuyện vô cùng.
Lũ trẻ nhắc tới nhưng Lý Hữu Quế vẫn luôn ghi nhớ trong lòng. Dù tiện xin nghỉ phép để chơi xa, nhưng lên thành phố chơi hai ngày thì thể, thậm chí chẳng cần tìm lý do, bởi sẵn một lý do vô cùng chính đáng.
Đó là cả nhà lên thành phố tiễn Lý Hữu Liễu và Lý Kiến Văn nhập học cấp ba, còn chuẩn mang theo bao nhiêu đồ đạc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-349-chuyen-tot-don-dap.html.]
Hòm gỗ đựng hành lý, hai bộ quần áo mới, giày dép, chăn màn, chiếu và màn tuyn, ngoại trừ cha Lý cùng đứa cháu gái nhỏ ở nhà thì ngay cả Quan Hiểu Anh, Lục Tuyết Tuệ và bé Phương Duệ cũng đều đông đủ.
Lý Hữu Quế vác chiếc hòm gỗ to nhất đựng quần áo, chăn chiếu, giày dép và màn của Hữu Liễu, một tay còn xách theo một bao gạo lớn. Lý Kiến Văn đích dắt bé Phương Duệ, Quan Hiểu Anh thì trông chừng bé Kiến Nghiệp, còn ba đứa Kiến Hoàn, Hữu Liễu và Tuyết Tuệ thì sát bên để tự trông chừng lẫn .
Mỗi lên thành phố, nơi đầu tiên cả nhà ghé qua luôn là nhà họ Lục. Ông bà nội Lục sớm đoán tầm lũ trẻ sẽ lên nên phòng ốc dọn dẹp sạch sẽ tinh tươm, ngay cả thịt thà và trứng gà cũng chuẩn tươm tất từ sớm.
Lên đến thành phố cũng cần vội vàng tới trường thủ tục nhập học ngay, Lý Hữu Quế quyết định để sáng mai mới đưa em gái và em trai tới trường, hôm nay cứ ở thành phố chơi một ngày cho thỏa thích: chụp ảnh, xem phim điện ảnh, dạo công viên. Hầu như năm nào cũng là những hoạt động quen thuộc , nhưng đứa nào đứa nấy đều thích mê, chơi mãi chán.
Vui chơi trọn một ngày, sang sáng hôm , Lý Hữu Quế dẫn theo một đoàn lớn bé rồng rắn kéo tiễn hai học sinh cấp ba đến trường.
Vì Lý Kiến Văn là học sinh cũ của trường 2 nên đường nước bước đều quá quen thuộc, chẳng cần ai lo lắng, thế là cả đám ùa giúp Lý Hữu Liễu quét dọn ký túc xá, sắp xếp đồ đạc ngay ngắn. Đến trưa, cả nhà cùng ăn một bữa cơm, Lý Hữu Quế đưa tiền sinh hoạt phí và tem phiếu cho hai đứa mới dẫn trở về quê.
Về nhà mới một ngày thì đến lượt trường tiểu học của Lý Kiến Hoàn, Lý Kiến Nghiệp và Lục Tuyết Tuệ khai giảng. Lý Hữu Quế một nữa sắm vai phụ trưởng trong nhà, dẫn lũ trẻ nộp học phí và nhận sách giáo khoa mới.
Gia đình bỗng chốc vắng bóng thêm một , học tăng thêm, Lý và Lý Hữu Quế cũng chẳng cần lo lắng việc đứa nhỏ nhất ai trông nom nữa.
Kể từ ngày trở về, Lý cũng lên thành phố nữa. Sau khi Lý Kiến Nghiệp học, bà chủ động xin chăn bò, cũng chỉ công việc nhẹ nhàng là phù hợp nhất với sức khỏe của bà.
Hơn một tháng , khi vụ thu hoạch mùa thu còn tới, Quan Hiểu Anh bỗng âm thầm thi đỗ kỳ thi tuyển dụng của Trường Tiểu học Tô Trấn, chính thức trở thành một giáo viên tiểu học.
Lúc Quan Hiểu Anh báo tin cho , Lý Hữu Quế cũng vô cùng ngạc nhiên. Ngay đó, cô vỗ trán một cái tự trách đãng trí, quên mất rằng Quan Hiểu Anh tuy từng học đại học nhưng nền tảng kiến thức văn hóa chắc chắn vững vàng hơn giáo viên ở vùng nhiều. Đáng lẽ cô giục Quan Hiểu Anh thi giáo viên từ sớm mới , ai bảo lúc nào cô cũng chỉ mải nhắm mấy vị học giả lớn ở chuồng bò cơ chứ.
Chuyện thực sự quá đỗi tuyệt vời.
Lý Hữu Quế cũng vui mừng mặt, ngoài việc mừng cho Quan Hiểu Anh thì cô cũng thấy cô ở trường, ba đứa nhỏ nhà cũng chẳng cần cô bận tâm lo lắng nữa, Quan Hiểu Anh trông nom giúp .
“Làm giáo viên thì nhớ sách nhiều nhé, tranh thủ ôn sách giáo khoa cấp hai và cấp ba , còn dạy lên cấp hai, cấp ba nữa đấy. Hơn nữa, nhiều sách thì lúc lên lớp còn thể kể thêm những câu chuyện ngoài sách vở cho học sinh , nhất định sẽ giúp ích nhiều cho việc học của các em.”
Lý Hữu Quế dùng lời lẽ mang hàm ý sâu xa để nhắc nhở cô . Công việc đối với Quan Hiểu Anh thực sự quá và quá đúng lúc, tiện cho cô thêm sách vở, tạo thêm động lực và cơ hội học tập.
“Hữu Quế, tớ nhất định sẽ lời . Cậu đúng, đợt thi cũng nhờ những cuốn sách tớ ở nhà mà tớ mới thấy đề thi dễ dàng đến thế đấy.”
Quan Hiểu Anh lúc thể gật đầu đồng tình. Lần cô thể thuận lợi đỗ giáo viên ở đây phần lớn là nhờ thói quen rèn giũa suốt thời gian ở nhà họ Lý, nhiều sách nên hiểu rộng hơn, nhờ đó mới thi đậu.
Lý Hữu Quế vỗ vai cô : “Dù thì kiến thức học đầu là của chính , chẳng ai thể tước đoạt cướp . Cố lên nhé, cô bé.”
Quan Hiểu Anh: “...”
Ai là cô bé cơ chứ? Cô nhỏ nữa .