Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 356: Xảy Ra Chuyện Rồi

Cập nhật lúc: 2026-09-19 00:31:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Dụng cụ dùng để tráng bánh là hai chiếc mẹt tre. Mẹt to, vì đan khít nên bột nước đổ lên cơ bản sẽ rỉ ngoài.

 

Trên chiếc mẹt tròn to tráng một lớp bột nước vô cùng mỏng, đó đặt nổi mặt nước đang sôi sùng sục, đậy chiếc vung lớn . Đợi một hai phút, mở vung thể thấy lớp bột nước hấp chín đông và bắt đầu phồng lên từng bọt khí.

 

Có bọt khí tức là chín thể lấy , đặt sang một bên, cho chiếc mẹt tiếp theo tráng bột nước .

 

Trên chiếc mẹt bánh hấp chín đó thể cho thêm nhân xào, lạc rang giã nhỏ, xì dầu. Ai thích ăn chua cay một chút còn thể cho thêm gia vị , đó cuộn bánh .

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Cuộn xong cho bát ăn, hoặc trực tiếp cầm tay ăn, hương vị cực kỳ tuyệt vời. Trẻ con ăn một cái là đủ, lớn cũng ăn tối đa quá ba cái, ai nấy đều ăn uống say sưa ngon lành.

 

Nếu thích, còn thể rưới nước sốt cà chua lên bánh cuốn, cho thêm ớt hoặc giấm, xì dầu, dùng đũa gắp ăn, hương vị sẽ đậm đà hơn.

 

Còn một cách ăn nữa là, dùng chiếc kéo sạch cắt một cái bánh cuốn thành từng khoanh tròn, thêm nước sốt cà chua và gia vị , ngon đến mức thốt nên lời.

 

Quan Hiểu Anh, Lục Tuyết Tuệ và bé Phương Duệ thích món ăn vặt bản địa , hương vị nguyên bản, ăn cả ngày cũng thấy ngán.

 

Lý Hữu Quế bánh cuốn ngoài để nhà ăn, còn mang biếu nhà ruột hơn chục cái, cho nhóm Phương Chí Lâm, Hoàng lão mỗi hai cái. Một thùng bột nước lớn tráng bao nhiêu bánh, cuối cùng nhà cũng chỉ còn mười mấy cái, nhưng đều vui vẻ.

 

Bây giờ, Lý Kiến Văn và Lý Kiến Hoàn cứ dăm bữa nửa tháng chạy sang chỗ nhóm Phương Chí Lâm, là để thỉnh giáo việc học. Dạo gần đây, chị cả của họ nhờ Hoàng lão và giúp ít bài tập, bọn họ bận rộn đến mức ngoài lúc ngủ thì chỉ học và việc.

 

Quốc khánh qua bao lâu, công tác chuẩn cho vụ thu hoạch mùa thu bắt đầu, đội sản xuất tiếp theo sẽ bận rộn gần hai tháng trời.

 

Thời tiết bên mặc dù sang tháng mười, nhưng vẫn còn oi bức. Lý Hữu Quế đang việc ngoài đồng, vì gặp La Đình, cô hơn một tháng nay lên thành phố.

 

Tất nhiên, Lý Hữu Quế sợ , mà đơn thuần chỉ là tự chuốc lấy phiền phức. Ai đó chằm chằm theo dõi ? Ai nếu bắt , liệu việc theo phép công ? Dù , còn là của nữa .

 

Vô cớ, Lý Hữu Quế kìm cảm thấy tâm trạng chút trùng xuống.

 

Đột nhiên, tim cô bỗng đập thình thịch dữ dội báo , đập một cách khó hiểu. Lý Hữu Quế vội vàng vuốt ngực, trong lòng ngừng tự nhủ bản đừng suy nghĩ lung tung, nhịp tim mới từ từ dịu và chậm .

 

Lý Hữu Quế chỉ cảm thấy chắc chắn là nghĩ quá nhiều , vẫn nên mau chóng việc cho t.ử tế, đừng hao tâm tổn trí nữa.

 

Ai ngờ, cô cuốc đất mấy nhát, từ xa một hốt hoảng vắt chân lên cổ chạy thục mạng tới, ngừng lớn tiếng gọi.

 

“Lý Hữu Quế, Lý Hữu Quế.”

 

“Trên thành phố gọi điện thoại báo, Lý Hữu Quế, em gái cô xảy chuyện , em cô nhập viện .”

 

Ngoài đồng là xã viên đội sản xuất đang việc, những ở gần nhất lập tức rõ mồn một, tức thì vứt luôn nông cụ trong tay xuống.

 

“Anh cái gì? Tìm Lý Hữu Quế? Cô ở đằng kìa? Lý Hữu Quế, Lý Hữu Quế…”

 

Người đó cũng vội vàng giúp gọi to, Lý Hữu Quế ở hướng nào, liền vội vàng gào lên về phía cô.

 

Sau đó, nhanh, cánh đồng ít cũng đồng loạt chạy về phía Lý Hữu Quế.

 

Lý Hữu Quế chợt thấy nhiều gọi như , trong lòng cũng đ.á.n.h thót một cái, xảy chuyện .

 

Cô vội vàng giao cuốc trong tay cho bên cạnh, liền lao vút , còn chạy bao xa, rõ ràng chuyện.

 

Em gái nhỏ, Lý Hữu Liễu xảy chuyện .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-356-xay-ra-chuyen-roi.html.]

 

Sắc mặt Lý Hữu Quế thoắt cái trắng bệch, một chuyện tồn tại từ lâu trong tâm trí cô giây tiếp theo liền chui .

 

Sao cô bận rộn đến mức quên béng mất?! Ngày tháng lên, cô ném luôn chuyện năm xưa Lý Hữu Liễu sống qua tuổi trưởng thành đầu.

 

“Hữu Quế, ông nội nuôi của cháu thành phố gọi điện thoại tới, bảo chúng chuyển lời cho cháu, em gái Hữu Liễu của cháu hôm qua nhập viện , hôm nay tình hình vẻ lắm, ông bảo cháu mau chóng lên thành phố.”

 

Người đến thông báo cho Lý Hữu Quế là của công xã. Bởi vì Lý Hữu Quế từng cho điện thoại bên chỗ Lục gia gia, nên Lục gia gia gọi tới, hơn nữa còn dặn dặn điện thoại rằng tình hình vô cùng khẩn cấp, nhờ ông nhất định lập tức thông báo cho Lý Hữu Quế.

 

“Cháu ngay đây.” Lúc Lý Hữu Quế cũng chẳng màng nhiều nữa, chỉ vứt một câu như , vắt chân lên cổ chạy thục mạng về hướng đường quốc lộ.

 

Lý Hữu Quế tự chạy , chạy vẫy xe khách. Có xe khách thì cô lên, cô dự định sẽ chạy bộ thẳng lên thành phố luôn.

 

Em gái nhỏ, Hữu Liễu, em nhất định cố gắng cầm cự nhé, chị cả sắp đến . Lý Hữu Quế chạy thục mạng ngừng cầu nguyện trong lòng. Cô quả thực dám tưởng tượng, nếu Lý Hữu Liễu mất ngay mí mắt , Lý Hữu Quế cả đời sẽ cách nào tha thứ cho bản .

 

dịch phục hồi mang về từ mạt thế mà, thứ đó thể cứu mạng em gái cô.

 

Lý Hữu Quế chạy một mạch từ Tô Trấn đến Ngô Trấn. Cô chạy vô cùng nhanh, đến Ngô Trấn còn mất đến nửa tiếng đồng hồ. Hơn nữa, cô cũng đợi xe khách nữa, với tốc độ xe khách chắc nhanh bằng chân cô .

 

Bíp bíp bíp.

 

Một chiếc xe jeep đang chạy đường, xe liền phát hiện phụ nữ đang chạy lướt qua xe họ như một cơn gió. Anh vội vàng bảo tài xế bóp còi, đó đuổi theo.

 

Kết quả, Lý Hữu Quế đang cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng đóng kín giác quan của , chỉ dốc lực chạy, màng xung quanh cũng chẳng gì sất.

 

Bíp bíp bíp.

 

“Đồng chí Lý Hữu Quế, Lý Hữu Quế, Lý Hữu Quế…”

 

La Đình nhíu mày phụ nữ đang chạy ngừng nghỉ phía . Anh kìm thò đầu ngoài xe hét lớn về phía cô, nhưng cô dường như một chút cũng thấy.

 

Nhất định là xảy chuyện gì .

 

Lý Hữu Quế thể chạy gấp gáp như , xảy chuyện gì? La Đình yên tâm.

 

“Lái xe đến sát bên cạnh cô , chú ý giữ cách, đừng đụng trúng .” La Đình dặn dò tài xế lái xe, phụ nữ cách đó xa.

 

Rất nhanh, tốc độ của chiếc xe jeep ngang bằng với Lý Hữu Quế. La Đình đang thò đầu ngoài xe lúc mới rõ, mặt phụ nữ vệt nước mắt.

 

Trái tim La Đình, đột nhiên vô cớ nhói đau một cái.

 

“Đồng chí Lý Hữu Quế, Lý Hữu Quế, là . là La Đình, cô mau dừng , lái xe đưa cô .”

 

Giọng của trầm mạnh mẽ, dường như một sức mạnh an lòng . Bởi vì thò nửa ngoài cửa sổ, gần như chỉ cách Lý Hữu Quế một sải tay mà thôi.

 

Ai?!

 

Ai đang gọi ?!

 

Lý Hữu Quế chạy vô cùng chuyên tâm, tâm ý, tâm tạp niệm, đó cô lờ mờ thấy hình như đang gọi , thấy giọng của La Đình, cùng với tên của nữa.

 

 

Loading...