Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 361: Thót Tim

Cập nhật lúc: 2026-09-19 00:31:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đoàng!

 

Một tiếng s.ú.n.g bất thần vang lên x.é to.ạc gian, tất cả đều sững sờ kinh hãi.

 

Chỉ thấy Lý Hữu Quế nghiêng đầu sang một bên, đàn ông phía cô đang trừng mắt với vẻ mặt thể tin nổi về phía , ngay chính giữa trán xuất hiện một lỗ máu, đó ngã gục xuống đất.

 

La Đình vẫn cầm s.ú.n.g giơ thẳng về phía , hề nhúc nhích.

 

Trời đất ơi, thót tim quá chừng!

 

Mọi đều nín thở như gà gỗ cảnh tượng , chỉ thấy tiếng tim đập thình thịch như sấm dậy.

 

Thế nhưng Lý Hữu Quế cử động, cô bước lên phía hai bước, đầu đàn ông mặt đất, thần sắc điềm nhiên như thường.

 

Mọi thấy động tác của Lý Hữu Quế mới như hồn, ai nấy đều đồng loạt thở phào một nhẹ nhõm, lúc mới vội vàng lao về phía đất.

 

“Cô ?” La Đình thu s.ú.n.g , sải bước vội vã tiến lên hỏi.

 

Thật sự quá hiểm nghèo, ngờ Lý Hữu Quế hiệu cho nổ súng, càng ngờ thực sự theo đúng ám hiệu của cô, hơn nữa còn thành công.

 

Gan của cô lớn đến thế cơ chứ?!

 

Đến lúc , ngay cả bản La Đình cũng cảm thấy thể tưởng tượng nổi, sự ăn ý và phối hợp đến mức thể xuất hiện giữa và một phụ nữ.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Thế nhưng, chợt nhớ tới những bức thư hồi âm mà nhận , cùng với những câu chuyện từng Long T.ử Kiện kể, La Đình chẳng thấy gì lạ lùng nữa.

 

Lý Hữu Quế: “ .”

 

Cô thì chuyện gì chứ?! Chỉ cần dị năng cách ly gian ở đây, lấy mạng cô thực sự chẳng dễ dàng chút nào.

 

Có điều: “Kẻ đó là thế nào ?” Lý Hữu Quế tò mò về phận của đàn ông đất.

 

Lúc , mấy viên công an mặc đồng phục tiến lên xử lý hiện trường, còn đám chị em họ nhà họ Lý đằng xa thì đang túm tụm với kinh hồn bạt vía.

 

La Đình: “Gần đây một pháp trường tạm thời, tên t.ử tù đột nhiên trốn thoát, qua kiểm tra thì vặn đụng .”

 

Hóa là pháp trường tạm thời?!

 

Lý Hữu Quế lập tức vỡ lẽ, kiếp hồi còn nhỏ, cô cũng từng gần khu vực thỉnh thoảng phạm nhân tuyên án t.ử hình đem b.ắ.n bỏ, giờ La Đình bảo là pháp trường tạm thời thì cô hiểu ngay tắp lự.

 

“Chỗ thế , cô nên ít đến thôi.” La Đình nhận thấy mặt cô chẳng hề chút sợ hãi nào, cũng chẳng gì hơn. Nhớ chiến tích dũng cảm bắt địch của Lý Hữu Quế mà Long T.ử Kiện từng kể, dường như sợ hãi là khác mới đúng.

 

Lý Hữu Quế: “...”

 

đến thì nhà lấy gì đun nấu?

 

là chuyện của cô, cũng chẳng quản . Thế là Lý Hữu Quế chỉ im lặng gật đầu rảo bước về phía các chị em họ nhà .

 

Sau một phen biến cố kinh hoàng như , ngoại trừ Lý Hữu Quế, đám chị em họ chẳng còn tâm trạng mà ở đốn củi nữa, vả mới c.h.ế.t, sợ c.h.ế.t khiếp .

 

Thế là đều quyết định về nhà, vội vã gom góp củi đốn mau chóng vận chuyển về.

 

May mà đường còn Lý Hữu Quế đồng hành, cộng thêm dáng vẻ điềm nhiên tự tại của cô, mới từ từ lấy bình tĩnh.

 

“Hữu Quế, em giỏi quá mất.”

 

“Phải đấy, chị Hữu Quế, may mà chị, nếu thì Hữu Vân t.h.ả.m .”

 

đúng đúng, nếu nhờ Hữu Quế, chúng em cũng chẳng nữa.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-361-thot-tim.html.]

“Sợ c.h.ế.t mất thôi, em chẳng dám đó nữa .”

 

“Em cũng thế.”

 

“Thôi, chúng cứ quanh quẩn gần nhà nhặt vỏ cây với cành khô là , đốn củi thì đợi cùng lớn thôi.”

 

...

 

Mấy chị em họ sự cố dọa cho khiếp vía, chẳng ai dám núi nữa, trừ phi cùng lớn trong nhà, bằng thà nhặt củi vụn quanh đại đội sản xuất còn hơn.

 

Đặc biệt là Lý Hữu Vân, cô bé tên khống chế dọa cho sợ mất mật, khi tỉnh gần như bám chặt lấy Lý Hữu Quế, ôm ghì lấy cô chịu buông.

 

Lý Hữu Quế đành để em họ ôm , cất giọng dịu dàng vỗ về an ủi, dỗ dành suốt hơn một tiếng đồng hồ, đích đưa cô em họ về tận nhà, dặn dò tình hình với chú thím họ, bảo họ để mắt chăm sóc Lý Hữu Vân nhiều hơn.

 

Chuyện , ở chỗ Lý Hữu Quế coi như xong xuôi.

 

Thế nhưng chẳng mấy chốc tất cả đều tin, ai nấy đều khen Lý Hữu Quế quá đỗi dũng cảm, thương cảm cho Lý Hữu Vân.

 

Không ngờ sang ngày hôm Lý Hữu Vân chạy sang, cứ lẽo đẽo m.ô.n.g Lý Hữu Quế, đến tối cũng đòi ngủ cùng cô, chịu về nhà.

 

Lý Hữu Quế bóng đen tâm lý của cô bé vẫn tan biến nên cũng đuổi em về, chuyện trò giải tỏa tâm lý cho em đồng ý cho ở , chừng bảy tám ngày là sẽ thôi.

 

Quả đúng như cô dự đoán, một tuần , Lý Hữu Vân chủ động về nhà, ngoài việc buổi tối dám ngoài và dám ngủ một thì còn vấn đề gì khác nữa.

 

Đại đội sản xuất nhanh chóng bước vụ mùa bận rộn cày cấy, cấy mạ. Sau khi bận rộn xong xuôi đón ngày Quốc tế Lao động 1/5, mắt thấy Lý Hữu Liễu sắp nghiệp lớp mười hai.

 

còn đến ngày Quốc tế Thiếu nhi 1/6, mấy bọn Phương Chí Lâm đón nhận một biến động long trời lở đất trong cuộc đời.

 

Trương Húc và Trần Hồng Lực, hai tương đối trẻ tuổi trong họ, bất ngờ nhận thông báo giải oan phục hồi danh dự, hai bọn họ thể trở về .

 

Khi Lý Hữu Quế nhận tin báo từ Lục Tuyết Tuệ, cô chẳng hề cảm thấy bất ngờ, ngày cuối cùng cũng đến.

 

Họ chờ, và cô cũng chờ, rốt cuộc cũng đợi .

 

Khi cô vội vã chạy đến ký túc xá giáo viên của trường cấp hai, Trương Húc và Trần Hồng Lực đang ôm nức nở. Họ vì quá đỗi vui mừng, niềm bất ngờ và vui sướng quá lớn ập đến khiến họ suýt chút nữa chịu nổi.

 

Những nhận thông báo như Phương Chí Lâm, ông Hoàng, ông Tiết, ông Tân bên cạnh với trăm mối cảm xúc ngổn ngang, trong lòng ngũ vị tạp trần, ghen tị mừng rỡ cho hai .

 

“Đây là chuyện .”

 

“Hai cuối cùng cũng thể trở về , quá.”

 

“Phải đấy, đừng nữa, thu dọn cho tươm tất , lát nữa báo với thầy hiệu trưởng một tiếng, chuẩn bàn giao công việc về thôi.”

 

Mấy ông Hoàng, ông Tiết đợi đến khi Lý Hữu Quế đến mới lấy bình tĩnh, vội vàng khuyên nhủ hai đang ôm thành một đống.

 

Trương Húc và Trần Hồng Lực liền vội rửa mặt, đó cùng ngoài tìm thầy hiệu trưởng.

 

Hai , căn phòng tức thì im phăng phắc như tờ, giờ đây , còn họ thì thông báo, tâm trạng khỏi trĩu nặng.

 

Lý Hữu Quế: “Mấy bác mấy chú đừng hoảng cũng đừng lo, một thì sẽ hai, hai chú chắc là đợt đầu tiên thôi, còn đợt hai đợt ba nữa mà, muộn nhất cũng quá cuối năm nay . Mọi tin cháu , năm nay tất cả đều sẽ trở về thôi.”

 

Nỗi lo lắng của những cụ già , ai rõ hơn cô.

 

Thật chỉ cần nhẫn nại thêm vài tháng nữa, cơ bản đều thể về thành phố, nơi vốn dĩ nới lỏng hơn nhiều so với những nơi khác .

 

Lý Hữu Quế xưa nay luôn uy tín và sức thuyết phục lớn đối với họ, đám Phương Chí Lâm thì cõi lòng rốt cuộc cũng trấn tĩnh hơn nhiều. Nghĩ thì ở đây cũng chẳng , ngoài việc phát tiền lương thì thể hiện tại ăn no mặc ấm, chỗ ở cũng tươm tất, vả thỉnh thoảng còn trứng gà bồi dưỡng, sống cũng khá thoải mái.

 

Rất nhanh đó, trường đều tin Trương Húc và Trần Hồng Lực sắp rời , công việc cũng bàn giao xong xuôi. Hơn nữa nhà trường cũng mua vé xe giúp hai , cùng với một ít đồ ăn, chẳng mấy ngày tiễn hai họ lên đường trở về.

 

 

Loading...