Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 365: Lại Gặp

Cập nhật lúc: 2026-09-19 00:31:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trước Tết.

 

Lý Hữu Quế xuống vùng biển đ.á.n.h một quả lớn.

 

Ngoài việc giúp Phương Hoa nhập hàng, cô còn nhét đầy gian của . Phần lớn là hải sản tươi sống, còn là các loại đồ khô thu mua .

 

Đây là cuối cùng cô giúp nhập hàng. Phương Hoa tin cô đỗ đại học ở Bắc Kinh cũng việc Lý Hữu Quế sẽ nữa.

 

Số hàng tích trữ khổng lồ , Lý Hữu Quế hề lén bán ở thành phố. Cô chẳng hề vội vàng, tính toán sẵn đợi lên Bắc Kinh mới bán.

 

Tết năm 1977 cũng là cái Tết đông đủ, tề tựu nhất của cả nhà họ Lý. Năm nay nhà họ Lý thêm thêm của, thêm một đứa bé. Cuối năm, vợ Lý Kiến Hoa sinh một mụn con trai, thế hệ ba đứa trẻ con .

 

Ăn Tết xong, Lý Hữu Quế công điểm chuẩn hành lý cho và các em Bắc Kinh.

 

Mỗi một chiếc chăn bông mới, mỗi hai bộ quần áo giày tất mới, bình nước, cốc, khăn mặt, chậu rửa mặt.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Chiếu thì trường học sẽ phát, hòm gỗ quá nặng mang theo nổi, cho nên Lý Hữu Quế đành tìm mấy bao tải gai sạch sẽ, mỗi một bao tải nhét gọn gàng, phích nước ấm và xô nước để dành đến Bắc Kinh mua .

 

Rất nhanh đó, vé tàu cũng đặt xong, đến ngày là thể lên đường.

 

Năm nay nhà Lý Hữu Quế nuôi lợn nữa, chỉ nuôi gà thôi. Mẹ Lý cũng ẵm cháu gái nhỏ về nhà, bà về vì trong nhà chỉ còn hai em nhỏ Lý Kiến Hoàn và Lý Kiến Nghiệp.

 

Nhà họ Lý còn một chuyện đại hỷ sự, đó là từ học kỳ mới kỳ nghỉ đông , cha Lý việc ở trại vịt nữa mà chuyển sang giáo viên tiểu học.

 

Công việc là do Lý Hữu Quế gợi ý cha Lý thi, ông vượt qua kỳ thi của trường tuyển , lương ít hơn giáo viên chính thức một chút. Đợi đến giữa năm, cha Lý tham gia kỳ thi tuyển dụng giáo viên chính thức đậu thì mới thành giáo viên thực thụ.

 

Cả nhà ngoại trừ , ai nấy đều công việc và mục tiêu riêng. Giờ đây, ở cái đất ai mà chẳng nhà họ Lý đổi đời, khác hẳn ngày xưa.

 

Thời điểm lên đường tới Bắc Kinh học đại học tới. Một Lý Hữu Quế vác hai bao tải gai to, hai em Lý Kiến Văn và Lý Hữu Liễu hợp sức khiêng một bao. Bọn họ cũng chẳng cần đưa tiễn như , chị cả Lý Hữu Quế là đủ .

 

Lý Hữu Quế từng hai đến Bắc Kinh, từng bôn ba nam bắc, trong mắt thì kinh nghiệm của cô phong phú vô cùng.

 

Quả thật, Lý Hữu Quế dạn dày kinh nghiệm là chuyện thật.

 

Lên tàu, tìm chỗ , Lý Hữu Quế đặt ba bao tải gai lớn lên giá để hành lý, cùng các em xuống.

 

Không ngờ, mấy chị em xuống bao lâu thì một gương mặt quen thuộc cũng bước lên toa tàu , ngay sát vách buồng ghế của họ.

 

“Đồng chí Lý Hữu Quế, các em nhập học đấy ?” La Đình mỉm chào ba chị em, khẽ nhướng mày vẻ ngạc nhiên. Anh sớm cô cùng các em thi đỗ đại học ở Bắc Kinh, chỉ ngờ giờ chung một chuyến tàu thế .

 

là duyên phận.

 

Lý Hữu Quế: “...”

 

Cô đương nhiên đàn ông cố ý, vì tuyệt đối loại giở trò như .

 

Chỉ là chuyện trùng hợp quá đỗi.

 

La Đình đoán cô lẽ tin lắm: “ về Bắc Kinh báo cáo công tác, tham gia hội nghị.”

 

Tất nhiên, tiện thể về thăm nhà.

 

Cô đoán .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-365-lai-gap.html.]

“Anh La, Bắc Kinh ạ?” Lý Kiến Văn cũng nhận La Đình, vội chào hỏi. Cậu gặp mấy .

 

La Đình phận của Lý Kiến Văn và Lý Hữu Liễu, liền mỉm gật đầu với : “ . Bắc Kinh , mong các em học tập thật giỏi, khi nghiệp đều thể ở Bắc Kinh công tác.”

 

Lý Kiến Văn xong hai mắt sáng ngời. Chị cả cũng từng bảo họ như , bảo khi học xong đại học thì cố gắng học tiếp lên cao, nhất là học lên thạc sĩ.

 

Chị cả còn dặn chuyện trong nhà cần và em gái lo lắng, cứ yên tâm chuyên tâm học hành, thứ chị gánh vác.

 

“Em nghiệp đại học xong cũng học tiếp.” Lúc , Lý Hữu Liễu lên tiếng. Khi con bé nhận giấy báo trúng tuyển, chị cả tâm sự với nó nhiều.

 

Học bao giờ giới hạn. Lời chị cả dặn, con bé học ngành y, chị cả cho rằng ngành càng cao sâu, càng nghiêm cẩn, dặn nó ngừng học nâng cao tay nghề, đừng chỉ lấy mỗi tấm bằng đại học thôi.

 

Bản Lý Hữu Liễu cũng suy nghĩ riêng. Con bé thể nào quên trận bạo bệnh năm lớp 11, nỗi bất lực và sợ hãi bủa vây khắc sâu ký ức. Nỗi sợ những điều chính là nguyên nhân quan trọng khiến nó chọn học ngành y.

 

Không chỉ vì bản nó, nếu nó học giỏi y thuật, nhà sẽ lo lắng sợ hãi nữa.

 

La Đình chẳng cần hỏi cũng suy nghĩ của hai em đều chịu ảnh hưởng từ Lý Hữu Quế. Tầm và sự sâu sắc thế đời nào là thứ một cô gái thôn quê bình thường thể .

 

Lý Hữu Quế vẫn luôn là một ẩn .

 

Nhờ La Đình đồng hành, Lý Kiến Văn và Lý Hữu Liễu tàu hỏa hề thấy buồn chán, vì hai đứa thường xuyên trò chuyện với , La Đình tận tình kể cho họ về tình hình ở Bắc Kinh.

 

Mấy ngày mấy đêm ròng rã, băng qua mấy tỉnh thành, cuối cùng đoàn tàu cũng tới Bắc Kinh một buổi sáng sớm.

 

Lý Hữu Quế tới ga xe lửa Bắc Kinh mấy nên xem như quen đường quen lối.

 

Cô dùng một chiếc đòn gánh gánh hai bao tải gai to, bên cạnh là La Đình tay xách một chiếc vali, phía là hai em Lý Kiến Văn khiêng một bao tải gai.

 

Ra khỏi nhà ga, Lý Hữu Quế nhanh chóng tìm tuyến xe buýt về phía trường học. Ba ngôi trường thực cũng cách quá xa. Lý Hữu Quế suy nghĩ một lát, định tiên tới trường của , đó đưa Lý Kiến Văn tới trường nhập học, cuối cùng là Lý Hữu Liễu.

 

Hai em đầu tiên xa như , Lý Hữu Quế cũng an tâm, chi bằng dẫn chúng dạo một vòng trường học , với Lý Hữu Liễu một đêm, ngày mai ba chị em mua sắm một chuyến nữa là coi như thỏa.

 

La Đình cũng một , nhưng ngặt nỗi cùng đường, chẳng ai đón , tự nhiên thể đưa họ .

 

Anh một bên Lý Hữu Quế dứt khoát đưa quyết định, đợi xe giới thiệu vị trí địa lý của mấy trường đại học cho các em, ngay cô gái bình thường.

 

“Anh La, về nhà bằng cách nào?” Lúc , Lý Kiến Văn tò mò hỏi.

 

Lý Hữu Quế và Lý Hữu Liễu cũng đồng loạt sang.

 

La Đình khẽ : “Anh xe buýt về. Vốn định đưa các em tới trường, nhưng xem chị cả của em rành đường sá, phiền các em nhập học nữa.”

 

Hóa vốn ý định , nhưng ngờ chẳng đất dụng võ. Giờ mấy chị em nhà họ chắc chắn bận rộn, tiện xen vướng chân.

 

Lý Kiến Văn: “Anh La, lúc nào rảnh thể tới trường tìm em chơi nhé.”

 

Lý Hữu Liễu cũng quý La Đình: “ đấy ạ, chúng em đều hoan nghênh đến chơi.”

 

Đây là quen duy nhất của họ ở Bắc Kinh, ngoại trừ chị cả thì so với bất kỳ ai cũng thiết hơn hẳn.

 

La Đình gật đầu đồng ý, xe buýt tới nơi liền vẫy tay chào tạm biệt nhóm Lý Hữu Quế.

 

Chẳng mấy chốc chuyến xe buýt của nhóm Lý Hữu Quế cũng trạm, cả nhóm vội vã lên xe, điểm dừng chân đầu tiên là Đại học Bắc Kinh.

 

 

Loading...