Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 367: Xung Đột

Cập nhật lúc: 2026-09-19 00:31:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Bạn học Lý Hữu Quế, chủ động đăng ký thi khoa tiếng Anh điều chuyển sang ?”

 

Trên đường , Trần Phi Phi vốn vô cùng tò mò về cô nên nhịn cất tiếng hỏi, lúc cô bạn đang khoác chặt lấy cánh tay Lý Hữu Quế.

 

Cô gái đúng như chính miệng từng , tỉnh bên cạnh xem như một nhà, thế nên mới gặp thiết như quen tự bao giờ.

 

Lý Hữu Quế buồn : “Chuyên ngành là do tự đăng ký, chút hứng thú với tiếng Anh, vả học thêm một ngoại ngữ cũng .”

 

Nào chỉ là hứng thú thôi ! Phải là nghiệt duyên mới đúng. Kiếp tiếng Anh của cô vốn chẳng , thế nhưng cứ thích một du lịch nước ngoài. Lúc du lịch nước ngoài, vì vốn tiếng Anh kém cỏi nên tình cảnh thật sự khó hết bằng lời, chẳng còn chút thú vị nào.

 

Về , cô cũng từng mua vài cuốn sách học hành đứt quãng, nhưng thể dốc hết tâm sức như hồi còn học ? Ngoài công việc , bao nhiêu chuyện vặt vãnh trong cuộc sống cứ bủa vây, thành thử tiến độ học tập thực sự vô cùng chậm chạp.

 

Lý do Lý Hữu Quế thi khoa tiếng Anh của Đại học Bắc Kinh, trắng chính là để thành giấc mơ dang dở của kiếp , mộc mạc hơn thì là để học nốt phần dang dở.

 

Bên cạnh đó còn một lý do nữa, chuyên ngành cô học ở kiếp cũng chẳng giúp ích nhiều, chi bằng nắm chắc một ngón nghề chuyên môn trong tay.

 

Hơn nữa, về mảng tiếng Anh , Lý Hữu Quế nắm trong tay lợi thế cực lớn. Những năm qua, cô lén mua mấy cuốn sách tiếng Anh để ngừng tự học, cộng thêm kinh nghiệm tích lũy từ kiếp , chuyên ngành tiếng Anh đối với cô quả thực thành vấn đề.

 

“Bạn học Lý Hữu Quế, thì hứng thú, chứ điều chuyển sang, trong lòng chẳng chút tự tin nào cả.” Người tiếp lời là Tiêu Vân Vân đến từ An Tỉnh. Cô lớn tuổi nhất phòng, đối với mảng ngôn ngữ cũng chẳng mấy mặn mà, nhưng chỉ cần thi đỗ đại học thì bất kể là chuyên ngành gì cô cũng chấp nhận hết.

 

“Mình cũng điều chuyển sang đây, nhưng học đại học là lắm , chúng cùng cố gắng nhé.” Tình cảnh của Phương Phương bên cạnh cũng tương tự như Tiêu Vân Vân, chỉ điều tính cách cô lạc quan hơn một chút.

 

Lý Hữu Quế: “Bất kể là chuyên ngành nào, chăm chỉ học tập, nỗ lực vươn lên thì luôn bao giờ sai, đừng nản lòng nhé.”

 

Cô dĩ nhiên sẽ việc nền tảng từ , chẳng tự rước lấy ghen ghét đố kỵ ?

 

Trần Phi Phi và Lục Y Nhiên vô cùng tán thành quan điểm của Lý Hữu Quế, thấy tính tình cô lanh lẹ, hào sảng nên càng gần gũi với cô hơn.

 

Cả nhóm cùng tới nhà ăn dùng bữa tối, từ nhà ăn tới Học viện Ngoại ngữ, đó từ học viện bộ về khu ký túc xá của , cuối cùng cũng quen hết đường lối . Ngày mai nhận sách vở để bắt đầu lên lớp .

 

Trải qua một buổi tối bước đầu tìm hiểu, tám trong cùng một phòng ký túc xá đều phần nào hiểu thêm về .

 

Trần Phi Phi và Lục Y Nhiên thích cùng Lý Hữu Quế hơn; Phương Phương và Tiêu Vân Vân lớn tuổi hơn nên lẽ gần bằng tuổi , chuyện cũng hợp gu hơn; ba còn là Tiêu Lam, Cung Na và Lưu Tương thì tụ thành một nhóm nhỏ khác.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Mỗi ngày Lý Hữu Quế đều dậy sớm hơn chừng nửa tiếng, chủ yếu dùng thời gian để học thuộc từ vựng. Trí nhớ buổi sáng là nhất, nhân lúc còn trẻ trí nhớ còn minh mẫn, học thuộc thêm nhiều từ vựng chắc chắn sẽ chẳng thiệt .

 

Đến giờ, Lý Hữu Quế là đầu tiên trở dậy mặc quần áo rửa mặt súc miệng. Sau khi cô thức dậy, những khác cũng lục tục dậy theo.

 

Cô ngủ ở giường tầng , tầng là Trần Phi Phi. Thấy cô bạn cũng dậy, Lý Hữu Quế tiện miệng hỏi xem cùng lấy nước sôi và mua bữa sáng , nhưng cô ngay bây giờ vì sợ kịp thời gian.

 

Trần Phi Phi lập tức cuống lên, dứt khoát quyết định cùng Lý Hữu Quế lấy nước sôi và mua đồ ăn sáng mới về rửa mặt, dù thứ tự cũng chẳng khác gì .

 

Lục Y Nhiên ở bên cạnh thấy thế cũng vội vàng dừng việc rửa mặt, chạy theo bọn Lý Hữu Quế lấy nước và mua bữa sáng.

 

Ba xách phích nước ấm và cặp lồng cơm bước ngoài thì tiếng Tiêu Lam nhờ vả họ lấy giúp nước sôi và mua hộ bữa sáng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-367-xung-dot.html.]

 

Tiêu Lam mở lời, Lưu Tương và Tiêu Vân Vân cũng nhóm Lý Hữu Quế mua giúp bữa sáng. Nước sôi thì hai ngại dám nhờ xách hộ, vì một cũng chẳng thể xách ngần phích nước.

 

Trần Phi Phi và Lục Y Nhiên lập tức lộ vẻ khó xử. Mua giúp bữa sáng một thì thành vấn đề, chỉ sợ một khi mua hộ thì sẽ chẳng dừng .

 

Lý Hữu Quế: “ thấy mấy chi bằng cứ rửa mặt xong xuôi trực tiếp tới nhà ăn ăn sáng lên lớp luôn cho tiện. Giúp một hai thì vấn đề gì, nhưng tự mua chẳng đúng ý tiện hơn ?”

 

Lời cô thẳng thắn và rành mạch hơn nhiều. Những chuyện thế từng chứng kiến quá nhiều , những kẻ luôn nghĩ đằng nào cũng tiện đường , chi bằng mua hộ thêm một chút cũng thế thôi, chẳng phiền phức gì to tát.

 

Thế nhưng chỉ cần từ chối, sẽ khó mở miệng từ chối tiếp, chắc chắn sẽ nữa. Cứ kéo dài như mãi, hỏi xem ai trong lòng thể thoải mái cho ?

 

Kiểu chuyện kiếp Lý Hữu Quế từng nếm trải qua. Cô vốn thuộc tuýp chăm chỉ, siêng năng, mười thì đến chín là cô mua hộ khác. Lâu dần, trong lòng ít nhiều cũng cảm thấy bực bội khó chịu.

 

“Bạn học Lý Hữu Quế, như thế chứ? Chẳng qua chỉ nhờ mua giúp một bữa sáng thôi mà, cần bé xé to thế ?” Tiêu Lam ngờ Lý Hữu Quế thẳng thừng đến , tức thì cảm thấy mất hết mặt mũi, bực dọc cất giọng trách móc.

 

Mới bạn cùng lớp vỏn vẹn một ngày trời mà phân chia rạch ròi đến mức , uổng công Tiêu Lam còn ngỡ Lý Hữu Quế là rộng rãi, câu nệ tiểu tiết. Dẫu những kẻ từng trải đời thường cư xử khéo léo, tròn trịa hơn cơ mà.

 

Ai ngờ...

 

Lý Hữu Quế thèm nuông chiều tính của cô : “Bạn học Tiêu, mất lòng lòng , dám chắc là chỉ nhờ bọn mua đúng một và tuyệt đối ? Nếu thì hôm nay thể mua giúp .”

 

Tiêu Lam tức đến nghẹn họng: “...”

 

Tiêu Vân Vân vội vàng giật giật vạt áo cô , sợ Tiêu Lam những lời khó .

 

Lục Y Nhiên và Trần Phi Phi thực sự dám tin Lý Hữu Quế ngay ngày đầu tiên dám bật tanh tách như , hai cô nàng chỉ nép sang một bên dám ho he lời nào.

 

Thấy còn ai lên tiếng nữa, Lý Hữu Quế mới xách phích nước và cặp lồng cơm bước khỏi cửa, bao nhiêu thời gian đều lãng phí màn võ mồm . Lục Y Nhiên và Trần Phi Phi thấy cũng vội vã rảo bước đuổi theo, nhanh thoăn thoắt chạy biến.

 

“Cậu xem, đúng là đồ nhà quê tỉnh.” Tiêu Lam đợi khuất mới tức tối c.h.ử.i đổng lên một câu.

 

Lưu Tương bên cạnh vội vàng an ủi: “Tiêu Lam, rửa mặt xong , là để mua cho các nhé, mau xem ăn gì nào.”

 

Thấy chủ động nhiệt tình, Tiêu Vân Vân và Phương Phương lập tức nhờ Lưu Tương mua hộ.

 

Lưu Tương cũng sắm vai giữa các bạn học cùng phòng, thấy chỉ là vài suất ăn sáng, chẳng nặng nhọc mà cũng chẳng phiền phức gì, thế là vui vẻ thu phiếu ăn vội vã chạy .

 

“Lý Hữu Quế, bọn mua giúp, liệu họ lưng chúng ?” Sau khi theo Lý Hữu Quế ngoài, đợi đến chỗ vắng , Lục Y Nhiên mới chút lo lắng cất tiếng hỏi.

 

Lý Hữu Quế còn kịp mở miệng thì Trần Phi Phi tranh lời : “Nói thì chắc chắn là , nhưng bạn học Lý Hữu Quế sai. Giúp một hai chẳng vấn đề, chỉ sợ kẻ quen thói ỷ , việc gì cũng đùn đẩy nhờ vả, lâu dài như thế thì ai mà chịu cho thấu?”

 

Thực suy nghĩ của Lục Y Nhiên cũng giống hệt Lý Hữu Quế. Giúp đỡ lẫn là chuyện , nhưng nghĩa vụ bắt buộc, thỉnh thoảng hoặc những lúc bất tiện thì cô dĩ nhiên sẵn lòng giúp.

 

Thế nhưng mấy cô bạn căn bản rơi trường hợp đó. Mới ngày đầu tiên thôi mà tiện tay phiền khác , dường như thiết đến mức chứ?

 

 

Loading...