Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 384: Từng Rung Động

Cập nhật lúc: 2026-09-19 00:31:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Xin tha cho .

 

Lý Hữu Quế đơ mặt , chẳng gì cho .

 

May mà Lục Y Nhiên và Trần Phi Phi ngay bên cạnh, xem như lá chắn bảo vệ cho Lý Hữu Quế, cô mới mấy cô gái chen lấn đến nghẹt thở.

 

“Sắp tiết , sắp tiết , các bạn mau về chỗ thôi.”

 

“Mọi ơi, bạn học Lý Hữu Quế hiện giờ suy nghĩ gì , chỉ tập trung học tập thôi, việc gì thì giải tán nhé, sắp giờ học đấy.”

 

Lục Y Nhiên và Trần Phi Phi ở bên cạnh quả nhiên đắc lực, vội vàng giúp cô ứng phó với đám bạn học đang vô cùng nhiệt tình và tò mò. May mà lát nữa vẫn còn tiết học, nếu thì chẳng còn vây kín đến bao giờ.

 

Lý Hữu Quế một lời nào, giữ vẻ mặt bình thản như chẳng gì để bàn luận, các bạn học thấy cô nhạt nhẽo vô vị như , Lục Y Nhiên và Trần Phi Phi thế, đành tản .

 

Người giải tán hết, Lý Hữu Quế mới thở phào một nhẹ nhõm.

 

Lục Y Nhiên và Trần Phi Phi thấy bộ dạng của cô thì nhịn . Thực quen Lý Hữu Quế bấy lâu nay, hai cô cảm thấy mới chỉ hiểu một chút ít về cô mà thôi. Bởi vì ngoài việc học, ăn cơm và ngủ nghỉ , cuối tuần Lý Hữu Quế đều rời khỏi trường, chẳng bao giờ dạo phố mua sắm cùng họ, nên thiếu sự thấu hiểu sâu sắc.

 

“Hữu Quế, nghĩ thế nào?” Trần Phi Phi tò mò đến phát điên, đông tiện hỏi, giờ mới thể lén lút hỏi nhỏ.

 

Lần , Lý Hữu Quế ngược thẳng thắn trả lời: “Mình chẳng suy nghĩ gì cả, vẫn đang học, hai năm chỉ học hành cho thật thôi.”

 

Năm thể bắt đầu bung sức ăn lớn . Được ăn cơm húp cháo, ở nhà to chen chúc trong nhà nhỏ, tương lai thể bà chủ cho thuê nhà đều trông cậy cả bản cô.

 

Quả nhiên đúng phong cách của Lý Hữu Quế.

 

Lục Y Nhiên và Trần Phi Phi lập tức lộ vẻ hiểu rõ. Cô bạn đúng là mục tiêu vô cùng rõ ràng, ngay cả chuyện tình cảm cũng thể gác một bên, thật sự quá lợi hại.

 

“Hữu Quế, thấy đồng chí công an La như , nếu thể thì khuyên ngàn vạn đừng bỏ lỡ nhé.” Lục Y Nhiên sinh trong một gia đình cán bộ ở Hải Thị, từ phong thái của La Đình sớm xuất của vô cùng hiển hách, kìm bèn lên tiếng khuyên nhủ.

 

Người như thế liệu với tới ?

 

Trong lòng Lý Hữu Quế sớm tự hiểu rõ. Cô tự ti, mà là trèo cao những nơi với tới.

 

Con quý nhất là tự lượng sức , cô vì chuyện mà khiến bản sứt đầu mẻ trán, cũng chuốc lấy sự gò bó, ngột ngạt cho cả đời.

 

Tự tin cô , mà tự là ai cô cũng thừa. Cô thể hy sinh bản trong chốc lát, chứ thể hy sinh cả cuộc đời .

 

, tâm thái của cô chính là tùy duyên.

 

Lục Y Nhiên khi những lời thật lòng nhận lời đáp từ Lý Hữu Quế, bèn liếc mắt Trần Phi Phi một cái, cả hai liền thức thời im lặng.

 

Tâm trí Lý Hữu Quế chút xao động. Nếu cô cố đè nén những suy nghĩ miên man trong đầu xuống, e rằng hai tiết học tiếp theo cô căn bản chẳng thể nào lọt chữ nào tai.

 

May , phía chỉ còn hai tiết học. Sau khi tan lớp, Lý Hữu Quế cùng Lục Y Nhiên và Trần Phi Phi rủ về phía nhà ăn.

 

Thế nhưng, bọn họ khỏi phòng học bao xa thì thấy La Đình với bộ quân phục và vóc dáng đều thẳng tắp đang đợi bên mép đường.

 

Vào giây phút , ý đồ của quá rõ ràng, cần cũng hiểu.

 

Lục Y Nhiên và Trần Phi Phi lập tức ý rủ . Những nữ sinh ngang qua cũng ngừng ngoái đầu Lý Hữu Quế, sang La Đình.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Lý Hữu Quế chẳng còn cách nào khác, đành cất bước tới.

 

“Đồng chí La, vẫn ?”

 

Chẳng việc xong ? Ai việc nấy thì mau chứ.

 

La Đình khẽ mỉm . Con bé rõ ràng tỏng mà còn giả vờ giả vịt.

 

“Đợi cô cùng ăn một bữa cơm đạm bạc, chứ? Đi thôi nào.” Cô rũ sạch quan hệ với ? E là khó đấy.

 

Lý Hữu Quế: “...”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-384-tung-rung-dong.html.]

thể từ chối ? Không, đây rõ ràng là cho cô cơ hội từ chối thì .

 

Sau đó, Lý Hữu Quế rốt cuộc vẫn theo , bởi vì La Đình còn nhắc tới chuyện của em gái là La Mỹ Linh.

 

La Mỹ Linh kể từ khi nhập ngũ, mấy năm nay thư từ qua cũng thưa thớt dần, hai từng gặp nào.

 

Nghe cũng thi đỗ đại học, nhưng ở Bắc Kinh mà là ở bên phía Hải Thị.

 

Tìm một quán ăn bên ngoài trường xuống, La Đình gọi hai món mặn, một món canh và hai bát cơm, đó cứ Lý Hữu Quế mà lời nào.

 

Gượng gạo vô cùng.

 

là sợ nhất cảnh tượng bầu khí bỗng nhiên rơi im lặng.

 

Lý Hữu Quế cũng La Đình, mà ngoài cửa sổ, trong lòng ngừng tự nhủ giữ bình tĩnh, đừng mất thể diện như thế. Kiếp từng hẹn hò với đàn ông, việc gì sợ?

 

La Đình thấy Lý Hữu Quế từ đầu đến cuối thèm liếc lấy một cái thì cảm thấy buồn . Cô gái xưa nay vốn đanh đá mạnh mẽ, nhưng khi thực sự tiếp xúc gần gũi mới phát hiện , hóa chỉ là một con hổ giấy mà thôi.

 

“Mỹ Linh đính hôn , là đồng đội trong đơn vị của con bé. Trước khi đến đây, con bé nhờ nhắn với cô, bảo cô khi nào nghỉ rảnh rỗi thì đến tìm con bé chơi.” La Đình tuy lấy danh nghĩa của em gái để khiến Lý Hữu Quế cùng , nhưng cũng là chuyển lời thật lòng mà La Mỹ Linh gửi gắm tới cô.

 

La Mỹ Linh đối tượng ư?

 

Lý Hữu Quế chút ngạc nhiên La Đình, cô từng Vương Lộ nhắc tới chuyện , đoán chừng Vương Lộ cũng .

 

Kể từ khi La Mỹ Linh về thành phố nhập ngũ, liên lạc giữa họ ngày càng ít , đặc biệt là từ năm ngoái trở , chắc hẳn là do La Mỹ Linh quá bận rộn trong quân ngũ. Lý Hữu Quế cũng hiểu điều đó, cách xa xôi thì liên lạc đương nhiên thể thường xuyên, chuyện đỗi bình thường.

 

Mối quan hệ giữa cô và Vương Lộ hiện giờ thiết như , chủ yếu là vì hai ở gần , thường xuyên qua nên tình cảm ngày càng gắn bó.

 

“Vâng, thời gian nhất định sẽ đến thăm cô .” Lý Hữu Quế gật đầu. Những thành phố lớn như Bắc Kinh, Thượng Hải, Quảng Châu, Thâm Quyến trong tương lai đều là mục tiêu của cô, một nơi nào cô bỏ sót.

 

Cơm nước bưng lên, hai bắt đầu lặng lẽ dùng bữa. Hai món một canh, họ ăn sạch sành sanh để thừa chút nào.

 

Ăn xong, Lý Hữu Quế định bụng về trường, La Đình đương nhiên đưa cô về.

 

Hai im lặng bước một đoạn đường dài, mắt thấy cổng trường ở ngay mặt, La Đình mới sải vài bước dài vượt lên chắn mặt Lý Hữu Quế.

 

“Lần xin nghỉ phép để đến đây, ngày mai về đơn vị . Lý Hữu Quế, hiện giờ vẫn hồi phục trí nhớ, liệu thể xin cô đợi một thời gian ? Đợi đến khi nhớ những chuyện , và cũng đợi cô xác định rõ tình cảm của chính .”

 

La Đình ấp ủ suy nghĩ từ lâu . Anh dám là bởi vì những băn khoăn trăn trở, việc mất ký ức đối với là vô cùng quan trọng. Dù xác minh chắc chắn rằng đây từng đối tượng, nhưng vẫn tìm một bản chỉnh nhất.

 

Trái tim Lý Hữu Quế khẽ chấn động, cô bỗng ngẩng phắt đầu lên .

 

Anh ngay mặt cô, gần, hai thể rõ mồn một gương mặt và ánh mắt của đối phương. Vẻ mặt tràn đầy sự nghiêm túc, chăm chú cô, lặng lẽ chờ đợi câu trả lời từ cô.

 

Cô...

 

Đã mấy cô định mở miệng , rằng hai môn đăng hộ đối, về cách chênh lệch giữa hai bọn họ, ...

 

Thế nhưng, cảm giác rung động khó lòng che giấu nơi lồng n.g.ự.c rốt cuộc là gì?

 

“Vậy chúng hãy suy nghĩ thật kỹ nhé.”

 

Cuối cùng, Lý Hữu Quế thấy chính cất lời đáp khẽ khàng. May mà hiện tại cô ý định yêu đương, thì cô cho bản một cơ hội.

 

Có lẽ, cũng chỉ dừng ở đó mà thôi.

 

Trước đây từng vô cùng rung động, và hiện tại cũng vẫn rung động như thế.

 

La Đình kìm bật .

 

“Lý Hữu Quế, đây từng hỏi khác rằng lúc thương nặng đến thế, cứu sống. Họ đều bảo là do tự ngôi làng ngoài bìa rừng sâu để cầu cứu. nghĩ , lẽ như , lẽ đó... vẫn là do cô cứu mạng.”

 

Lý Hữu Quế chấn động, kinh ngạc ngẩng đầu trừng trừng.

 

 

Loading...