Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 386: Đáng Sợ Thật
Cập nhật lúc: 2026-09-19 00:31:46
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kết quả khiến vô cùng bất ngờ.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Tiêu Vân Vân những chịu uống t.h.u.ố.c cảm cúm, mà còn từ chối sự quan tâm và thăm hỏi của tất cả .
Cuối cùng, vẫn là Lý Hữu Quế rót cho cô một cốc nước nóng, thấy vẻ mặt buồn để ý đến ai của cô , cô liền thức thời tiến gần nữa.
Lục Y Nhiên và Trần Phi Phi thấy Tiêu Vân Vân vẫn trùm chăn trốn giường, ai đến gần , đương nhiên cũng giống như Lý Hữu Quế, ăn xong bữa sáng dọn dẹp đồ đạc thẳng đến phòng thi.
Sau khi bước ngoài, hai kìm bàn tán về bệnh tình của Tiêu Vân Vân. Họ cảm thấy tiếc nuối lo lắng cho cô , nếu như tham gia thi thì phiền phức to .
Lý Hữu Quế nhớ tới gương mặt trắng bệch cùng tiếng nôn mửa của Tiêu Vân Vân, đặc biệt là lúc bọn họ ăn bánh bao mùi thức ăn bốc lên nồng nặc như , đoán chừng chắc là cảm cúm .
Chẳng mấy chốc, Cung Na và Trần Tương cũng bước theo. Họ giúp đỡ, nhưng rõ ràng chẳng nhận.
Mọi đều hết, Tiêu Lam cũng vội vàng chạy tới phòng thi, trong phòng ký túc xá cuối cùng chỉ còn Phương Phương và Tiêu Vân Vân.
“Vân Vân, đấy? Có thi ? Có cần xin phép thầy cô nghỉ ?” Phương Phương nhíu chặt mày ngẩng đầu phụ nữ giường, là một từng trải, trong lòng cô lờ mờ nhận điều bất thường, chỉ là dám toạc mà thôi.
Tiêu Vân Vân khi hết, khí trong phòng bớt ngột ngạt nhiều thì cảm thấy đỡ hơn một chút. Thế nhưng chuyện của tự hiểu rõ nhất, thi là xong, cô cảm cúm thật, lỡ như khám mà phát hiện thì đời cô coi như xong đời.
“Mình xuống ngay đây, thi là .” Cô đành c.ắ.n răng chịu đựng cảm giác khó chịu mà trèo xuống giường, thế nhưng dứt lời, cơn buồn nôn mãnh liệt kìm nén nổi, vội vã lao thẳng mép cửa sổ nôn thốc nôn tháo.
Phương Phương thấy cảnh tượng đó thì giật thót , đến nước thì còn gì mà hiểu nữa chứ. Cảnh tượng dọa tim cô đập thình thịch liên hồi, trời đất ơi, Tiêu Vân Vân phen toi đời thật .
Có điều, nếu ngay thì thời gian sẽ kịp nữa mất.
“Vân Vân, ? Nếu thì đây, sắp đến giờ thi .” Lúc Phương Phương cũng chẳng lo cho cô nữa, cô vì Tiêu Vân Vân mà khiến bản muộn thi.
Bị cô giục giã như , Tiêu Vân Vân đành c.ắ.n răng chịu đựng sự khó chịu mệt mỏi trong , vội vã mặc quần áo xỏ giày, một tay bịt miệng loạng choạng chạy vội thi.
Lúc , nhóm Lý Hữu Quế sớm mặt trong phòng thi, sách đợi giám thị đến phát đề thi.
Cung Na và Trần Tương tới, Tiêu Lam cũng lớp. Cuối cùng, giám thị cũng cầm tập đề thi bước , đề thi phát xuống thì Phương Phương và Tiêu Vân Vân mới hớt hơ hớt hải chạy phòng.
May giám thị cũng gì, phát đề xong là bắt đầu tính giờ bài.
Lý Hữu Quế liếc Tiêu Vân Vân với gương mặt vẫn trắng bệch còn giọt máu, chốc chốc đưa tay bịt miệng, cúi đầu tập trung bài thi của .
Thế nhưng, mới trôi qua hơn mười phút, trong phòng thi vốn đang vô cùng yên tĩnh bỗng vang lên những tiếng nôn ọe ngắt quãng, tất cả đều kìm đầu về hướng phát âm thanh.
Chỉ thấy Tiêu Vân Vân cả gục rạp xuống bàn, dùng khăn tay bịt chặt lấy miệng. Bởi vì buổi sáng cô ăn chút gì bụng, mới nôn mửa mấy trận xong, nên lúc cũng chẳng thể nôn thứ gì.
Giám thị thấy vội vàng bước gần hỏi han, khi thấy sắc mặt khó coi cùng bộ dạng vô cùng khó chịu của Tiêu Vân Vân, suy nghĩ một lát bước ngoài phòng học gọi một giáo viên khác đến trông hộ phòng thi. Không giám thị gì với Tiêu Vân Vân, nhưng cô lắc đầu liên tục tiếp tục bịt miệng bài thi.
Lý Hữu Quế lướt qua một cái nữa, mau chóng tranh thủ thời gian bài mới là việc chính.
Cũng chẳng Tiêu Vân Vân cách nào mà chống đỡ , tóm là cô cứ thế kiên trì cho đến tận lúc hết giờ thi mới rời .
May buổi chiều và ngày mai tạm thời môn thi nào, chỉ còn một môn cuối cùng sẽ thi ngày .
Lý Hữu Quế cùng Lục Y Nhiên và Trần Phi Phi rủ cùng về. Chưa đến giờ ăn cơm, ba cô gái bèn tìm một góc khuất gió, vắng gần phòng học, sách trò chuyện với .
“Tiêu Vân Vân kiên cường thật đấy, thế mà thể chống chọi đến tận phút cuối cùng, đổi là , khi chịu nổi .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-386-dang-so-that.html.]
“ đấy, nếu là mà khó chịu như thế cũng chẳng trụ nổi, ngờ kiên cường đến .”
Lục Y Nhiên và Trần Phi Phi hai cô gái ngớt lời cảm thán về Tiêu Vân Vân, vô cùng bội phục tinh thần ngoan cường của cô .
Lý Hữu Quế đưa tay lên trán: “...”
Hai cô nàng ngốc , vẫn còn ngây ngô chẳng hiểu rõ đầu đuôi tình hình gì cả.
Thế nhưng, cũng chẳng trách bọn họ , bởi vì các cô gái còn trẻ, kết hôn nên gì kinh nghiệm về phương diện .
“Hữu Quế, bảo môn Tiêu Vân Vân liệu trượt nhỉ?”
“Cậu xem cảm nặng như thế, đưa t.h.u.ố.c cho cũng chịu uống, thế thi xong chắc cũng lên phòng y tế khám một chuyến chứ nhỉ?”
Không ngờ hai cô nàng ngốc qua một hồi kéo Lý Hữu Quế cuộc thảo luận, để cô cô lập một .
Lý Hữu Quế ngẫm nghĩ một chút : “Không qua môn thì học kỳ vẫn thể thi , với cả t.h.u.ố.c thang thể uống bừa bãi , chữa đúng bệnh dùng đúng thuốc. Cậu uống t.h.u.ố.c của là đúng đấy, tùy tiện đưa t.h.u.ố.c cho như chút vội vàng quá .”
Nói đúng sự thật.
Nhiệt tình là một chuyện, nhưng chỉ sợ lòng thành hỏng việc.
Lý Hữu Quế còn nhớ ở kiếp một cô cùng cô bạn cùng phòng cảm đến bệnh viện truyền nước, lúc về bạn cô suy nghĩ một hồi bảo sợ cô lây nên đưa cho cô một viên t.h.u.ố.c cảm. Khi đó cô chẳng hề do dự mà uống ngay, kết quả là chỉ vì uống viên t.h.u.ố.c cảm mà ngay trong đêm đó cô dị ứng phát ban khắp .
Về , chuyện cô kể cho chị họ bác sĩ , chị họ mắng cho cô một trận té tát: Không bệnh uống t.h.u.ố.c bừa bãi? Người bình thường tự sức đề kháng và hệ miễn dịch, chỉ đến bệnh viện một chuyến mà sợ lây cảm cúm ? Thể chất yếu ớt đến mức nào mới thành như thế chứ?
Lục Y Nhiên và Trần Phi Phi tin, còn tưởng Lý Hữu Quế vẫn đang thành kiến với Tiêu Vân Vân cơ đấy.
Nhìn vẻ mặt đầy nghi ngờ của hai cô bạn ngốc nghếch, Lý Hữu Quế đành đem những ví dụ từng qua phổ cập cho hai họ, đương nhiên quên lấy chính câu chuyện ngốc nghếch dị ứng t.h.u.ố.c ở kiếp ví dụ điển hình.
Kết quả, Lục Y Nhiên và Trần Phi Phi xong đều ngây , lập tức dâng lên cảm giác sợ hãi thót tim, bởi vì họ hề uống một viên t.h.u.ố.c mà lắm rắc rối nguy hiểm đến thế, ngay lập tức còn nghĩ Lý Hữu Quế thiếu lòng trắc ẩn nữa.
“Mình ngay Lý Hữu Quế là m.á.u lạnh lòng thương chứ, quả nhiên t.h.u.ố.c uống ba phần độc, cơ địa mỗi mỗi khác mà.”
“Hóa đời thực sự dị ứng t.h.u.ố.c nặng đến thế cơ , đáng sợ thật đấy. Sau chẳng dám tùy tiện uống t.h.u.ố.c bừa bãi nữa, cũng dám tùy tiện đưa t.h.u.ố.c cho khác uống .”
Lý Hữu Quế: “...”
Thế mà thấy đáng sợ ?
Điều đáng sợ hơn là, những còn dị ứng với cả một loại thức ăn cơ đấy.
Cũng chẳng do mở đúng chủ đề nên hãm , Lý Hữu Quế tiếp tục phổ cập cho hai cô bạn về việc dị ứng với một loại thực phẩm.
Ví dụ như đậu phộng, sữa bò, hải sản, rượu bia.
Lục Y Nhiên và Trần Phi Phi quả thực như Lý Hữu Quế mở cánh cửa dẫn tới một thế giới mới, đến mức ngây ngô cả , mặt ngập tràn vẻ kinh ngạc.
Không ngờ bạn học Lý Hữu Quế hiểu nhiều đến như .
Lý Hữu Quế phổ biến xong những kiến thức mà từ kiếp , bên tai bỗng vang lên một giọng yếu ớt, thăm thẳm.
“Bạn học Lý Hữu Quế, học ngành y thì đúng là phí phạm nhân tài thật đấy.”