Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 392: Dương Thành
Cập nhật lúc: 2026-09-19 00:31:52
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thật sự quá đỗi háo hức.
Cái Tết năm nay là cái Tết mà Lý Hữu Quế mong đợi và vui vẻ nhất từ đến nay.
Năm nay, cô mua quần áo ở thành phố Bắc Kinh cho nhà nữa, chỉ theo lệ thường mua một ít đặc sản mang về.
Sau khi Lý Hữu Quế cùng các em về đến nhà, cả nhóm nghỉ ngơi một ngày bắt tay phụ giúp việc nhà. Kỳ nghỉ đông bọn họ thường xuống đồng việc kiếm công điểm.
Tối hôm đó bữa cơm, cả gia đình cùng vây quanh đống lửa tổ chức buổi họp gia đình đầu tiên.
Chuyện quan trọng cô tuyên bố hôm nay mới chính thức với cha Lý, thế nhưng mấy tháng qua hai họ cũng lờ mờ đoán con gái cả tối nay chuyện gì.
Quả nhiên ngoài dự đoán, Lý Hữu Quế liền công bố kế hoạch đón cha lên thành phố sinh sống.
Bên phía Lý thì vấn đề gì, bà thường ngày ở chỗ con trai cả thì cũng ở quê, tóm ở cũng như nên bà hề phản đối.
Còn hai em Lý Kiến Hoàn và Lý Kiến Nghiệp là những mừng rỡ nhất, đặc biệt là Lý Kiến Hoàn. Đây là đầu tiên xa nhà lên huyện học cấp ba, trong lòng nhớ nhà da diết, nếu gia đình chuyển lên thành phố thì mỗi tuần đều thể về nhà một .
Lý Kiến Nghiệp thì thích thành phố, bé vô cùng ngưỡng mộ tư học ở thành phố, bản cũng lên đó học. Bây giờ, chị cả sắp biến nguyện vọng của thành hiện thực ?
Thật là quá .
“Chị cả, em !” Bàn tay nhỏ giơ lên thật cao, đôi mắt sáng long lanh, chỉ sợ cùng.
Bây giờ, chỉ còn mỗi cha Lý là bày tỏ thái độ.
Lý Hữu Quế sang cha . Mấy năm nay cô ít khi can thiệp chuyện của ông, bởi vì việc để , việc trong nhà cần ông bận tâm một chút nào, cuộc sống trôi qua đủ đầy, dạy học ở trường tiểu học, cha Lý hài lòng kể xiết.
“Công việc ở trường học cha , thật sự nỡ bỏ.” Cha Lý hiểu rõ tính cách của con gái cả. Ông do dự hồi lâu, suy nghĩ đắn đo mãi, cuối cùng vẫn quyết định thật lòng với Lý Hữu Quế.
Công việc quả thực , Lý Hữu Quế cũng thấy , nhưng để một cha Lý ở quê nhà thì cô cũng yên tâm.
Lý Hữu Quế hỏi: “Cha, cha thích thầy giáo, là chỉ cần một công việc để là ?”
Muốn tìm một công việc thì chẳng khó chút nào, cái khó là công việc đó điều bản yêu thích và .
Lần , cha Lý chút do dự: “Cha thích thầy giáo, cảm thấy công việc ý nghĩa hơn.”
Năm nay ông năm mươi mốt tuổi , việc nặng nhọc kham nổi nữa, chỉ dạy học là tương đối nhàn hạ, ông cũng chẳng màng tiền lương nhiều ít.
Cha Lý cũng hiểu rõ, cái nhà đều nhờ con gái cả gánh vác nuôi nấng nên bản mới thảnh thơi như .
“Cha, để con nhờ ông nội Lục để ý giúp xem . Nếu trường tiểu học ở thành phố tuyển giáo viên dạy , cha tính chuyển qua ? Còn nếu cha lên thành phố, chúng sẽ tính phương án khác.”
Lý Hữu Quế cũng gượng ép cha . Cô cũng nghĩ tới trường hợp vạn nhất cha nỡ bỏ công việc và rời quê, để ông ở một trong căn nhà lớn thế cô an tâm, chỉ đành để ông dọn ký túc xá giáo viên của trường, các thầy cô giáo ở phòng bên cạnh thể tiện bề chăm sóc, đỡ đần.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-392-duong-thanh.html.]
“Hữu Quế, nhất định quyết định ngay bây giờ ? Tạm thời cha vẫn nghĩ thông suốt.” Cha Lý thật sự thể trả lời cô ngay , tâm lý của ông lúc vẫn kịp thích ứng.
Thực Lý Hữu Quế cũng quá vội vàng, Tết chuyển nhà ngay cũng chẳng , nhưng nhất là tầm tháng sáu tháng bảy cả nhà thể dọn lên thành phố, hơn nữa lúc đó Lý Kiến Nghiệp chuyển trường cũng thuận tiện hơn.
Thế là cô bảo: “Cha, cần quyết định ngay bây giờ , nhà vẫn còn nửa năm nữa mà. Cha cứ suy nghĩ kỹ , con tính tháng bảy sẽ chuyển nhà, đến lúc đó cũng tìm chút việc cho nhà . Nếu cha vẫn nỡ , con cũng tôn trọng ý kiến của cha, đến lúc đó sẽ sắp xếp .”
Ban đầu cô dự định để cha cùng quán xuyến giúp , nhưng xem hiện giờ tình hình chút phù hợp.
Chưa bàn đến phía cha Lý, bên phía Lý e rằng cũng chẳng rảnh rỗi. Hiện tại bà vẫn luôn chăm sóc đứa cháu gái thứ hai, đứa cháu gái út mới sinh đầy ba tháng e rằng qua Tết bà cũng trông nom tiếp. Mẹ Lý bận lắm, bận rộn chăm một đàn cháu gái.
Chị dâu cả Lục Trân Trân sinh đứa thứ ba, vẫn là con gái. Ba đứa con gái mà nổi một mụn con trai nối dõi, Lý Kiến Minh xem như tuyệt vọng . Sinh thêm nữa là điều thể, những ngày tâm trạng Lý Kiến Minh chẳng hề vui vẻ gì.
Hiện tại, ngoại trừ bản , Lý Kiến Minh cảm thấy đám em trai em gái bên chẳng ai sống hơn . Chưa kể đến những đang học đại học như Lý Hữu Quế, đơn vị công tác phân bổ đều là nơi mơ cũng dám nghĩ tới. Hai đứa em trai út bây giờ qua tương lai chắc chắn cũng giỏi giang hơn , còn lời chị cả, cuộc sống chắc chắn sẽ tệ.
Ngay cả Lý Kiến Hoa thì cũng chẳng buồn so bì nữa, hai căn nhà ngói, một đứa con trai, vững như bàn thạch, quá mức thỏa .
Lý Kiến Minh chán nản vô cùng, mấy mở miệng xin Lý Hữu Quế chút ý kiến nọ, nhưng thể hạ thấp thể diện xuống .
Cuộc họp gia đình kéo dài hai tiếng đồng hồ kết thúc. Lý Hữu Quế điều chỉnh kế hoạch của , cũng chẳng gì nản lòng, vả bản vẫn đang học, sốt ruột cũng giải quyết gì.
Mấy ngày Tết thăm hỏi họ hàng chúc Tết tặng quà, qua một lượt thì đến ngày mùng bảy. Lý Hữu Quế đặt vé tàu hỏa Dương Thành đúng ngày .
Thành phố Nam Thị cách Dương Thành đầy một ngàn dặm đường, nhưng xe lửa cũng mất trọn vẹn mười tám tiếng đồng hồ, tốc độ vô cùng chậm chạp.
Tuy rằng chậm thì chậm, nhưng bù là tàu chạy thẳng một mạch, hơn nữa cũng tương đối an , Lý Hữu Quế hề để bụng.
Tàu hỏa xuất phát từ buổi chiều, ngủ tàu một đêm, sáng hôm tầm chín mười giờ là đến Dương Thành.
Khung giờ quả thực , đến một nơi xa lạ nhất là tới ban ngày, ban đêm quá nhiều yếu tố mất an . Dẫu Lý Hữu Quế chẳng ngán những chuyện , nhưng nếp nghĩ từ kiếp vẫn ảnh hưởng ít nhiều đến cô.
Lần ngoài Lý Hữu Quế mang theo d.a.o rựa, nhưng cô cất gian mười khúc gậy gỗ to bằng bắp tay, cùng với hơn hai mươi chiếc kim may len cỡ lớn.
Kiếp đầu tiên cô đến Dương Thành là năm 2000, khi thành phố Quảng Châu rộng lớn, nhưng thời điểm đó vẫn tàu điện ngầm, giá nhà đất cũng chỉ tầm ba ngàn tệ một mét vuông, so với đời thì quả thật rẻ như cho. Chỉ là khi cô mới nghiệp, hai bàn tay trắng, chuyên chạy đến Dương Thành thuê kiếm sống.
Lúc , Lý Hữu Quế nhận bất kỳ nét dáng dấp nào của Dương Thành thời hiện đại , thế nhưng cô đại khái những nơi tập trung buôn bán sỉ lẻ hàng hóa.
Ngoại trừ khu vực xung quanh ga tàu hỏa, chính là mạn Thập Cửu Phủ, cùng với khu vực quảng trường Hải Châu đường Đại Đức.
Lý Hữu Quế dự định bộ từ ga tàu hỏa sang đó. Kết quả là khi cô hòa dòng đông đúc chen chúc ngoài, chốc chốc đ.â.m sầm trực diện hoặc va quẹt từ hai bên sườn mấy .
Nếu nhận những kẻ đó ý định giở trò sàm sỡ, Lý Hữu Quế chẳng nhịn mà tay , cô chỉ lạnh lùng liếc những một cái.
Đồ đạc giá trị đều gọn trong gian, ngay cả giấy tờ chứng minh, thư giới thiệu cô cũng để , ngoài hai bộ quần áo để , khắp cô chỉ để đúng hơn một tệ, là tiền lẻ nhăn nhúm.