Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 403: Tiền Đẻ Ra Tiền
Cập nhật lúc: 2026-09-19 00:32:03
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiền thể đẻ tiền.
Quả nhiên, kẻ tiền thì mối quan hệ vốn liếng, còn tiền dù tìm mối ăn thì cũng chẳng vốn mà . Đó chính là lý do vì giàu càng thêm giàu, còn kẻ nghèo thì mãi nghèo.
Lý Hữu Quế từ kiếp hiểu thấu đạo lý , bản cô ở thành phố cũng từng là nhà cửa đàng hoàng. Khi nắm bắt thời cơ thì việc kiếm tiền sẽ vô cùng dễ dàng, nhưng thời cơ vốn chẳng mấy khi xuất hiện, cả đời cô cũng chỉ kịp chộp lấy đúng một duy nhất mà thôi.
Bây giờ cuộc đời từ đầu, cô tự nhủ nếu vẫn sống lay lắt y như kiếp thì nếu là đồ ngốc nghếch, ngu xuẩn thì ắt hẳn đầu óc cũng vấn đề.
Có điều, hiện tại Lý Hữu Quế quả thực vẫn gom đủ vốn dày dặn, nếu cô thể nhập thêm cả nghìn bộ quần áo nữa, đủ sức giúp cửa hàng thời trang ở Bắc Kinh cầm cự ngon lành cho đến tận chuyến đ.á.n.h hàng tiếp theo.
Nghĩ ngợi nhiều cũng chẳng giải quyết gì, khi cửa tiệm quỹ đạo định, Lý Hữu Quế liền dồn bộ tâm trí việc học tập. Hiện tại cô học lấn sang cả kiến thức của sinh viên năm thứ ba, nhưng vẫn cần củng cố và ôn tập thường xuyên chứ thể lơ là, nhàn nhã .
Thư từ của La Đình cứ đều đặn mỗi tháng gửi đến một lá, vô cùng bận rộn. Một ngày nọ, khi Lý Hữu Quế bất chợt lên tờ lịch treo tường mới giật nhớ quãng thời gian đang diễn sự kiện trọng đại gì, trong lòng khỏi dâng lên nỗi âu lo khôn xiết.
Thế nhưng lo lắng sốt ruột cũng vô ích, ngoại trừ việc dặn dò La Đình nhất định chú ý an trong từng nét chữ thì cô thực chất chẳng thể gì hơn.
Thoáng cái tháng Năm gõ cửa, nhà trường một cơ hội cử sinh viên giao lưu học thuật với các trường đại học ở tỉnh khác, khéo tên của Lý Hữu Quế trong danh sách, thế là cô liền cùng thầy cô và bạn học lên đường.
Thành phố diễn đợt giao lưu chính là Hải Thị, chuyến kéo dài tròn một tuần lễ. Tàu hỏa chạy từ Bắc Kinh đến Hải Thị cũng mất tới hai mươi tiếng đồng hồ, bọn họ sẽ ngủ một đêm toa tàu.
Hải Thị cũng là nơi mà Lý Hữu Quế vẫn luôn ấp ủ dự định ghé thăm, ngoài việc đến thăm hỏi ông cháu cụ Phương Chí Lâm và Lục Tuyết Tuệ thì tình hình phát triển kinh tế ở mảnh đất cũng là điều khiến cô vô cùng tò mò.
Trong những bức thư trao đổi qua giữa cô và Phương Chí Lâm, từng quá chi tiết về phương diện , rốt cuộc thì từng dấn buôn bán nên đúng là cách một ngành như cách một dãy núi.
Sau khi đặt chân đến Hải Thị, ánh mắt của Lý Hữu Quế ngừng dõi theo từng ngõ ngách đường phố. Khác hẳn với vẻ thâm trầm của Bắc Kinh, dân ở đây ăn mặc phần cởi mở, phóng khoáng hơn nhiều, các cửa hàng cửa hiệu cùng sạp hàng ven đường cũng san sát, nhộn nhịp hơn hẳn, phần lớn đều là những tiệm buôn bán tiếng tăm lâu đời.
Hải Thị sầm uất và phồn hoa hơn Bắc Kinh nhiều, ngay cả đám sinh viên từ thủ đô tới như bọn họ cũng đến hoa cả mắt, trầm trồ thán phục ngớt.
Lần đoàn của cô đến để giao lưu hữu nghị với trường Phục Đại, khéo Phương Chí Lâm cũng đang tham gia giảng dạy tại ngôi trường , thành thử Lý Hữu Quế chẳng cần tốn công cất bước tìm kiếm xa.
Quá đỗi thuận tiện!
Ngay trong ngày hôm đó, Lý Hữu Quế gặp cả gia đình Phương Chí Lâm, hơn nữa còn nhận sự đón tiếp vô cùng nồng nhiệt, ấm áp từ cả nhà.
Ngoài việc Phương Chí Lâm đang là giáo sư của trường Phục Đại thì Phương Dịch Vân cũng đang giảng dạy với cương vị giáo sư tại đây. Vợ của Phương Dịch Vân tuy khôi phục thần trí nhưng thể trạng vẫn còn suy nhược, hiện tại vẫn tĩnh dưỡng ở nhà.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Lục Tuyết Tuệ và Phương Duệ hai đứa nhỏ vẫn đang tuổi cắp sách đến trường, Tuyết Tuệ giờ học lên cấp hai. Cả hai đứa trẻ đều vô cùng thông minh, hiểu chuyện, việc nhà việc cửa chẳng nề hà bất cứ thứ gì.
Những năm tháng gian khó ở Tây Tỉnh, ngoại trừ Lục Tuyết Tuệ lúc đầu chịu chút vất vả thì thằng bé Phương Duệ chẳng chịu khổ là bao. Bởi vì khi nó lớn khôn thì cuộc sống của nhóm Phương Chí Lâm khấm khá hơn nhiều, thêm nguồn hàng tiếp tế Lý Hữu Quế lén lút gửi tới đều đặn, tất cả đồ ăn thức uống ngon lành đều lớn nhường hết cho hai đứa nhỏ tẩm bổ .
Vì , khi gặp Lý Hữu Quế, hai chị em Lục Tuyết Tuệ và Phương Duệ cứ quấn quýt lấy cô rời, hệt như hai cái đuôi nhỏ bám chặt lấy lưng. Hễ chút thời gian rảnh rỗi là Lý Hữu Quế , hai đứa nhỏ liền lon ton chạy theo đến đó.
Gia đình Phương Chí Lâm cũng yên tâm, ngoài rõ bản lĩnh của Lý Hữu Quế chứ bọn họ thì thấu suốt mười mươi, tuyệt đối can thiệp hạn chế việc của hai đứa cháu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-403-tien-de-ra-tien.html.]
Cứ hễ rảnh rỗi là Lý Hữu Quế dắt hai chị em Tuyết Tuệ và Phương Duệ dạo phố phường, mua cho chúng đủ các món ăn vặt cùng đặc sản trứ danh của Hải Thị. Bản cô cũng tranh thủ gom mua mười chiếc đồng hồ đeo tay, hai mươi chiếc đài thu thanh cùng tám phần đặc sản cổ truyền Hải Thị mang về.
Nhân chuyến tới Hải Thị , Lý Hữu Quế cũng đem chuyện lặn lội tới Dương Thành đ.á.n.h hàng kể cho Phương Chí Lâm . Ông vô cùng kinh ngạc sự táo bạo của cô, song cũng hết sức khâm phục tầm xa trông rộng , liền dặn dò đợt nghỉ hè cứ để hai đứa nhỏ về thành phố Nam Thị ở chơi một thời gian.
Thời gian giao lưu trôi qua nhanh, Lý Hữu Quế cùng thầy cô và bạn học thu dọn hành lý trở về Bắc Kinh.
Vừa về tới Bắc Kinh, cô liền ghé qua tiệm quần áo Hồng Tụ Thiêm Hương tiên, tiện tay đặt hai chiếc đài thu thanh lên kệ để bán thử, giá gốc năm mươi đồng một chiếc cô bán sáu mươi đồng nhưng cái chính là cần dùng phiếu.
Lý Hữu Quế vốn đinh ninh rằng hai chiếc đài thu thanh lẽ sẽ khó bán, ai ngờ mới chỉ qua một tuần lễ ngắn ngủi là bán sạch bách. Thậm chí đó vẫn còn khách ghé hỏi han xem còn hàng nữa .
Bán đài thu thanh tuy tiền lời nhiều bằng quần áo nhưng nó là một món đồ gia dụng cỡ lớn giá trị cao, chẳng khác nào ti vi tủ lạnh của đời , là thứ thiết yếu mà nhà nào cũng khao khát .
Thấy , Lý Hữu Quế liền mang tiếp ba chiếc nữa tiệm bày bán, dặn Cao Lệ hễ bán hết mà vẫn hỏi mua thì cứ hẹn khách đến dịp cuối tuần, đích cô sẽ mang hàng tới giao tận tay.
Lại một tháng nữa trôi qua, hàng hóa cất trong gian của Lý Hữu Quế vơi quá nửa, đài thu thanh cũng chỉ còn tám chiếc, ngay cả đồng hồ đeo tay cô cũng bán một chiếc.
Trong mười chiếc đồng hồ đó, Lý Hữu Quế giữ một chiếc cho đeo, chia cho Lý Kiến Văn và Lý Hữu Liễu mỗi đứa một chiếc. Riêng đài thu thanh thì hai em kiên quyết nhận cái nào, một mực giục chị cả mang hết ngoài bán lấy tiền vốn.
Chớp mắt một cái, sự mong ngóng từng ngày từng giờ của Lý Hữu Quế, kỳ thi kết thúc học kỳ rốt cuộc cũng tới. Thi cử xong xuôi là cô thể lập tức lên đường Dương Thành gom hàng.
Số quần áo còn ở cửa tiệm cuối cùng chỉ còn vỏn vẹn hơn bảy mươi chiếc, tính theo tốc độ tiêu thụ thì chắc chắn chẳng thể cầm cự nổi đến giữa tháng Bảy, đây cũng là điều bất khả kháng. Đợi khi cô rời khỏi Bắc Kinh, chỉ đành nhờ Vương Lộ hằng ngày ghé qua gom tiền bán hàng giúp, nếu hết sạch hàng thì cứ việc tạm thời đóng cửa tiệm .
Ai ngờ mới thi xong môn cuối cùng, cô giảng viên gọi lên văn phòng gặp mặt. Lần , cô giáo khẽ thở dài đầy tiếc nuối, thông báo cho cô rằng trong danh sách sinh viên năm thứ ba cử du học nước ngoài kỳ tới tên của cô.
như dự liệu.
Lý Hữu Quế ngoài mặt thì bình thản nhưng trong lòng âm thầm trút một gánh nặng ngàn cân. Cô đỡ băn khoăn, khó xử tìm cách từ chối, khác cô đưa lựa chọn .
Thế nhưng khi thấy vẻ mặt đầy thất vọng và bất lực của cô giáo, cô đành nhẹ nhàng lên tiếng an ủi, hứa rằng sang năm thứ tư bản nhất định sẽ dốc hết sức để tranh một suất tiếp.
Quả nhiên cô giáo xong liền cảm thấy an ủi phần nào, ngày mai cô lên tàu hỏa về quê nên cũng sảng khoái vẫy tay cho cô về.
Lý Hữu Quế thu dọn đồ đạc cá nhân trong ký túc xá với tốc độ nhanh nhất thể, đó xách bộ hành lý trở về chỗ ở thuê.
Hai em Lý Kiến Văn và Lý Hữu Liễu thành xong các môn thi từ ngày hôm qua, lúc đang sẵn ở nhà đợi chị cả về.
Bọn họ đều thời gian của chị cả vô cùng gấp gáp nên việc nhà việc cửa chẳng để cô bận tâm một chút nào, chỉ giục cô mau chóng lo toan công việc ở tiệm buôn bán.
Ngay chiều hôm đó, Lý Hữu Quế liền dặn dò tỉ mỉ công việc ở cửa hàng cho Cao Lệ và Vương Lộ, thu bộ tiền bán hàng trong ngày mới yên tâm chuẩn hành lý lên đường về quê.
Ngày hôm , ba chị em cùng bước lên chuyến tàu xuôi về phương nam. Mặc dù Lý Kiến Văn và Lý Hữu Liễu tàu hỏa nhiều , Lý Hữu Quế cũng căn dặn vô điều cần chú ý dọc đường nhưng cô vẫn tài nào yên tâm về hai đứa em .
Chuyến Lý Hữu Quế chỉ tàu tới thủ phủ của Tương Tỉnh, đó cô sẽ chuyển tàu chạy thẳng Dương Thành, để Lý Kiến Văn và Lý Hữu Liễu tự nốt chặng đường về thành phố Nam Thị. Hai em tàu riêng thêm mười mấy tiếng đồng hồ cũng chẳng vấn đề gì to tát, Lý Hữu Quế chủ ý buông tay để các em tự rèn luyện cho cứng cáp hơn.