Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 407: Tim Đập Thình Thịch
Cập nhật lúc: 2026-09-19 00:32:07
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Anh , cùng , thế mới thật sự là .
Dì út Lương Hồng, dượng Hề Văn Lâm cùng Hề Lạc Dân cũng đến. Họ mang theo tin vui chị họ Hề Minh Quyên sinh con thứ hai.
Hề Minh Quyên khi kết hôn hơn một năm thì m.a.n.g t.h.a.i sinh con, năm nay sinh tiếp đứa thứ hai, chị thi đỗ đại học. May mà bằng cấp ba nên công nhân nặng nhọc trong xưởng, mà việc ở công đoàn.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Lý Hữu Quế ba tháng khi kỳ thi tuyển sinh đại học khôi phục từng đích đến huyện Phù nhắc nhở dượng, còn gửi tặng ít tài liệu học tập, dặn ông đốc thúc chị họ và em họ ôn tập cho .
Kết quả là Hề Minh Quyên bận sinh con nên chẳng còn tâm trí để tâm, Hề Lạc Dân ngoan ngoãn lời ôn luyện nhưng thi đỗ.
Mãi đến năm ngoái, Hề Lạc Dân mới thi đỗ một trường cao đẳng ở Nam Thị. Cũng nhờ một đống tài liệu do Lý Hữu Quế, Lý Kiến Văn và Lý Hữu Liễu thu thập, hệ thống giúp, mới thể thi đỗ.
Vì thế, hiện tại Hề Văn Lâm vô cùng cảm kích chị em Lý Hữu Quế. May mà giờ đôi bên vẫn duy trì liên lạc và qua thiết, vì đường sá xa xôi mà phai nhạt tình .
“Hữu Quế, cháu mua quần áo cho cả nhà dì thế ? Tốn kém quá.” Lương Hồng về đến nhà đẻ, gặp cháu gái nhét cho một túi đồ, mở xem thì thấy tận bốn bộ quần áo, trong nhà ai cũng phần, ngay cả phần của con gái cũng thiếu.
Từ khi Lý Hữu Quế bắt đầu lấy hàng sỉ mở tiệm, mỗi năm cô đều gửi quần áo cho Lương Hồng hai . Đồ xuân hè thì gửi bưu điện, còn đồ thu đông gặp mặt thì mang tận tay.
Lý Hữu Quế đáp: “Dì , cháu cất công Dương Thành lấy sỉ đấy, rẻ . Giờ dì cháu cho thêm vài bộ cũng chẳng , một năm cũng chỉ hai thôi. Ai cũng phần cả, tin dì cứ hỏi bà ngoại với mợ mà xem.”
Cô chỉ tặng quần áo cho Lương Hồng, mà cả nhà ruột ai nấy đều phần, đối với những cô hết sức coi trọng.
Mợ Hà Phương bên cạnh cũng híp mắt gật đầu lia lịa. Quần áo mới của nhà họ gửi sang từ Tết , chẳng cần tự bỏ tiền mua. Những mẫu áo quần ở vùng thuộc hàng hiếm khó tìm, là đồ cả.
Lương Hồng lúc mới tin cháu gái chỉ chăm chút riêng cho nhà . Nếu thì thật khó xử, sợ chị dâu nảy sinh dị nghị.
Hề Lạc Dân sớm cùng hai đứa em họ Lý Kiến Văn và Lý Hữu Liễu trò chuyện rôm rả. Gặp các em, mừng rỡ khôn xiết. Họ vẫn thường xuyên gửi thư từ qua , các em họ còn mời đến Bắc Kinh và Nam Thị chơi nữa.
Bây giờ Hề Lạc Dân mới , cả nhà chị họ đều chuyển lên Nam Thị ở, còn bảo cứ cuối tuần là sang ăn cơm ngủ .
Ngay cả bản Hề Văn Lâm cũng ngờ tới, cô cháu gái bên nhà vợ giỏi giang và bản lĩnh đến nhường , vượt xa dự tính đây của ông. Ông vốn đ.á.n.h giá cao con bé, nhưng hóa vẫn còn xem thường năng lực của nó.
Ngoài việc mỗi một bộ quần áo, Lý Hữu Quế còn biếu nhà và nhà dì mỗi bên một túi lớn đặc sản Bắc Kinh cùng Dương Thành, trông vô cùng tươm tất, mát mặt.
Ở thời buổi , ăn đồ ăn thành phố là chuyện hãnh diện lắm , gì ai như Lý Hữu Quế, cứ tới thành phố nào là rộng rãi mua nhiều đặc sản của những thương hiệu lâu đời ở địa phương đó như thế!
Sau đó, Hề Văn Lâm kể mấy đứa cháu ngoài việc từng đến Bắc Kinh, còn cả Hải Thị và Dương Thành. Vốn trải nghiệm của bọn trẻ xem còn phong phú hơn cả nửa đời của ông cộng .
Thế nhưng, đến khi Lý Hữu Quế móc mấy chiếc đồng hồ đeo tay , Hề Văn Lâm gần như đờ đẫn cả .
Lý Hữu Quế quả thực quá hào phóng. Ông ngoại, , dượng và em họ Hề Lạc Dân mỗi một chiếc đồng hồ nhãn hiệu Thượng Hải, đây là hàng cô cố ý giữ để dành tặng cho trong nhà.
Hề Văn Lâm ngỡ thế là hết , ai ngờ đó, ông thấy Lý Hữu Quế sang hỏi vợ xem mở một tiệm bán quần áo ở huyện thành , nguồn hàng bên cô thể cung ứng đầy đủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-407-tim-dap-thinh-thich.html.]
Đâu chỉ là rung động, quả thực là tim đập thình thịch!
Bởi vì Lý Hữu Quế thật với họ, cho dù bán quần áo ở huyện thành, mỗi bộ chỉ lãi ba bốn đồng, nhưng một tháng bán năm mươi bộ thì gom góp cũng là một con hề nhỏ.
Mặt bằng ở huyện thành rẻ hơn thành phố bao nhiêu . Lý Hữu Quế với dượng Hề Văn Lâm, nếu tiền mua đứt lấy một căn, dù tự kinh doanh cho thuê thì chỉ lời chứ bao giờ lỗ.
Hơn nữa, nếu tiền bạc dư dả, Lý Hữu Quế còn khuyên họ nên lên thẳng thành phố mà mua.
Đến lúc Hề Văn Lâm mới , chỉ Lý Hữu Quế tự tay mua nhà cho trong gia đình, mà ngay cả đứa cháu thứ hai là Lý Kiến Hoa cũng sớm mua nhà thành phố, hiện giờ còn đang tính mua thêm một căn nữa. Còn cả của Lý Hữu Quế là Lý Kiến Minh dạo cũng đang xem nhà, năm nay nhất định cũng sẽ tậu một căn.
Phen , Hề Văn Lâm chẳng còn chút do dự nào nữa. Trong lòng ông âm thầm nhẩm tính tiền tiết kiệm của gia đình , tích cóp bao nhiêu năm qua cũng chỉ vỏn vẹn hơn một nghìn đồng, nếu mua nhà ở Nam Thị thì chắc chắn đủ.
Tuy nhiên, tiền đủ để ông mua đứt hai gian mặt bằng ở huyện thành.
mua thành phố hiển nhiên là hơn nhiều. Vạn nhất con trai nghiệp phân công về thành phố, nhà ở thì .
Hề Văn Lâm nhất thời mất hết chủ kiến. Lúc chỉ tầm của Lý Hữu Quế là vượt trội hơn ông nhiều, khi hạ quyết tâm, ông vội vàng mở lời xin cháu gái chỉ bảo.
Hỏi Lý Hữu Quế ư? Câu trả lời dĩ nhiên là mua!
“Dượng , thì cứ mua nhà thành phố , còn ở huyện thì thuê mặt bằng mở tiệm quần áo. Vài năm nữa gom đủ tiền thì mua mặt bằng , nếu thiếu tiền cháu sẽ cho dượng mượn.”
Lý Hữu Quế cũng khó lòng khẳng định nơi nào đáng mua hơn, thời hậu thế, mặt bằng và giá cả ở trung tâm huyện lỵ cũng chẳng hề thua kém thành phố là bao. Nói tới lui, mấu chốt vẫn là tiền , tiền đủ mà thôi.
Khoảnh khắc , xong những lời , Hề Văn Lâm liền hạ quyết tâm. Món hời của cô cháu gái ông chỉ đành dày mặt mà nhận lấy. Dù những năm ông cũng từng hết lòng giúp đỡ Lý Hữu Quế, nên bây giờ mới nhận sự tương trợ dốc lòng như .
“Được, thì dượng khách sáo nữa. Mấy đứa giúp dượng để ý dò hỏi nhà cửa thành phố nhé, tiền mua nhà thì nhà dượng thể xoay xở đủ, chỉ hàng nhập về mở tiệm quần áo là đành xin nợ cháu thôi.”
Lý Hữu Quế sảng khoái đồng ý ngay. Đây chỉ là chuyện nhỏ, chẳng ảnh hưởng gì đến nguồn vốn lưu động của cô.
“Cậu , nhà tính mua nhà thành phố ? Nếu đủ tiền cháu cũng thể cho mượn một ít.”
Giải quyết xong xuôi chuyện nhà Hề Văn Lâm, Lý Hữu Quế sang hỏi ruột. Người cô nhất định kéo đỡ một tay.
Dù là ở kiếp kiếp , sự giúp đỡ của Lương Ngôn Tô dành cho gia đình cô thực sự cần bàn cãi. Giữa những ruột thịt thích với , việc đùm bọc nâng đỡ là điều hết sức bình thường, tư tưởng tương tương ái ở mảnh đất lưu truyền mãi cho đến tận đời .
Lương Ngôn Tô nãy giờ bên cạnh hết những điều cháu gái cùng em rể bàn bạc, trong lòng ông cũng rạo rực thôi. Thế nhưng, ông nhiều tiền như em rể, em rể gom góp bộ sức lực gia đình để mua nhà thành phố thì dễ dàng hơn ông nhiều.
“Hữu Quế , tiền tiết kiệm trong nhà chỉ còn hơn ba trăm đồng thôi, mới dựng nhà cách đây hai năm, nhà thành phố mua nổi .”
Nếu như nhà thì gom góp tiền dành dụm vay mượn thêm một ít vẫn thể mua một căn ở thành phố, còn bây giờ thì ông căn bản dám nghĩ tới nữa.
Lý Hữu Quế trầm ngâm suy nghĩ. Hiện tại nhà cửa ở thành phố vị trí , mặt tiền thuận lợi kinh doanh chắc tăng lên tầm một nghìn hai trăm đồng , đối với cô thì quả thật là thể gánh vác nổi.