Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 409: Tâm Tư Riêng
Cập nhật lúc: 2026-09-19 00:32:09
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sợ cái gì chứ?
Ngoài xã hội ăn thịt .
Hơn nữa, sang đến ngày thứ hai theo, Lương Bằng các chị họ đẩy phía để tiếp đón khách hàng. Trải qua một ngày bận rộn, những thấy sợ hãi mà ngược còn vô cùng hưng phấn và kích động.
Cậu kiếm trọn vẹn năm đồng .
Lương Bằng chỉ mới một ngày cầm chắc trong tay tiền lãi từ những bộ quần áo do chính bán . Trước khi ngoài bày sạp, các chị họ giao hẹn rõ ràng, ai bán món nào thì tiền lãi món đó thuộc về nấy.
Kể từ ngày hôm đó, Lương Bằng như lột xác thành một con khác, lúc nào cũng tranh phần tiếp đón khách khứa, nhiệt tình hăng hái vô cùng. Cậu còn cùng Lý Kiến Hoàn miệt mài bán từ sáng sớm tinh mơ cho tới tận lúc trời nhá nhem tối.
Bản Hà Phương cũng học hỏi nhiều điều khi ở trong tiệm. Ngày đầu tiên bà còn thấy lạ lẫm quen việc, chỉ dám một góc quan sát xem chị em Lý Hữu Quế chào mời khách khứa và chọn đồ cho . Đến ngày thứ hai, bà bắt đầu tự tay lật giở từng chiếc áo để so sánh, ghi nhớ các kích cỡ áng chừng, sang ngày thứ ba thì mạnh dạn bước đon đả mời chào khách.
Sau tròn một tuần học việc tại tiệm, tảng đá đè nặng trong lòng bà mới trút bỏ. Sau đó, bà liền cùng con trai bắt đầu mang hàng ngoài vỉa hè bày sạp.
Lý Hữu Quế lúc mặt tại Bằng Thành. Chuyến khi lấy xong các mặt hàng điện tử, cô liền trở Dương Thành để nhập các mẫu quần áo xuân hè.
Hiện giờ vốn liếng trong tay cô vô cùng dồi dào. Sau khi trừ khoản tiền mua mặt bằng và nhà cửa ở Bắc Kinh, tiền tiết kiệm của cô tăng vọt lên mức bảy vạn đồng.
Chi hơn một vạn đồng để nhập đồ điện tử, bộ tiền còn cô dồn hết việc lấy quần áo. Cả hai nơi Bắc Kinh và Nam Thị đều đang cần hàng, tiền bắt buộc tiêu .
Giá nhập của hàng mẫu xuân hè đắt đỏ như hàng thu đông. Hơn nữa chuyến , nguồn hàng Lý Hữu Quế nhập về chia ba phân khúc rõ rệt: cao cấp, trung cấp và bình dân.
Hàng bình dân là loại nhập sỉ về để đổ cho Hà Phương cùng những khác bán sỉ tiếp, còn hàng trung và cao cấp thì dành riêng cho tiệm của gia đình cô và tiệm của Lý Kiến Hoa bán lẻ.
Thế là Lý Hữu Quế bỏ hơn hai vạn đồng để nhập các lô hàng trung và cao cấp, còn bộ là hàng bình dân.
Các mặt hàng trung và cao cấp giá nhập d.a.o động từ tám đến mười một đồng một bộ, cô nhập ba nghìn bộ. Hàng bình dân thì các mức giá bốn, năm, sáu đồng đều đủ, cô nhập về tới sáu nghìn bộ.
Những mẫu hàng chất lượng , kiểu dáng mắt và giá thành cao, Lý Hữu Quế chỉ chia cho Lý Kiến Hoa hai trăm bộ, còn cô mang bộ về Bắc Kinh để tự bày bán. Sau đó Lý Kiến Hoa cũng lấy thêm một ít hàng bình dân để bán kèm .
Cuối cùng, lô hàng bình dân bán sỉ ngoài hơn ba nghìn bộ, còn đầy hai nghìn bộ thì chia đều cho Lý Kiến Hoa, Lục Trân Trân, Hà Phương và Lương Hồng.
Lô hàng bình dân của Lý Hữu Quế sang tay bán sỉ xong thu về khoản lãi ròng hơn sáu nghìn đồng. Số hàng còn chờ khi nào bọn họ bán hết thu tiền thì sẽ thanh toán dứt điểm một thể, kỳ nghỉ đông sẽ chuyển tiền cho Lý Hữu Quế để cô Dương Thành gom hàng mới.
Hiện tại, Lục Trân Trân cũng đang tính chuyện thuê mặt bằng để mở tiệm bán quần áo. Số tiền chú hai kiếm cô đều thấy rõ mồn một, hơn nữa còn phong phanh rằng Lý Kiến Hoa đang ý định mua đứt luôn mặt bằng đó.
Mặt bằng ở khu vực cũng quá đắt đỏ, chỉ hơn một nghìn đồng một gian. Lý Kiến Hoa hỏi qua ý kiến của Lý Hữu Quế, kết quả là cô em gái cả bảo nếu thể mua mấy gian liền kề thì cứ mua nhiều .
Thế nhưng, ngặt nỗi tiền của Lý Kiến Hoa đủ. Vất vả cày cuốc suốt một năm trời, tiền kiếm cũng chỉ vặn đủ để tậu một gian mà thôi, hai gian thì gánh nổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-409-tam-tu-rieng.html.]
Tuy nhiên, mới đem tình cảnh giãi bày, Lý Hữu Quế lập tức ngỏ ý cho mượn tiền mua một gian, đồng thời nhờ mua hộ cho hai gian nữa, vị trí cụ thể cô cũng chỉ rõ cho Lý Kiến Hoa. Nếu thể mua liền kề thì mua rải rác từng gian cũng , nhưng nếu mua liền thì nhất.
Sau cùng, cầm tiền trong tay, Lý Kiến Hoa liền tất bật ngược xuôi lo liệu, chẳng bao lâu thực sự mua bốn gian mặt bằng. Trong đó ba gian liền kề , còn một gian thì riêng biệt. Kết quả như là quá đỗi mỹ mãn , gian đơn lẻ giá một nghìn ba trăm đồng, còn ba gian liền thì giá một nghìn bốn trăm đồng mỗi gian.
Hai gian mặt bằng mà Lý Hữu Quế bỏ tiền mua tên trực tiếp của cha Lý. Sau nếu hai cụ tự kinh doanh, thì bất kỳ ai thuê cũng đều trả tiền thuê đàng hoàng. Khoản xem như tiền dưỡng già mà Lý Hữu Quế dành cho hai đấng sinh thành, đủ để chăm lo chu cho nửa đời của họ.
Lục Trân Trân khi chuyện liền kìm mà nhắm một trong hai gian mặt bằng đó. Cô dĩ nhiên dám quỵt tiền thuê, chỉ điều tiền thuê cô trả thấp hơn giá thị trường tới một phần ba.
Hơn nữa, từ khi hai gian mặt bằng tên cha Lý, trong lòng cô âm thầm dâng lên cảm giác kích động và hưng phấn. Đây là tài sản thuộc về hai ông bà già, khi các cụ khuất núi, chẳng đứa con nào cũng phần ? Bọn họ cũng sẽ chia tiền chứ? Huống hồ chồng cô là con trai cả, lẽ nào thể chia phần nhiều hơn?
Dẫu , Lục Trân Trân tuyệt đối dám để lộ tâm tư ngoài mặt. Nếu , cô chắc chắn sẽ cô em chồng lột da sống, nguồn hàng cũng đừng mong lấy nữa, thế nên cô hết sức cẩn thận giấu kín toan tính nhỏ nhen của .
Cha Lý hiển nhiên cũng thương xót đứa con trai cả. Thấy con dâu cả khép nép, e dè chạy đến khẩn khoản cầu xin, hai cụ cũng nỡ cảnh vợ chồng đứa lớn cùng ba đứa cháu chịu khổ cực, nên chỉ lấy tượng trưng hai mươi lăm đồng tiền thuê mỗi tháng.
Còn Lý Hữu Quế đang ở tít Bắc Kinh, ngóng chuyện cũng chẳng năng gì. Giá thuê thấp thật, nhưng hai già trong nhà tình nguyện như thế thì cô cũng tiện can thiệp gì.
Trong kỳ nghỉ đông khi về quê, Lý Hữu Quế tìm La Đình, nhưng kết quả tìm thấy mà cũng chẳng gặp mặt. Nghe lâu về Nam Thị, hiện đang nhiệm vụ ở một nơi cách xa tới hai trăm dặm.
Lý Hữu Quế dĩ nhiên hiểu rõ ngọn ngành chuyện gì đang diễn , bầu khí căng thẳng ở vùng thực cảm nhận rõ rệt, mặt báo cũng đưa tin. Ngoài việc thầm lo lắng cho , cô cũng chẳng thể chạy tới đó để gì.
Sau khi trở Bắc Kinh, Lý Hữu Quế liền chuyển hàng phân phối hai tiệm quần áo của . Số lượng cũng quá nhiều, mỗi tiệm chỉ trưng bày chừng một trăm bộ đồ xuân hè mà thôi.
Cô còn đổ sỉ cho chị dâu Vương mấy trăm bộ hàng bình dân, mỗi bộ cũng chỉ lấy lãi của chị hai đồng, phần định giá bán thì để chị dâu Vương tự quyết định.
Mức giá sỉ của lô hàng bình dân khiến chị dâu Vương mừng rỡ khôn xiết. Lý Hữu Quế đổ sỉ cho chị với giá bảy đồng, chị thể ung dung bán với giá mười hai đồng. Ngay cả những mức lương bậc trung cũng thể bấm bụng mua liền một lúc ba bốn bộ, còn những ai lương cao thì mua bốn năm bộ là chuyện hết sức bình thường.
Chị dâu Vương ngay tại chỗ thanh toán cho Lý Hữu Quế một phần ba tiền hàng, hừng hực ý chí chiến đấu xách hàng buôn.
Ngoài việc bán quần áo của Lý Hữu Quế, chị còn nhận bán cả các mặt hàng điện t.ử của cô nữa. Lý Hữu Quế kiếm một phần, chị kiếm thêm một phần, đôi bên cùng lợi.
Hiện tại Lý Hữu Quế bắt đầu bước học các môn của năm thứ tư đại học, tiến độ học tập diễn chậm rãi mà vững chắc, thành tích thi cử cũng luôn duy trì ở mức định, cô vô cùng hài lòng.
Những bạn học trong ký túc xá cũng quá nhiều đổi, điều những ai đang yêu đương đều bắt đầu tính tới chuyện kết hôn. Sau khi đăng ký kết hôn xong xuôi thì thể phu xướng phụ tùy hoặc phụ xướng phu tùy, nơi nào điều kiện công tác hơn thì cùng chuyển về đó.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Sau khi nghiệp đại học, lượng kết hôn chắc chắn sẽ vô cùng đông đảo, phần lớn đều nên duyên với bạn học cùng trường, chỉ một ít là chờ khi về cơ quan công tác mới tìm đối tượng, hoặc là kiểu như Lý Hữu Quế.
Bắt đầu từ học kỳ là sinh viên thể tới các cơ quan, đơn vị để thực tập. Lý Hữu Quế chỉ tìm một nơi việc thật nhàn nhã, những chỗ quá nhiều việc sự vụ thực sự thích hợp với cô.
Hơn nữa, Lý Hữu Quế lúc bắt đầu nhen nhóm ý định thi học tiếp lên nghiên cứu sinh. Học nghiên cứu sinh chỉ giúp học vị cao hơn, mà đơn vị phân công về công tác trong tương lai chắc chắn cũng sẽ , gần như nghiệp xong là thể giữ việc ngay tại Bắc Kinh. Huống hồ thời gian biểu khi học nghiên cứu sinh tự do hơn hệ đại học chính quy hiện tại nhiều, cô thậm chí còn thể về nhà mỗi ngày nữa.