Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 410: Giành Mối Làm Ăn

Cập nhật lúc: 2026-09-19 00:32:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Lý Hữu Quế, mở tiệm bán quần áo ở Bắc Kinh hả?”

 

“Tớ cũng loáng thoáng chuyện đó .”

 

“Có thật thế? Ôi chao, bạn học Lý Hữu Quế quả thực là quá bản lĩnh .”

 

“Nghe quần áo trong tiệm đắt đỏ lắm đấy.”

 

“Bạn học Lý Hữu Quế ơi, nguồn hàng của nhập từ về thế?”

 

“Công tác giữ bí mật của bạn học Lý Hữu Quế thật đấy, nếu bọn tớ ngóng thì chẳng ai bạn học Lý Hữu Quế tiền .”

 

“Tụi là bạn học cùng lớp, giảm giá chút nào nhỉ?”

 

“Cậu giảm giá thì cũng chẳng mua nổi , một bộ quần áo mùa đông giá tận ba mươi đồng lận đấy, đồ xuân hè cũng hơn hai mươi đồng một bộ, ngót nghét bay đứt cả tháng lương còn gì.”

 

“Trời đất ơi, đắt dữ ?”

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

...

 

Hôm , kết thúc tiết học buổi sáng, ít nữ sinh cô bằng ánh mắt ghen tị, ngưỡng mộ tò mò, thậm chí còn kéo vây quanh Lý Hữu Quế mà ríu rít hỏi han. so với chỉ tổ tức c.h.ế.t.

 

Thành tích học tập vốn xuất sắc như , rõ ràng đều cùng xuất từ nông thôn, ngỡ ai nấy đều cùng chung một vạch xuất phát. Nào ngờ thuộc dạng thâm tàng bất lộ, bản lĩnh ngút trời thế khiến khác chỉ ngậm ngùi tuyệt vọng.

 

Lý Hữu Quế: “...”

 

mở tiệm ngót nghét gần một năm trời , té đến tận bây giờ mới .

 

Sau đó, Lý Hữu Quế mới kể rằng mấy bên khoa khác tới tiệm mua quần áo tình cờ thấy cô ở đó. Chạm mặt vài xong xuôi, họ mới vỡ lẽ cô chính là bà chủ của tiệm quần áo.

 

Ngay cả Lục Y Nhiên và Trần Phi Phi cũng tròn mắt kinh ngạc Lý Hữu Quế, thể tưởng tượng nổi cô lợi hại đến mức độ .

 

Phương Phương cùng đám Tiêu Lam khi xong cũng chẳng tài nào giấu nổi nét ghen tị lẫn ngưỡng mộ ngập tràn gương mặt, đúng là so bì với chỉ tổ chuốc bực .

 

“Hữu Quế, mở tiệm quần áo ở Bắc Kinh thật đấy ?” Lục Y Nhiên vốn mối quan hệ với cô, nên trong lòng chẳng hề chút đố kỵ nào, chỉ đơn thuần là bội phục cô bạn học sát đất.

 

Đảm đang, quá đỗi đảm đang. Bản lĩnh, thực sự quá bản lĩnh.

 

Trần Phi Phi càng kinh ngạc hơn nữa. Thời điểm hiện tại, hầu hết các xưởng sản xuất may mặc trang phục cả nước cơ bản đều ở tỉnh của cô , chẳng lẽ Lý Hữu Quế lặn lội tới tận tỉnh để lấy hàng? Kết quả hỏi , đúng là sự thật như .

 

thế, chẳng nhà nước đang khuyến khích Cải cách Mở cửa , cả chính sách nâng đỡ nữa. Mình tích cóp một ít tiền, Quảng Tỉnh là nơi đầu mở cửa, khéo quen ở trong đó nên nhân dịp nghỉ lễ tranh thủ ngó nghiêng xem , bắt đầu tập tành lấy hàng về bán thử xem kiếm chác đồng nào .”

 

Chuyện cũng chẳng giấu giếm, cũng bí mật ghê gớm gì. Ở thời buổi , buôn bán ăn hầu như trông cậy lá gan và vốn liếng của từng , bản cô cũng chẳng thể nào một tay thao túng cả thị trường , cô năng lực đó mà chuyện cũng phi thực tế.

 

“Hồi nghỉ hè còn ghé qua Hải Thị nữa, bên Hải Thị cũng quen. Chắc các từng qua đấy, chính là vị giáo sư ở Đại học Hạ Môn đón các em về Tây Tỉnh thăm .”

 

Lý Hữu Quế giờ từng kể những chuyện cho các bạn học bên cạnh , vì Trần Phi Phi và Lục Y Nhiên đều nắm rõ.

 

Kết quả là hai cô bạn càng thì hai mắt càng trợn tròn xoe. Lý Hữu Quế thực sự quá bạo dạn ! Ngày cô bảo từng vùng Tây Bắc hóa chẳng là lời suông, cô gái đích thực là kiểu tung hoành bôn ba khắp nam chí bắc.

 

Hạng thể tự mở nổi tiệm quần áo, dám một một lặn lội tới tận Quảng Tỉnh để gom hàng, kiếp, dạng tầm thường chứ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-410-gianh-moi-lam-an.html.]

“Cậu đến Hải Thị ghé qua tìm chơi? Thật là nghĩa khí gì cả.”

 

“Ôi chao, bạn học Hữu Quế ơi, đến Quảng Tỉnh thì tìm chứ! Nhà trong ngành may mặc , thể dẫn tham quan, hoặc giới thiệu họ hàng cho quen mà.”

 

Lục Y Nhiên và Trần Phi Phi đều nhịn mà kêu toáng lên, như thể bỏ lỡ mất một mối hời lớn nào đó . Đặc biệt là bạn học Trần Phi Phi, tiếc nuối đến mức hận thể đ.ấ.m n.g.ự.c thùm thụp.

 

Lý Hữu Quế bật : “Bạn học Y Nhiên , nào ghé Hải Thị cũng vội vội vàng vàng, nên thấy ngại dám phiền thôi. Dù còn khối thời gian và cơ hội mà, vả trừ mấy kỳ nghỉ thì ngày nào tụi chẳng chạm mặt , mãi mà thấy chán ?”

 

“Bạn học Phi Phi, thực mấy bận đến Dương Thành cũng từng nghĩ tới chuyện tìm đấy chứ, cũng hỏi xem quen ai may mặc . Chỉ điều nào cũng quá gấp gáp, vả bản hiện tại vẫn tự xoay xở , nên mới tạm thời đến tìm cầu cứu thôi.”

 

Sau , chắc chắn cô sẽ nhờ vả Trần Phi Phi giúp đỡ, dẫu cũng là dân bản địa, đường nước bước thông thạo hơn cô nhiều.

 

Trần Phi Phi mới vui vẻ gật đầu: “Thế thì việc gì cần giúp đỡ, nhất định với đấy nhé! Mình giúp thì nhà vẫn thể tay giúp.”

 

Bạn học Lục Y Nhiên cũng mím môi . Bạn học Lý Hữu Quế chuyện thật duyên, ngẫm cũng đúng, một năm tính chỉ vỏn vẹn ba tháng là gặp , gì mà cuống quýt lên như đôi tình nhân chứ.

 

Phương Phương, Tiêu Lam và Tiêu Vân Vân bên cạnh đều thấy hết. Lúc họ mới vỡ lẽ, hóa Lý Hữu Quế tận dụng những kỳ nghỉ đông và nghỉ hè để lặn lội tới tận Dương Thành lấy hàng, ai nấy đều bừng tỉnh hiểu .

 

Tuy nhiên, những chuyện thế ai cũng đủ can đảm để , mà cũng chẳng ai cũng sẵn tiền vốn để ôm hàng. Dù nữa, khi xong, phần lớn các bạn học đều tản mác về, chỉ còn đám Phương Phương, Tiêu Vân Vân và Tiêu Lam là nán tiếp tục dò la tin tức.

 

“Những bộ quần áo đó đắt đỏ thật ?”

 

“Bạn học Lý Hữu Quế, lấy hàng ở khu vực nào bên Dương Thành thế?”

 

“Lấy hàng xong xuôi thì mang về đây ?”

 

“Bạn học Hữu Quế, cần chuẩn bao nhiêu tiền vốn thì mới đủ?”

 

Bọn họ khi ngóng giá cả quần áo bán trong tiệm của Lý Hữu Quế, liền đoán chắc nghề tuyệt đối dễ kiếm tiền và siêu lợi nhuận, thế nên lòng ngứa ngáy yên, trực tiếp mở miệng xin cô truyền kinh nghiệm và mối lái lấy hàng.

 

Lục Y Nhiên và Trần Phi Phi vạn ngờ đám Phương Phương thể mặt dày đến mức độ , ngay cả đường ăn phát tài của khác cũng trơ trẽn dò la, đây chẳng cướp mối ăn của Lý Hữu Quế ? Quá đáng đến thế là cùng.

 

Thế nhưng, hai họ chẳng thể ngờ tới, Lý Hữu Quế những hề tức giận, mà cũng chẳng buồn giấu giếm nửa lời, cứ thế tường tận đem hết kinh nghiệm của chia sẻ cho bọn họ:

 

“Dương Thành hiện tại tình hình an ninh phức tạp, con gái một một nhất đừng nên . Nếu thì ít nhất rủ nhóm bốn năm cùng chung, hơn nữa bắt buộc thuê phòng ở những nhà khách đàng hoàng của nhà nước, khoản tiền tuyệt đối tiếc rẻ.”

 

“Khu bán sỉ quần áo thì vài ba chỗ, đại khái ở... Mẫu mã và kiểu dáng thì vô vàn, cái dựa gu thẩm mỹ và con mắt hàng của mỗi .”

 

“Giá bán sỉ của từng loại quần áo cũng giống , d.a.o động từ ba đồng cho tới vài chục đồng, chất lượng dĩ nhiên cũng sự khác biệt. Thông thường yêu cầu tối thiểu lấy từ mười bộ trở lên, chỗ thì từ năm mươi hoặc cả trăm bộ họ mới chịu bán giá sỉ.”

 

“Hàng hóa thì tự khuân vác lên tàu hỏa mang về. Vẫn là câu cũ, chú ý an hết, ngoài thì chẳng còn gì khác nữa.”

 

Ai cũng quyền lấy hàng, chuyện buôn bán quần áo ai thích thì đều thể , Lý Hữu Quế chẳng thể nào ngăn cấm khác, chuyện độc quyền kinh doanh ở đây? Vào thời điểm , chỉ cần đủ lá gan và tiền vốn thì ai ai cũng thể giàu.

 

Lục Y Nhiên và Trần Phi Phi mà sững sờ cả , dám tin Lý Hữu Quế thực sự đem hết bí quyết lấy hàng truyền thụ cho . Bộ cô sợ bọn họ sẽ cướp mất mối ăn của ?

 

Phương Phương, Tiêu Vân Vân và Tiêu Lam cũng bất ngờ việc Lý Hữu Quế sẵn lòng hết chuyện cho , trong lòng cảm thấy chút khó tin.

 

“Cậu sợ bọn tớ sẽ cướp mối ăn của ?”

 

“Không sợ. Không các thì khác cũng sẽ , chuyện buôn bán ai mà chẳng ? Toàn bộ nguồn hàng may mặc do một quản lý, cũng chẳng khả năng thao túng nó. Hơn nữa, sợ là bởi vì vốn liếng của dày, chỉ cần ăn lãi một đồng một bộ cũng sống , khác liệu nổi như thế ? Đợi đến khi các trừ tiền vé tàu xe, tiền thuê trọ với tiền ăn uống dọc đường, thì thu nhập kiếm cũng chỉ nhỉnh hơn công chức bình thường một chút mà thôi.”

 

 

Loading...