Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 412: Chấn Động Nhân Sinh Quan

Cập nhật lúc: 2026-09-19 00:32:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hiện tại hàng nên cũng cần vội.

 

Có điều, mặt bằng thì vẫn tìm, hơn nữa một tìm tận hai chỗ.

 

Những việc đều do hai chị em dâu nhà họ Vương lo liệu, nhưng tình cảm giữa chị dâu Vương và Vương Lộ vẫn luôn . Kể từ ngày biến cố ập xuống gia đình, bố Vương đột ngột qua đời, Vương ngã bệnh liệt giường, chính Vương Lộ vội vã trở về hầu hạ già, quán xuyến việc trong nhà. Sau đó, cô chăm sóc , dẫu công lao thì cũng khổ lao.

 

Một cô em chồng như Vương Lộ, bất kể đặt ở cũng là chuyện hiếm thấy.

 

Vì thế, chị dâu Vương chẳng những hề chê bai cô mà còn thích sống chung một nhà. Chỉ tiếc là tuổi tác của Vương Lộ ngày một lớn, cứ mãi chịu lấy chồng cũng chẳng cách .

 

Hơn nữa, Lý Hữu Quế là bạn là quý nhân của Vương Lộ. Nếu nhờ em chồng mối quan hệ thiết với , nhà họ thể lấy hàng bán trả tiền để kiếm lời, còn giải quyết cả công ăn việc cho họ hàng thích.

 

Nhờ giới thiệu Cao Lệ và Chu Vũ đến tiệm quần áo việc, gia đình họ Vương nhận quà cảm ơn từ nhà họ Cao và họ Chu mấy liền.

 

Thu nhập của hai cô gái vô cùng khấm khá, lập tức cải thiện tình hình kinh tế gia đình. Dù mỗi tháng hai chỉ nộp cho gia đình hơn hai mươi tệ tiền sinh hoạt, nhưng ngấm ngầm vẫn lén biếu đẻ mười tệ tiền riêng, còn thì cẩn thận gửi tiết kiệm.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Mới trôi qua một năm ngắn ngủi, cô gái Cao Lệ âm thầm tích cóp gần năm trăm tệ, Chu Vũ cũng dành dụm gần ba trăm tệ. Mức thu nhập quả thực quá đỗi tuyệt vời.

 

Bởi , Cao Lệ và Chu Vũ cực kỳ trân trọng công việc , ngày nào cũng chăm chỉ siêng năng, sổ sách giấy tờ luôn rõ ràng rành mạch, Lý Hữu Quế cũng mực tin tưởng hai họ.

 

Hiện tại, cả chị dâu Vương lẫn Vương Lộ đều mở tiệm quần áo, tìm mặt bằng rục rịch tìm kiếm nhân viên.

 

Chuyện thuê khiến hai chị em dâu đau đầu thôi, cuối cùng chạy sang thỉnh giáo Lý Hữu Quế mới giải quyết êm .

 

Đầu tiên xét đến phẩm hạnh, nhân phẩm nhất định , tay chân nhanh nhẹn, nhất định từng học, chớ tìm kiểu núi trông núi nọ mà thật thà, an phận. Hơn nữa, tuyệt đối tìm thích quá gần gũi, bằng nhiều chuyện khó cũng ngại , như thế sẽ rơi thế động.

 

Chẳng bao lâu , cả hai mặt bằng đều tìm xong xuôi, khi nghỉ hè cũng tuyển . Đó họ hàng thích mà là con cái của hàng xóm láng giềng.

 

Tiếp theo là khâu sửa sang quán xá. Hai cửa tiệm mà Lý Hữu Quế mua đó cũng đang dọn dẹp, trang trí , cả hai tiệm cô đều tiếp tục dùng để kinh doanh quần áo.

 

Không nhờ việc Lý Hữu Quế hào phóng chia sẻ kinh nghiệm nhập hàng mà hiện tại trong phòng ký túc xá đều đối xử với cô vô cùng hòa nhã.

 

Mỗi khi Phương Phương và Tiêu Lam thấy Lý Hữu Quế đều mỉm chào hỏi ríu rít, còn bóng gió mỉa mai lưng bảo cô giả vờ đoan trang thanh cao nữa. Chẳng những thế, hễ ngoài mua món gì ngon, hai họ còn sẵn lòng mang về chia sẻ cùng .

 

Đãi ngộ Lục Y Nhiên và Trần Phi Phi cũng hưởng ké. Hai cô nàng bỗng chốc trở thành đối tượng mà cả phòng tranh lấy lòng, chớp mắt biến thành những nhân vật hoan nghênh nhất.

 

Lục Y Nhiên và Trần Phi Phi nào từng nếm trải màn nịnh bợ lộ liễu và trần trụi đến nhường bao giờ. Cả hai đều phần quen nổi, cảm thấy chuyện quá đỗi thực dụng.

 

Chịu thấu, hai cô nàng liền lén chạy sang than thở với Lý Hữu Quế, bởi vì trông Lý Hữu Quế đón nhận chuyện hết sức thản nhiên, chẳng lấy nửa phần khó chịu.

 

Thế là, Lý Hữu Quế liền mở một lớp học ngắn cho hai cô bạn.

 

“Tớ chỉ một câu , các hãy nhớ kỹ: Bởi vì các giá trị lợi dụng.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-412-chan-dong-nhan-sinh-quan.html.]

“Đây là hiện tượng hết sức bình thường và phổ biến. Trường học cũng là một xã hội thu nhỏ, nhưng là nơi xây dựng các mối quan hệ nhất. Bạn bè cùng lớp gắn bó suốt bốn năm đại học, tình cảm khi bước chân xã hội cơ quan sẽ gì sánh bằng.”

 

“Hôm nay, các thấy bọn họ đang nịnh nọt, lấy lòng , nhưng thực chất cũng thể coi là họ đang chủ động hàn gắn mối quan hệ. Người đối với các thì các cứ việc nhận lấy, đó đáp tương xứng là . Hiện tại cần nhờ vả các , chúng việc cần nhờ đến họ thì . Không cả, cũng đừng vội nghĩ thực dụng.”

 

“Đợt nghỉ hè hai về nhà cứ thử hỏi bố xem, trong đám họ hàng chẳng cũng đầy thực dụng như thế . , lúc việc thể giúp đỡ lẫn thì đó chính là thể duy trì mối quan hệ lâu dài. Còn kẻ lúc hữu sự khoanh tay thì cứ giữ cách xã giao là .”

 

Lý Hữu Quế kiên nhẫn giảng giải cho hai cô gái đơn thuần, ngây thơ một bài học nhớ đời, bảo họ đừng ầm ĩ lên như thế, chuyện vốn là quy luật thường tình.

 

Bản giá trị thì khác mới chủ động tiếp cận. Bằng , một khi vô dụng thì chẳng còn chút giá trị nào nữa.

 

Con chỉ khi sống giá trị thì nhiều vấn đề trong cuộc đời mới thể giải quyết một cách dễ dàng.

 

lúc Trần Phi Phi và Lục Y Nhiên chạy sang nhà cô than thở dịp cuối tuần, Lý Kiến Văn và Lý Hữu Liễu cũng đang ở nhà, Lý Hữu Quế liền tiện tay túm luôn hai đứa em để học chung bài học .

 

Lý Hữu Quế còn lấy ví dụ thực tế kể. Ví dụ gì ư? Chính là chuyện ở kiếp , khi nhà cô bệnh tìm giường viện, cô nhờ vả khác giúp đỡ. Người cô tìm chẳng ai xa lạ mà chính là rể họ của , kết quả thẳng thừng từ chối.

 

Đương nhiên, chuyện đó Lý Hữu Quế cũng từng đem chuyện tâm sự với bạn bè. Sau khi cùng bạn bè phân tích, cô cũng chẳng còn trách móc rể họ nữa. Nguyên nhân là do chính cô cách đối nhân xử thế. Lần đầu tiên tận tình giúp đỡ, cô ngỡ là chỗ họ hàng ruột thịt thiết nên quà cáp cũng chẳng mời cơm cảm ơn. Đến tiếp theo khi cần nhờ cậy, thấy cô quá vụng về, điều nên chẳng giúp nữa, dứt khoát từ chối thẳng thừng, thà đem mối quan hệ giúp ngoài còn hơn.

 

Những bài học thấm thía xương m.á.u , Lý Hữu Quế của kiếp mãi đến năm ba mươi tuổi mới vỡ lẽ đôi chút. Đó lẽ là cái giá của việc hiểu đạo lý đối nhân xử thế, cứ ngỡ ai đời cũng vô tư, xuề xòa giống như .

 

Kể từ đó về , Lý Hữu Quế của kiếp trở nên vô cùng cẩn trọng trong các mối quan hệ tình nghĩa. Bất kể là họ hàng bè bạn, việc gì cần mời cơm thì mời cơm, cần tặng quà thì tặng quà, mà tặng là tặng thứ nhất.

 

Ai từng chìa tay giúp đỡ một , cô đều khắc cốt ghi tâm, hễ cơ hội là sẽ tìm cách báo đáp sòng phẳng.

 

Lục Y Nhiên, Trần Phi Phi, cùng với Lý Kiến Văn và Lý Hữu Liễu xong đều trợn tròn mắt, há hốc mồm, suýt chút nữa dám tin tai . Chuyện chẳng quá mức trần tục và thực dụng ? Rốt cuộc đó còn là bạn bè họ hàng nữa ? Chẳng lẽ giữa với nên tương trợ lẫn ?

 

Lý Hữu Quế bật : “Trên cõi đời chẳng chuyện gì là lẽ đương nhiên cả. Đừng nghĩ nên thế thế nọ, mà để cảm thấy xứng đáng. Mấy đứa , trong lòng họ đang nghĩ gì? Có những chỉ bỏ khi thấy hồi đáp mà thôi.”

 

Đừng bao giờ quên một câu: Trên đời bữa trưa nào là miễn phí.

 

Chẳng những Lục Y Nhiên và Trần Phi Phi chịu chấn động mạnh mẽ, mà ngay cả Lý Kiến Văn cùng Lý Hữu Liễu cũng chìm trầm tư.

 

Bỗng nhiên, hai em như thể bừng tỉnh đại ngộ, vỡ lẽ chân tướng.

 

“Chị, chị bảo em học y cũng vì tính đến chuyện , để nhà ai đau ốm cũng cầu xin khác nữa?”

 

“Chị cả, ngành em học hình như chẳng giúp ích gì cho nhà cả?”

 

Trần Phi Phi và Lục Y Nhiên: “...”

 

Lý Hữu Quế: “...”

 

là lũ trẻ ngốc.

 

 

Loading...