Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 414: La Đình

Cập nhật lúc: 2026-09-19 00:32:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mọi hết , gian rốt cuộc cũng yên tĩnh trở .

 

Sau khi tiễn cả đoàn lên chuyến tàu hỏa hướng về Bắc Kinh, ba chị em Lý Hữu Quế mới sang bước lên chuyến tàu trở về thành phố Nam Thị.

 

Lần chạy sang Bằng Thành nhập đồ điện tử. Ngoài chuyện tiền mặt còn dư dả bao nhiêu, lượng đồ điện t.ử trong tay cô đó vẫn bán hết hẳn.

 

Vừa về tới thành phố Nam Thị, cô lập tức cho chuyển bộ hàng tới tiệm quần áo ở đường Nhân Dân, các mối khách quen quanh vùng tin vội vã kéo đến chia lấy sỉ sạch bách.

 

Bận rộn tối mắt tối mũi suốt ba ngày ròng rã, khi thu gom đầy đủ bộ tiền hàng, Lý Hữu Quế một khăn gói nhập hàng chuyến nữa. Đợt hàng trung cấp và bình dân lấy lượng ngang , hàng cao cấp vẫn chỉ nhập một lượng ít. Đến khi cô chuyển lô hàng về Nam Thị thì vặn tròn mười ngày kể từ lúc bắt đầu kỳ nghỉ.

 

Công việc buôn bán của Lục Trân Trân dạo vẫn tiến triển khá, mỗi tháng khi trừ tiền thuê mặt bằng thì cô vẫn thể kiếm cả trăm tệ. Lần tới lấy hàng từ chỗ cô em chồng Lý Hữu Quế, nhưng Lý Hữu Quế dứt khoát cho nợ tiền thêm nào nữa. Lục Trân Trân giận mà dám , dẫu về nhà than ngắn thở dài với Lý Kiến Minh thì hai vợ chồng cũng chẳng gan đến tìm Lý Hữu Quế gây sự.

 

Không dám tìm Lý Hữu Quế gây rắc rối, họ chỉ đành chạy sang trút bầu tâm sự với bố Lý. Quanh quẩn cũng chỉ than thở cuộc sống của vất vả , khốn khó thế nào, trong mấy chị em thì điều kiện của vợ chồng họ là t.h.ả.m hại nhất.

 

Bố xong cũng chẳng gì cho . Thái độ của cô con gái cả rành rành đó, nếu hai già mà dám mở miệng bênh vực thằng con cả thì đám con cái bên tuyệt đối sẽ còn hiếu thuận, đối đãi t.ử tế với họ như bây giờ nữa.

 

Ngoài tiền thuê nhà do Lục Trân Trân nộp, bố Lý mỗi tháng còn nhận ba mươi lăm tệ tiền thuê nhà từ con trai thứ hai gửi sang, thêm ba mươi tệ tiền phụng dưỡng tuổi già, còn cô con gái cả mỗi nghỉ hè, nghỉ Tết về quê đều biếu thẳng năm trăm tệ.

 

Người thường bảo sợ đồ , chỉ sợ đem so sánh.

 

Mẹ Lý giờ vẫn luôn còng lưng chăm sóc con gái cho vợ chồng Lý Kiến Minh và Lục Trân Trân, nuôi nấng một mạch ba đứa cháu gái khôn lớn, trong khi hai đứa cháu trai của con trai thứ hai bà từng đỡ đần chăm bẵm lấy một ngày. Thế nhưng, con trai thứ hai tiền nong nên đưa vẫn đưa đủ, lễ tết năm nào cũng sắm sửa quà cáp chu đáo mang sang biếu bố .

 

Nói một cách công bằng, nếu bà mà dám thiên vị thằng con cả thì e rằng chẳng còn đứa con nào buồn đoái hoài tới bà nữa.

 

Bởi , bố Lý chỉ bằng tai cho trôi qua tai , coi như điếc đặc chẳng thấy gì.

 

Lý Kiến Minh lúc mới nhận bố hề về phía , hiểu rõ thái độ của hai ông bà nên cũng ngượng ngùng dám lải nhải thêm.

 

Lục Trân Trân cũng đành ngoan ngoãn thanh toán tiền hàng sòng phẳng, bằng gái một như cô dám đơn thương độc mã mò sang tận Dương Thành lấy hàng?

 

Hà Phương và Lương Bằng bán hàng vỉa hè gần năm tháng trời, thức khuya dậy sớm miệt mài, thu nhập kiếm cũng chẳng kém cạnh ai. Càng càng kiếm nhiều, từ chỗ bốn, năm mươi tệ mỗi tháng ban đầu, nay tăng lên bảy, tám mươi tệ một tháng, chỉ qua vài tháng ngắn ngủi hai con dành dụm mấy trăm tệ.

 

Giờ đây hai con tràn trề tự tin, lụng hăng say, tinh lực dồi dào. Lương Bằng cùng tính toán kỹ càng, dự định hợp tác bán chung thêm hai tháng nữa sẽ tách riêng.

 

Tốc độ kiếm tiền như vẫn còn chậm quá, hai chen chúc ở một chỗ bày hàng thì thà tách hai điểm bán khác còn hơn.

 

Hơn nữa, bây giờ mỗi Hà Phương và Lương Bằng tới chỗ Lý Kiến Hoa lấy hàng đều tiền trao cháo múc sòng phẳng, tuyệt đối chuyện nợ nần dây dưa để chiếm chút hời mọn như Lục Trân Trân.

 

Lý Kiến Văn và Lý Hữu Liễu khi về tới nhà cũng lập tức gia nhập đội ngũ bày sạp kiếm tiền, bởi vì tiền kiếm sẽ thuộc trọn về túi của hai em.

 

Hai đứa nhỏ bắt đầu kỳ nghỉ tự giác kiếm tiền tiêu vặt cho học kỳ . Kể từ đầu năm nay, hai đứa kiên quyết nhận tiền tiêu vặt do Lý Hữu Quế chu cấp nữa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-414-la-dinh.html.]

Thông thường hai tháng hè, tiền kiếm chia đều thì mỗi đứa cũng đút túi gần một trăm tệ.

 

Đó là còn kể, trong những ngày học, mỗi dịp cuối tuần hai đứa đều tranh thủ dành một ngày tới phụ việc ở tiệm quần áo, mỗi tháng kiếm thêm mười mấy tệ tiền lương thêm.

 

Lý Hữu Quế gặp Phương Hoa và Trương Tiểu Quyên ngay tại cửa hàng bán sỉ của hai , hai họ cũng tới đây lấy hàng mang bán.

 

Phương Hoa tự mở hai tiệm thời trang, còn Trương Tiểu Quyên thì lấy hàng mang chợ trời bán vỉa hè, bảo thu nhập của cả hai đều khấm khá.

 

Dù rằng từ ngày Lý Hữu Quế lên đại học bọn họ ít dịp qua , nhưng tình nghĩa năm xưa vẫn còn vẹn nguyên. Thậm chí mỗi món hàng xuất cho họ, Lý Hữu Quế đều chủ động giảm giá rẻ hơn khách ngoài năm hào, khiến Phương Hoa và Trương Tiểu Quyên vô cùng mừng rỡ.

 

Phương Hoa còn nhiệt tình hẹn Lý Hữu Quế tới nhà ăn cơm, thế là cô liền nhận lời, nhân tiện ghé thăm đứa cháu trai nhỏ mới sinh mấy ngày.

 

Đứa cháu trai lớn bắt đầu nhà trẻ, hiện tại đẻ của chị dâu hai tiếp tục sang chăm sóc cháu ngoại nhỏ giúp con gái. Ngoài tiền hai mươi lăm tệ do Lý Kiến Hoa đưa hàng tháng, chị dâu hai còn lén trích thêm mười tệ tiền riêng của để trợ cấp cho .

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Bản Lý Kiến Hoa cũng chẳng buồn can thiệp chuyện , bởi vì Lý Hữu Quế nhắc nhở từ : Chẳng lẽ con gái nuôi lớn gả thì thể dứt tình cần đoái hoài gì tới cha ruột nữa ? Đương nhiên, nếu mấy em vợ mà thuộc dạng bùn nhão trát nổi tường thì chỉ cần chăm lo cho già, tuyệt đối cần dính líu đến đám em trai gì cho mệt xác.

 

Lần thứ ba Lý Hữu Quế tới Dương Thành thì còn vội vã như hai nữa. Lần cô cứ theo đúng hẹn mà tìm tới nhà Trần Phi Phi, thậm chí còn ở luôn tại nhà cô .

 

Trần Phi Phi sớm liên hệ với trong nhà giúp Lý Hữu Quế, còn sốt sắng dẫn cô tới tận xưởng may của quen để xem mẫu mã. Xưởng may tuy do nhà họ Trần chủ, nhưng đó giữ chức vụ quản lý trong xưởng nên tiếng nhất định.

 

Chất lượng quần áo của xưởng xét về mặt đều , giá cả đưa cũng hứa hẹn sẽ chiết khấu ưu đãi cho Lý Hữu Quế.

 

Thế nhưng, Lý Hữu Quế vội vàng đặt hàng ngay lập tức mà dành trọn ba bốn ngày trời rảo bước khảo sát thêm mấy xưởng may khác, cuối cùng mới quyết định bắt tay nhập hàng từ hai xưởng.

 

Một xưởng chính là nơi quen của Trần Phi Phi quản lý, xưởng còn chuyên sản xuất đồ nam, mức giá ưu đãi hai bên đưa đều vô cùng hợp lý.

 

Đồ nữ cô nhập hơn hai vạn tệ, đồ nam cũng lấy hơn một vạn tệ. Sau đó, Lý Hữu Quế tranh thủ ghé qua Bằng Thị một chuyến, phát hiện đồ điện t.ử ở đây ngày càng đa dạng phong phú. Có điều sức tiêu thụ của đồ điện t.ử thể nào sánh bằng quần áo may mặc, thế nên chuyến cô chỉ nhập năm nghìn tệ tiền hàng mà thôi.

 

Kế đó, Lý Hữu Quế lượn qua chợ bán buôn quần áo gom thêm hơn một vạn tệ tiền hàng nữa, ở khu vực Dương Thành và Bằng Thị ròng rã suốt một tuần lễ mới thu dọn hành lý trở về Nam Thị.

 

Đây là đầu tiên quần áo nam xuất hiện tại thành phố Nam Thị, mang về nhanh chóng các mối sỉ tranh vét sạch. Đồ điện t.ử cũng bán chạy như tôm tươi, những vị khách tới lấy sỉ quần áo hễ tin trong tay Lý Hữu Quế nguồn hàng điện t.ử đều tỏ vô cùng hứng thú, lấy vài món, kẻ gom dăm ba cái, đến cuối tháng Bảy thì lô hàng điện t.ử hơn năm nghìn tệ bán sạch nhẵn.

 

Mãi tới tận lúc , Lý Hữu Quế mới gặp La Đình. Tính từ gặp gỡ đó thì hai xa cách hơn một năm trời, thư từ qua cũng chỉ thưa thớt hai ba tháng mới một lá. Nếu do La Đình chủ động tìm đến tận nơi, cô còn ngỡ những lời từng chỉ là gạt cho xong chuyện.

 

La Đình dạo trông đen sạm và gầy gò trông thấy. Anh từ một nơi cách xa hơn hai trăm dặm trở về hai ngày, trong lòng vẫn luôn canh cánh nhớ tới chuyện nhóm Lý Hữu Quế nghỉ hè nên mới tranh thủ chút thời gian rảnh rỗi chạy sang gặp cô.

 

Tình hình ở nơi cách xa hơn hai trăm dặm vô cùng đặc biệt và phức tạp, La Đình nhiều tháng trời đặt chân về Nam Thị. Lần nếu do cấp điều về nghỉ ngơi điều dưỡng ít ngày thì e rằng hai còn chắc cơ hội gặp mặt.

 

“Hữu Quế, chắc cô cũng đôi chút tình hình đúng ? tin chắc cô sẽ hiểu cho .”

 

Câu cất lên, chẳng hiểu vì cớ gì mà khiến sống mũi Lý Hữu Quế cay cay, hốc mắt bất giác đỏ hoe.

 

 

Loading...