Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 415: Sứ Mệnh
Cập nhật lúc: 2026-09-19 00:32:15
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sứ mệnh.
Cô chứ.
Chuyện gì cô cũng hiểu rõ.
Hơn nữa, cô còn là nắm rõ ngọn ngành hơn bất cứ ai đời .
Thế nhưng, ở kiếp khi cô cất tiếng chào đời thì cuộc chiến lùi dĩ vãng từ lâu, cô lớn lên trong một thời đại hòa bình, xã hội mỗi năm một thêm phồn vinh, tươi .
Lý Hữu Quế thể , cũng chẳng thể gì hơn. Cuối cùng, cô chỉ mời La Đình tới nhà họ Lục dùng một bữa cơm do chính tay bếp nấu nướng, đặc biệt riêng cho .
Trong bữa cơm thịnh soạn , cô lặng lẽ nhỏ thức ăn gần nửa lọ dịch phục hồi vô cùng quý giá. Cùng ăn bữa cơm ngoài hai ông bà cụ nhà họ Lục còn cả nhà họ Lý. Kể từ ngày dọn lên thành phố sinh sống, nhà họ Lý quen thói cứ cách ba bữa nửa tháng kéo sang nhà họ Lục nấu nướng ăn chung cho xôm tụ.
Sau khi ăn xong bữa cơm, chẳng rõ do ảo giác mà La Đình bỗng cảm thấy cơ thể dường như khoan khoái hơn hẳn, còn cảm giác nặng nề, uể oải như nữa.
Lý Hữu Quế kiên quyết tiễn về tận cổng đơn vị. La Đình đón nhận sự quan tâm săn sóc hiếm hoi mà dở dở , nhưng nghĩ đến việc hai xa cách quá lâu nên vô cùng trân quý từng khoảnh khắc ở bên cô.
Suốt ba ngày liên tiếp, ngày nào La Đình cũng xuất hiện bên cạnh Lý Hữu Quế. Hễ cứ giải quyết xong xuôi công việc ở cơ quan là lập tức chạy sang tìm cô, đó cùng quây quần ăn bữa cơm tối rôm rả, để Lý Hữu Quế đưa về tận nhà.
Thế nhưng, đến ngày thứ tư, thứ năm thứ sáu, bóng dáng La Đình bặt tăm. Trong lòng Lý Hữu Quế thầm hiểu, lẽ nhận lệnh lên đường xuất chinh .
Dẫu rời khỏi quân ngũ, nhưng trách nhiệm và sứ mệnh thiêng liêng , La Đình từng một giây phút nào lãng quên.
Quả thực La Đình rời trong vội vã, chuyến gấp gáp đến mức chẳng kịp tới chào tạm biệt Lý Hữu Quế, trong lòng khỏi day dứt tiếc nuối khôn nguôi.
Thế nhưng, rõ trong lòng Lý Hữu Quế thấu hiểu tất cả. Nghĩ đến đây, tâm trạng dâng lên niềm vui sướng ngập tràn. Trên thế gian rộng lớn một luôn thấu hiểu cho bạn, rõ bạn đang ở nơi , rõ bạn đang dốc lòng vì điều gì, cảm giác quả thực vô cùng tuyệt vời.
Chẳng nhờ gặp gỡ Lý Hữu Quế mà tinh thần của La Đình mỗi ngày một thêm phấn chấn, những vết thương chằng chịt da thịt cũng chẳng còn đau đớn nữa mà đang khép miệng, lành với tốc độ đáng kinh ngạc.
Sau khi La Đình rời , Lý Hữu Quế về với nhịp sống thường nhật, thời gian bắt đầu bước sang tháng Tám.
Ở thành phố Nam Thị nghề bán buôn quần áo may sẵn nhiều, bởi vì công việc đòi hỏi nguồn vốn lớn, mà tình hình an ninh ở mạn Dương Thành chẳng mấy yên bình, cho nên hàng hóa do Lý Hữu Quế nhập về bán sỉ chạy vô cùng nhanh.
Hiện tại, tiền tiết kiệm trong tay Lý Hữu Quế cán mốc hơn năm vạn tệ, chỉ cần lấy hàng thêm một hai chuyến nữa là đến lúc thu xếp hành lý về Bắc Kinh nhập học.
Chuyện dượng Hề Văn Lâm và dì út Lương Hồng mua nhà ở Nam Thị rốt cuộc cũng manh mối. Nhờ sự dò hỏi cặn kẽ của ông bà cụ họ Lục cùng với sự giúp đỡ nhiệt tình của nhóm Lý Kiến Hoa, chẳng mấy chốc họ tìm một căn nhà sẵn mặt tiền ở đoạn giữa đường Nhân Dân và công viên Nhân Dân, mức giá là một nghìn hai trăm tệ.
Đích Lý Hữu Quế tới tận nơi xem xét căn nhà, vị trí quả thực đắc địa, khu vực cũng thuộc trung tâm thành phố, mặt tiền tầng trệt thể dùng để kinh doanh buôn bán, các tầng để ở sinh hoạt, bỏ tiền mua tuyệt đối sợ thua thiệt.
Đợi đến khi cô gật đầu tán thành, Hề Văn Lâm và Lương Hồng lập tức dứt khoát chồng tiền mua đứt căn nhà, chỉ cần sửa sang, dọn dẹp mặt bằng tầng trệt là thể lập tức mở cửa buôn bán.
Tiệm quần áo của dì út Lương Hồng thị trấn huyện suốt nửa năm qua ăn vô cùng phát đạt, bởi căn nhà mua cần vay mượn ai lấy một đồng, bộ đều là tiền túi của hai vợ chồng dành dụm .
Lần tin mấy chị em Lý Hữu Quế nghỉ hè về quê, Hề Văn Lâm và Lương Hồng lặn lội sang đây xin ý kiến của cô, bàn tính mở thêm một tiệm quần áo nữ nữa ở huyện lỵ nên hỏi xem cô cháu gái nhận định .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-415-su-menh.html.]
Việc còn hỏi , cứ việc mở tới bến.
Lý Hữu Quế xong chẳng chút do dự, lập tức khuyên dượng và dì út mau chóng mở tiệm, hơn nữa khuyên nên mở liền một lúc hai tiệm mới.
Một tiệm chuyên bán đồ nam, tiệm còn chuyên bán đồ điện tử.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Những mặt hàng trong tay cô đều sẵn nguồn cung, hàng giao ngay tận tay, lợi nhuận kiếm chẳng hề thua kém đồ nữ là bao, chỉ điều lượng bán chậm hơn đôi chút mà thôi.
Hề Văn Lâm và Lương Hồng xong liền chẳng mảy may đắn đo, hào hứng vỗ tay đồng ý ngay tắp lự, quyết định sẽ mở cùng một lúc cả hai tiệm.
Tiền thuê mặt bằng huyện thực sự rẻ, thông thường chỉ d.a.o động từ mười tám đến hai mươi tệ một tháng. Mức giá gia đình họ Hề thể gánh vác nổi, bởi vì ngoại trừ em họ Hề Lạc Dân thì tất cả trong nhà họ đều là công nhân viên chức ăn lương nhà nước.
Nói là .
Mua xong nhà cửa, hai vợ chồng liền lấy hàng may mặc cùng một lô đồ điện t.ử hớn hở bắt xe về huyện ngay trong ngày.
Thực mặt bằng huyện họ sớm nhắm trúng từ , dẫu bây giờ thuê thêm hai gian nữa thì trong lòng cũng sẵn phương án. Xung quanh đó ít mặt bằng trống, thể thuê liền kề , việc trông coi vô cùng thuận tiện.
Vợ chồng Hề Văn Lâm tràn trề tự tin như cũng là nhờ Lý Hữu Quế phân tích thấu đáo cho họ hiểu: Buôn bạn, bán phường, cửa tiệm càng san sát thì mua kéo đến càng đông, tạo thành khu mua sắm sầm uất thì chẳng bao giờ lo thiếu khách hàng.
Khoảng mười ngày , Lý Hữu Quế bắt chuyến xe Dương Thành lấy hàng. Đây lẽ là chuyến hàng cuối cùng cô nhập về cho thị trường Nam Thị ngày lên trường, cô dứt khoát vung tay nhập liền một lúc hàng trị giá tới sáu vạn tệ.
Lý Kiến Hoa, Lương Bằng và Lý Kiến Văn đợt cũng theo hộ tống. Mấy em bọn họ cùng Lý Hữu Quế xuất đầu lộ diện ở Dương Thành mấy nên những kẻ quen mặt Lý Hữu Quế quanh vùng chẳng ai dại dột chủ động đến gây sự với họ.
Chuyến , Lý Hữu Quế dẫn cả ba sang Bằng Thành tiên. Đây là đầu tiên mấy em họ đặt chân tới Bằng Thành nên ai nấy đều vô cùng phấn khích, háo hức.
Đồ điện t.ử cô nhập về khá nhiều, bởi vì khi về Bắc Kinh cô sẽ còn cơ hội đây nữa. Lúc , ngoài việc đích khảo sát giá cả thị trường và tìm hiểu các dòng sản phẩm mới, mục đích chính của cô là đưa nhà mở mang tầm mắt.
Quay trở Dương Thành, cô ghé qua xưởng may do Bao Phong, nhà của Trần Phi Phi quản lý để nhập thêm một đợt hàng, đó tạt qua một xưởng khác lấy thêm đồ nam, cuối cùng rảo quanh chợ bán buôn quần áo gom nốt hàng còn thiếu thu xếp lên đường trở về.
Thế nhưng, lô hàng khổng lồ cũng chỉ bán sỉ đầy mười ngày vơi sạch, Lý Kiến Hoa nôn nóng giục giã Lý Hữu Quế dẫn đường lấy thêm chuyến nữa.
Mãi cho tới tận cuối tháng Tám, lúc chỉ còn đầy mười ngày nữa là bước năm học mới, thời điểm hẹn lấy hàng cùng Vương Lộ và chị dâu Vương cũng cận kề. Ngoại trừ Lý Hữu Quế cùng hai đứa em , Lý Kiến Hoa và Lương Bằng cũng tiếp tục bám càng theo. Cả đoàn từ thành phố Nam Thị đón xe lửa chạy thẳng tới Dương Thành để đón đầu hội ngộ cùng nhóm nhà họ Vương.
Nhóm Lý Hữu Quế đến sớm hơn dự kiến nên vẫn còn dư dả thời gian. Cô liền tranh thủ dẫn tới thăm hỏi chú Trương Húc và Trần Hồng Lực, mang theo nhiều đặc sản quê nhà biếu tặng, cùng hai gia đình ăn một bữa cơm mật, nghỉ ngơi lấy sức một đêm. Ngày hôm , cô mới ga đón nhóm nhà họ Vương. Lần ngoài hai chị em dâu họ Vương còn thêm Phương Phương, Tiêu Vân Vân và Đàm Long.
Hai chị em dâu nhà họ Vương đợt lấy hàng mang về lập tức khai trương cửa hàng, chỉ đầy hai tháng mà hàng hóa bán vơi hơn một nửa, công việc ăn vô cùng hồng phát.
Tình hình buôn bán của Phương Phương và Tiêu Vân Vân cũng thuận lợi. Tháng đầu tiên mang hàng về, hai cô nàng tự vỉa hè bày sạp bán lẻ, hàng bán chạy như tôm tươi. Sau đó, hai quyết định tách thành hai điểm bán riêng biệt, hàng nhập chỉ đủ bán trong hơn một tháng là nhẵn thó.
Buôn bán thuận lợi, tiền kiếm ít, hai cô nàng thể yên cho đặng? Họ chỉ hận bản vốn liếng quá mỏng manh. Suốt quãng thời gian đứt hàng qua, hai chạy vạy khắp nơi tìm cách vay mượn, nhưng gom góp mãi cuối cùng cũng chỉ mượn thêm vỏn vẹn năm trăm tệ.
Cộng cả tiền vốn lẫn tiền lãi kiếm , tổng tiền vốn mà Phương Phương và Tiêu Vân Vân gom cũng chỉ vỏn vẹn đầy một nghìn bốn trăm tệ. Dù trong lòng sốt ruột đến mấy thì hai cô nàng cũng đành bó tay chịu trói, mượn khắp nơi chẳng thêm đồng nào mà mở miệng vay mượn Lý Hữu Quế thì ngượng ngùng dám.
Sau khi cả đoàn tề tựu đông đủ tại Dương Thành liền lập tức lao công cuộc càn quét hàng hóa. Phương Phương và Tiêu Vân Vân tiếp tục trung thành với dòng hàng bình dân giá rẻ; Vương Lộ và chị dâu Vương chia đều vốn liếng, nửa lấy hàng bình dân, nửa lấy hàng trung cấp; riêng Lý Hữu Quế chỉ tập trung nhập dòng hàng trung cấp và cao cấp, bao gồm cả mảng thời trang nam.