Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 420: Cô Ấy Nuôi Anh

Cập nhật lúc: 2026-09-19 00:32:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Kết quả là, Liễu Ái Quốc và La Tiểu Long sụt sùi lóc kéo thật.

 

Hai Vương Lộ dẫn đến nhà họ La. Vừa bước chân nhà họ La, viền mắt hai đỏ hoe, đó nước mắt cứ thế thi rơi lã chã, bộ dạng thật thà chất phác, câu nệ lúng túng một góc quệt nước mắt.

 

Vương Lộ và nhà họ La cảnh tượng đó mà trợn tròn mắt sững sờ. Cái màn kịch , cái bộ dạng , trông cứ như thể La Đình phụ bạc hai họ chứ?!

 

Hai đàn ông to xác lóc như thế trông chẳng đẽ gì, là cấp cũ của La Đình, chắc hẳn là cuộc sống quê khó khăn quá nên mới chạy lên Bắc Kinh tìm kế sinh nhai.

 

La Đình nhanh chóng tin hai em năm xưa tới. Những lời Lý Hữu Quế nhờ chuyển cho hai em đều thấy cả, tâm can chấn động, đang lúc do dự dùng dằng thì Liễu Ái Quốc và La Tiểu Long tìm đến tận nơi.

 

Không thể gặp.

 

Nếu , hai gã đàn ông lực lưỡng lóc t.h.ả.m thiết ở nhà thế thì mất mặt quá thể.

 

Chẳng mấy chốc, La Tiểu Long, Liễu Ái Quốc cùng với Vương Lộ La Mỹ Linh dẫn tới một khu đại viện gần đó, gặp La Đình đang dưỡng thương trong một căn nhà tại đấy.

 

“Tiểu đoàn trưởng La, bọn tìm khổ sở quá chừng, bọn sợ c.h.ế.t khiếp, hu hu hu...”

 

“Tiểu đoàn trưởng, chịu gặp bọn ? Sao chịu gặp Hữu Quế chứ? Hữu Quế khắp nơi tìm , bọn sợ lắm đấy...”

 

Hai gã đàn ông to xác giường bệnh của La Đình, lau nước mắt thi kể lể.

 

Vương Lộ: “...”

 

La Mỹ Linh: “...”

 

Gân xanh trán La Đình giật nảy liên hồi. Mới xa mấy năm gặp, hai cái tên càng sống càng thụt lùi thế ?

 

vẫn khỏe, nữa .”

 

“Đừng nữa, các giữ phong thái của lính chứ, các thế thì cái thể thống gì?”

 

Chẳng an ủi thế nào, đành nghiêm mặt răn đe họ như , cảm thấy chút đau đầu.

 

Ai dè, La Tiểu Long và Liễu Ái Quốc còn dám cãi .

 

“Tiểu đoàn trưởng La, mới thể thống gì , chẳng dáng nam nhi đại trượng phu gì cả! Bản chẳng cũng là đồ rùa rụt cổ ?”

 

thế đấy, hai đứa hết ! Anh chuyện chẳng giống tác phong lính chút nào, dám dám gánh vác, là đồ đào ngũ!”

 

Nếu Hữu Quế rõ ngọn ngành câu chuyện cho hai thì họ còn chẳng ngờ vị Tiểu đoàn trưởng La xưa nay sừng sững uy nghiêm trong lòng họ là một kẻ đào binh như thế .

 

Tiểu đoàn trưởng thật thỏa đáng chút nào, chuyện gì mà thể bàn bạc t.ử tế? Không thể trao đổi thẳng thắn với ?

 

Hữu Quế chí , cứ tự cho là cho , nhưng thấy chỉ họ mới , tự ?

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Cái câu gì mà con cá vui vẻ gì gì đó, Hữu Quế y như , La Tiểu Long và Liễu Ái Quốc thấy lý vô cùng.

 

Hữu Quế giỏi giang như thế, là sinh viên đại học cừ khôi, hiểu hơn họ gấp bội phần, về mặt Tiểu đoàn trưởng La chắc chắn bì kịp Hữu Quế .

 

Vương Lộ và La Mỹ Linh:... Hai họ gan cùng thật đấy.

 

“Cô còn gì nữa?” La Đình lúc bất lực cùng cực, nhưng trong lòng cũng dần dần bình tĩnh trở .

 

Anh cất tiếng hỏi, La Tiểu Long và Liễu Ái Quốc liền như trút hạt đỗ, hễ những gì Lý Hữu Quế từng , hai đều kể một lượt dù câu cú lộn xộn đầu đuôi.

 

Truyền đạt xong xuôi lời của Lý Hữu Quế, hai cũng dần dần trấn tĩnh , bởi vì dường như vị Tiểu đoàn trưởng La của họ chịu lắng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-420-co-ay-nuoi-anh.html.]

 

Thế là hai bắt đầu kể về những chuyện khi rời quân ngũ trở về quê hương, cuối cùng kể đến chuyện ba tháng Lý Hữu Quế gọi họ lên Bắc Kinh giúp việc.

 

“Tiểu đoàn trưởng La, yên tâm , Hữu Quế tuyệt đối nuôi nổi mà!”

 

đúng đúng, Hữu Quế nhiều kế hoạch và ý tưởng cần từng bước thực hiện, chỉ hiềm nỗi trong tay thiếu .”

 

“Phải đấy, hai đứa học vấn thấp kém, đầu óc cũng chậm chạp, ngoài việc bỏ sức lực thì chẳng giúp gì cho Hữu Quế. Tiểu đoàn trưởng thì khác hẳn, Hữu Quế lo toan nhiều thế nào , học, quán xuyến việc ăn.”

 

“Cô vất vả lắm.”

 

Hai cái tên một hồi sang kể về những nỗi khó khăn vất vả của Lý Hữu Quế cho La Đình . Đây là họ cố tình cho cô, mà mấy tháng qua thực sự cho họ thấy rõ nỗi nhọc nhằn của cô gái .

 

La Đình:... Đây là vẫn chịu từ bỏ ư?!

 

La Mỹ Linh:... Sợ phản ứng ngược? Hoặc dây dưa dứt?!

 

Vương Lộ gật đầu đồng tình: “Anh họ La, nếu em từng theo Hữu Quế xuôi nam một chuyến thì em chẳng bao giờ thế giới bên ngoài nguy hiểm đến mức nào, lợi nhuận lớn mà rủi ro cũng cao. Hữu Quế là một phụ nữ mà dám đơn thương độc mã xông pha bươn chải, cô kiểu phụ nữ yếu đuối mít ướt, mà trong lòng luôn tính toán rõ ràng. Em nghĩ thế nào, nhưng em về phía Hữu Quế.”

 

Hữu Quế đúng quá mà, trốn tránh thì ích gì chứ? Làm cho cô ? Cô chỉ cần những gì bản thấy , chứ cần cái do khác tự áp đặt.

 

La Đình rơi trầm tư suy nghĩ.

 

Chẳng mấy chốc, La Tiểu Long, Liễu Ái Quốc và Vương Lộ liền rời , họ còn cả đống việc ngập đầu đang chờ giải quyết.

 

Vương Lộ và chị dâu cô nàng dự tính mở thêm một cửa hàng quần áo nữa, việc buôn bán tết kể xiết, hai chị em còn tính khi khai giảng sẽ nhập thêm một chuyến hàng.

 

Lần , vẫn là bảy bọn họ cùng xuất phát, lúc về thì thành mười .

 

Lý Hữu Quế khi nhận tin tức Vương Lộ và nhóm Liễu Ái Quốc gặp La Đình thì vội vã về Bắc Kinh ngay, mà nán tận rằm tháng Giêng, đó mới dắt theo các em cùng Lý Kiến Hoa, Lương Bằng cùng Dương Thành.

 

Tới Dương Thành xong, tiên cùng sang Bằng Thị nhập 20.000 tệ đồ điện tử, chia cho Lý Kiến Hoa một phần ba, còn Lý Hữu Quế mang về Bắc Kinh.

 

Lúc trở Dương Thành thì nhóm bảy của Vương Lộ cũng tới nơi. Mọi cùng nhập mấy vạn tệ tiền quần áo nam nữ xuân hè, Lý Hữu Quế nhập thêm hơn 10.000 tệ hàng bách hóa nhỏ. Chỉ riêng hàng của một chất đầy hơn hai mươi bao tải gai cỡ đại, cộng thêm của những khác nữa thì vượt quá ba mươi bao, toa chở hàng chiếm trọn chỗ.

 

Chuyến về ai nấy đều vô cùng háo hức phấn khởi, bởi vì học kỳ tất cả đều thực tập , ngoại trừ Lý Hữu Liễu là sinh viên ngành y học liên tục bảy năm.

 

“Hữu Quế, thực tập ở Bắc Kinh, cũng phân công về Bắc Kinh.”

 

“Mình cũng thế.”

 

Tiêu Vân Vân và Phương Phương thì lo lắng sốt ruột hơn. Họ Bắc Kinh, cũng chẳng ý định học lên cao nữa, chỉ mong nghiệp xong là việc để kiếm tiền.

 

Đơn vị thực tập là do ban ngành giáo d.ụ.c của trường điều phối phân bổ thống nhất, những sinh viên bình thường như họ chỉ thể phục tùng theo sự sắp xếp của nhà trường mà thôi.

 

Lý Hữu Quế và Vương Lộ nỗi phiền muộn , một dự định học tiếp lên cao học, một thì gia đình thu xếp cho tòa soạn báo, thế nên cả hai đều điềm tĩnh.

 

Ngay từ học kỳ Vương Lộ tiết lộ đơn vị sẽ tới thực tập . Nhà cô nàng vốn là Bắc Kinh gốc nên ưu thế hơn hẳn các bạn học khác, hơn nữa mấy năm nay cô nàng cho đăng ít bài các tờ báo lớn, bản chút tiếng tăm.

 

“Cứ xem trường phân bổ thế nào , nhưng nộp đơn xin học tiếp lên thạc sĩ .”

 

“Em cũng sẽ học tiếp lên thạc sĩ.” Vì sắp nghiệp nên ban đầu Lý Kiến Văn cũng cảm thấy m.ô.n.g lung về tương lai, đắn đo lâu mới xin ý kiến chị cả, kết quả chị cả khuyên nên tiếp tục học lên.

 

Bản Lý Kiến Văn cũng học tiếp, chỉ sợ tăng thêm gánh nặng cho chị cả.

 

Không ngờ nỗi lo của nhanh chóng mấy tờ giấy mà chị cả mang dập tắt trong sự kinh ngạc tột cùng.

 

 

Loading...