Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 423: Miếng Đậu Phụ Nóng
Cập nhật lúc: 2026-09-19 00:32:24
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trên đường .
Lưu Tương liền mở lời với nhóm Lý Hữu Quế về ý định mua hai bộ quần áo để mặc .
Chuyện thì gì khó khăn chứ?
Lý Hữu Quế sảng khoái nhận lời ngay, Lục Y Nhiên và Trần Phi Phi cũng nhiệt tình bảo sẽ giúp Lưu Tương chọn đồ.
Hai họ vốn chẳng thiếu quần áo , mua cũng chẳng .
Bốn tiên ghé qua nhà Lý Hữu Quế để lấy hàng lên đơn bổ sung từ hôm qua, tổng cộng hơn ba trăm chiếc. Lý Hữu Quế nhét gọn một chiếc bao tải lớn, một tay xách bổng lên thẳng, cần ai giúp đỡ.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Lục Y Nhiên và Trần Phi Phi sớm quen với sức lực kinh của cô nên chẳng chút ngạc nhiên, chỉ Lưu Tương là há hốc mồm kinh ngạc.
Đến cửa hàng thời trang đầu tiên, Lý Hữu Quế để ba họ tự do chọn đồ, còn thì bàn giao hàng bổ sung cho nhân viên, đó bắt đầu đối soát sổ sách và thu tiền doanh thu trong ngày.
Bên , Lục Y Nhiên và Trần Phi Phi giúp Lưu Tương chọn một chiếc áo khoác màu xanh da trời, tôn lên làn da trắng và vóc dáng thanh lịch.
Bản Lưu Tương cũng cực kỳ ưng ý chiếc áo khoác dài qua m.ô.n.g , từ chất vải, kiểu dáng cho đến màu sắc đều tuyệt hảo, cô chấm ngay.
Tuy nhiên, cô vẫn ý kiến của Lý Hữu Quế, dù cũng nghề may mặc buôn bán mấy năm nay, con mắt nhận đáng tin hơn nhiều.
“Kiểu dáng và chất liệu thì miễn bàn , dày dặn giữ phom chuẩn. Màu xanh vốn dĩ tôn da và nổi bật khí chất, vả dáng áo dài chạm đùi, chỉ cần phối với chiếc quần sẵn là , cần tốn tiền mua thêm quần mới, tiết kiệm một khoản.”
Lý Hữu Quế cũng khá thích mẫu áo khoác , điểm duy nhất ưng là chiều dài ngắn một chút. Áo khoác nhất là dài đến bắp chân, khi phối với váy quần đều mắt.
Nếu vì túi tiền Lưu Tương hạn, Lý Hữu Quế phối đủ cho cô cả bộ .
Lưu Tương từng thấy Lý Hữu Quế mặc kiểu áo như , vô cùng thời thượng và hút mắt. Chiếc áo khoác của cô phối cùng quần ống hoặc váy ngắn, váy dài thường là hình mẫu để các nữ sinh trong trường đua bắt chước, chỉ là Lý Hữu Quế để ý mà thôi.
Lý Hữu Quế khen thì chắc chắn là , Lưu Tương dứt khoát quyết định mua ngay.
Và Lý Hữu Quế cũng cô thất vọng, chiếc áo khoác giá niêm yết là 40 tệ, nhưng cô chỉ lấy của Lưu Tương 30 tệ, xem như bán đúng giá vốn, lấy lãi đồng nào.
Chẳng cần Lục Y Nhiên và Trần Phi Phi giải thích, Lưu Tương cũng tự hiểu đây là ân tình của Lý Hữu Quế, trong lòng vô cùng cảm kích.
Một chiếc áo khoác 30 tệ đối với cô quả thực hề rẻ, nhưng giá trị của chiếc áo tương xứng. May mắn là từ năm thứ hai đại học, Lưu Tương chăm chỉ thêm kiếm tiền ở trường, sang năm thứ ba còn nhận dạy kèm cho học sinh cấp hai, một năm rưỡi cũng dành dụm 200 tệ.
Sau đó, khi sang cửa hàng tiếp theo, Lục Y Nhiên và Trần Phi Phi trúng mấy bộ quần áo, hai cũng kìm lòng mà rút hầu bao. Ngay cả Lưu Tương cũng mua thêm một chiếc áo khoác chần bông mỏng màu xám, cũng để với giá gốc là 20 tệ.
Mãi mới xong, bốn mới bước khỏi ba cửa hàng quần áo nữ, mất đứt gần ba tiếng đồng hồ. May mà nơi cần đến tiếp theo chỉ còn tiệm quần áo nam và siêu thị mini.
Tiệm đồ nam và siêu thị xử lý nhanh, mấy xe đạp nên chẳng mấy chốc thu xong tiền và kiểm tra xong sổ sách.
Lý Hữu Quế dặn dò La Tiểu Long và Liễu Ái Quốc rằng nơi thực tập của cô vẫn ở khoa Ngoại ngữ Đại học Bắc Kinh, việc gì thì cứ đến trường tìm cô, chắc cô chỉ rảnh tầm buổi trưa và lúc chập tối.
Hiện tại, La Tiểu Long và Liễu Ái Quốc thích nghi với cuộc sống ở Bắc Kinh cũng như công việc của .
Mỗi tháng ga tàu đón hàng một , tối nào cũng ngủ trông coi siêu thị, tiền lương mỗi tháng tiết kiệm 50 tệ, đến nay trong tay mỗi đều gần 150 tệ tiền tiết kiệm .
Từ ngày đến Bắc Kinh, hai ngày càng yêu mến mảnh đất , hơn nữa em gái Hữu Quế cũng bảo sẽ giúp họ mua nhà, cưới vợ, cắm rễ sinh sống tại đây.
Buôn bán ở siêu thị mini ngày càng khấm khá, tiền kiếm chẳng thua kém gì các tiệm quần áo, Lý Hữu Quế rục rịch tính đến chuyện mở chi nhánh thứ hai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-423-mieng-dau-phu-nong.html.]
Địa điểm cô nhắm sẵn, hiện đang ráo riết dò la xem mặt bằng nào bán .
Chi nhánh siêu thị thứ hai đợi đến khi cô quen việc và thích nghi với công việc cố vấn học tập mới thể tiến hành, vả còn tuyển thêm nhân viên nữa.
Lý Hữu Quế định cùng nhóm Lục Y Nhiên chợ mua thức ăn, bảo La Tiểu Long và Liễu Ái Quốc đóng cửa xong thì qua ăn cơm cùng. hai chịu, bảo đợi đến lúc đóng cửa cũng hơn bảy giờ, gần tám giờ tối , để Lý Hữu Quế chờ họ.
Thế là Lý Hữu Quế đành chọn giải pháp trung gian, bảo một trong hai lát nữa đạp xe qua lấy phần cơm tối, cô sẽ nấu nướng đóng hộp sẵn cho họ.
Liễu Ái Quốc và La Tiểu Long lúc mới đồng ý, hẹn lát nữa sẽ qua lấy cơm.
Về đến nhà , mấy cô gái lập tức phân chia công việc, nhặt rau, nấu cơm, thái thịt, băm chặt, chẳng mấy chốc nồi thịt gà xào và nồi canh xương sôi sùng sục bếp trong lúc đợi .
Lý Hữu Quế sang nhà họ Vương rủ Vương Lộ qua ăn cùng, là con gái với , quen cả nên chẳng sợ thiếu chuyện để .
Vương Lộ nhanh chóng cùng Lý Hữu Quế sang, ăn trò chuyện rôm rả, tiện tay nhúng thêm thức ăn phần cho Liễu Ái Quốc và La Tiểu Long.
Một lát , La Tiểu Long đạp xe sang lấy cơm, một nồi cơm đầy ụ, một nồi lớn thức ăn và nước canh, thêm một bát to đầy ắp rau thơm, hành hoa và gia vị chấm, khẩu phần vô cùng thịnh soạn.
Ăn tối xong ở nhà họ Lý, nhân lúc trời quá muộn, cả nhóm vội vã đạp xe trở về trường.
Kể từ ngày hôm đó, ai nấy tỏa nhận việc ở các đơn vị thực tập. Lý Hữu Quế là gần nhất và nhanh nhất, bước chân khỏi ký túc xá là cô trở thành cố vấn học tập của sinh viên năm nhất.
Kiểm tra nề nếp, kiểm tra ký túc xá, điểm danh, giải quyết khó khăn, hỗ trợ việc thêm, đủ thứ việc vụn vặt linh tinh đều trong phạm vi trách nhiệm của cô.
May , những việc dẫu từng trực tiếp nhưng cô chứng kiến nhiều, quy trình và con cô đều quen mặt, phần lớn sự việc chẳng cần hỏi cô Yến mà cô đều tự xử lý êm xuôi.
Rất bận và mệt.
Thế nhưng, mỗi ngày cô vẫn bòn mót thời gian buổi chập tối để một vòng gom tiền ở từng cửa hàng, đối chiếu sổ sách cẩn thận vội vã đạp xe về trường.
Cũng may thể chất của cô cực kỳ dẻo dai nên mới cáng đáng nổi khối lượng công việc .
Chuyện dự định thăm La Đình cứ thế cô quẳng đầu. Ở nhà, La Đình ngóng đông ngóng tây mãi mà chẳng thấy bóng dáng , tâm trạng mỗi ngày một tệ .
Cô ?!
Sao vẫn đến?!
Không cô đồng ý với là sẽ qua đây ? Đã mấy ngày trôi qua ? Rốt cuộc đến đây?
Chẳng lẽ cô chỉ đãi bôi dỗ dành thôi? Không đúng, lẽ nào cô hối hận ?
Trong lòng La Đình sốt ruột như lửa đốt, chỉ là ngoài mặt biểu lộ ngoài, mặt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, thản nhiên.
Chẳng riêng gì La Đình sốt ruột, trong lòng La cũng nôn nao kém. Bà cứ ngỡ hôm Lý Hữu Quế chỉ khéo để từ chối, nhưng ngẫm thấy cô bé như .
Mẹ hiểu con ai bằng .
Đến ngày thứ ba vẫn thấy tới, La lập tức dò la tin tức, lúc mới Lý Hữu Quế ở trường bận đến tối mắt tối mũi, bận đến mức ngay cả việc quản lý mấy cửa hàng cũng chỉ thể tranh thủ chút ít thời gian ghé qua.
Hóa là .
Bận đến mức thì e rằng Lý Hữu Quế chỉ rảnh rỗi dịp cuối tuần mà thôi. Lúc sốt ruột cũng bằng thừa, nóng vội ăn miếng đậu phụ nóng.