Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 425: Đứng Dậy Làm Việc

Cập nhật lúc: 2026-09-19 00:32:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đã lâu gặp.

 

Không hề sự bối rối bất ngờ, trong lòng cô chỉ còn sự bình thản lạ lùng.

 

Nhìn La Đình đang nửa nửa giường với vẻ mặt đầy thấp thỏm, bất an, chút giận dỗi bỗng chốc tan biến sạch sành sanh.

 

Người còn sống là .

 

Khi thấy bằng xương bằng thịt, trong đầu cô chỉ còn sót duy nhất ý nghĩ .

 

Lý Hữu Quế sớm nắm rõ tình trạng thương tật của La Đình, cho nên gương mặt hề lộ nửa phần khác lạ.

 

“Đồng chí... đồng chí Lý đến , mau .”

 

La Đình tha thiết con gái bước phòng. Nửa năm nay cô đổi nhiều, khí chất càng thêm nổi bật, cũng xinh hơn, đến cả quần áo mặc cũng trang nhã, đẽ hơn khác bội phần.

 

Lúc tim đập thình thịch như đ.á.n.h trống trận, năng cũng bắt đầu lắp bắp, hai bàn tay căng thẳng nắm chặt lấy mép chăn buông.

 

Mẹ La con trai út với bộ dạng căng thẳng co rúm như thế thì buồn bực , để tâm đến thế thì cái trò gì ?

 

“Hữu Quế, mau xuống cháu, hai đứa cứ chuyện thoải mái, để dì rót nước.” Mẹ La ấn Lý Hữu Quế xuống chiếc ghế bên cạnh giường, mỉm rót nước cho cô.

 

Bố của La Đình đối đãi quả thực chu đáo.

 

Chẳng mấy chốc, La mang lên hai cốc nước cho con trai và Lý Hữu Quế, đó tươi rời khỏi phòng. Bà mau chóng nhường gian riêng cho hai đứa, còn xuống bếp chuẩn bữa tối thật tươm tất nữa.

 

Dưới phòng khách tầng một, tiếng bước chân La xuống thu hút sự chú ý của , đặc biệt là hai chị em dâu nhà họ La.

 

“Mẹ, cô gái đó là bạn gái của chú út đấy ạ? Trông vẻ cũng đấy chứ.”

 

“Vâng đấy ạ, là sinh viên trường đại học danh tiếng cơ mà? là khác hẳn chúng con, từ khí chất đến cách ăn mặc, sinh viên đại học khác.”

 

Hai chị em dâu ngoài miệng thì tuôn cả tràng lời khen ngợi, nhưng trong lòng chẳng nghĩ như thế. Một đứa con gái nông thôn mà ăn mặc sang chảnh như , họ đời nào tin một gia đình quê giàu đến mức .

 

Cả hai đều thầm đoán chắc chắn những năm qua tiền lương và tiền phụ cấp của chú út đều gửi hết cho cô nàng Lý Hữu Quế tiêu xài, nếu thì tiền mua nổi chiếc áo khoác đắt bằng cả tháng lương của khác như thế?!

 

Chẳng cần đoán La cũng thừa bụng của hai cô con dâu . Xuất gia thế thì đấy, nhưng mắt quá cao. Nếu con trai bà ưng thuận, nếu phận của bà và ông La còn đủ sức đè bẹp bọn họ, đổi là bố chồng ở nông thôn thì e rằng hai ả sớm giẫm đạp chân .

 

“Hữu Quế là đứa bé thực sự , nhân phẩm , năng lực, hiểu chuyện, đạo lý, thảo nào thằng ba nhà mê mẩn nó như điếu đổ. với bố nó cũng ưng bụng lắm. Bây giờ con bé đang là sinh viên đại học, nhưng đang chuẩn thi nghiên cứu sinh đấy, nhẫn nại mà dùi mài kinh sử, hiếm lắm.”

 

Mẹ La chẳng hề kiêng dè mà sức khen ngợi Lý Hữu Quế mặt hai cô con dâu. Theo góc của bà, cuộc sống hiện tại của Lý Hữu Quế chẳng hề thua kém hai đứa con dâu , bà và ông La cũng dự định sẽ về già sống chung với con út, cho nên hai nghĩ gì bà chẳng thèm bận tâm.

 

Sắc mặt của Tống Nhược Thanh và Nhan Song lập tức trở nên khó coi, giấu thế nào cũng giấu nổi, chồng đúng là chẳng nể nang mặt mũi của họ chút nào.

 

Quả nhiên, khi chú út tàn phế, chồng cũng sợ lấy nổi vợ, nên bây giờ điều kiện của cô thôn nữ Lý Hữu Quế bỗng chốc trở thành miếng mồi ngon nhất .

 

Dù trong lòng đầy bất mãn, hai cũng chẳng dám nhiều lời. Ngay đó, thấy La xuống bếp chuẩn cơm tối, họ cũng vội vàng phụ giúp.

 

Trên tầng hai, Lý Hữu Quế lẳng lặng đàn ông mắt. Anh gầy rộc nhiều, gương mặt dạn dày gió sương, cả còn vẻ hăng hái, hiên ngang như nữa.

 

La Đình mấy mấp máy môi , nhưng ngượng ngùng dám thẳng mắt Lý Hữu Quế. Tim đập loạn nhịp, cổ họng nghẹn ứ chẳng thốt nên lời.

 

“Vết thương của đồng chí La lành hẳn ?” Vẫn là cô mở lời .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-425-dung-day-lam-viec.html.]

“Lành .” La Đình gật đầu.

 

Cái bộ dạng .

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Cứ như cô vợ nhỏ mới về nhà chồng .

 

Lý Hữu Quế: “Lành . Hôm nay ngoài việc ghé thăm đồng chí , còn việc nhờ đồng chí giúp đỡ đấy.”

 

Muốn nhờ giúp đỡ?!

 

La Đình thấy câu liền ngẩng phắt đầu lên Lý Hữu Quế, hiểu nổi với tình trạng hiện tại thì còn thể giúp gì cho cô.

 

“Đồng chí cứ , việc gì giúp nhất định sẽ giúp hết sức.”

 

thuê mấy gian mặt bằng ở ngay cổng trường, định dùng để mở siêu thị. Thuê ngoài về nhân viên thì an tâm, tuyển những chiến sĩ giải ngũ từ đơn vị của các , tay chân bất tiện một chút cũng cả.”

 

Lý Hữu Quế rõ sự tình cho . Cô sớm dự tính , công việc ở siêu thị quá nặng nhọc vất vả, dẫu lương cao bằng tiệm quần áo thì cô thể bao ăn bao ở mà.

 

Cái gì cơ?!

 

thật sự nhận những đồng đội phục viên, giải ngũ về việc ?!

 

La Đình vô cùng kinh ngạc. Năm ngoái vì quá bận rộn nên thư của Lý Hữu Quế gửi tới đều gác kịp xem, thương nặng càng chẳng tâm trí , đến tận bây giờ mới chuyện .

 

“Việc ... thì đấy, nhưng việc nặng họ gánh vác nổi, ngay cả việc nhẹ nhàng một chút đối với họ cũng phần khó khăn... Cô thực sự tuyển họ , liệu thiệt thòi, thua lỗ ?”

 

Anh dĩ nhiên mừng nếu đồng đội của cơ hội bắt đầu cuộc sống và một công việc đàng hoàng, nhưng tuyệt đối thể để Lý Hữu Quế chịu liên lụy. Làm ăn buôn bán kiểu chắc chắn sẽ lỗ vốn mất thôi.

 

Lý Hữu Quế chút đắn đo đáp: “Chỉ cần họ chịu khó chịu khổ, chỉ cần họ chịu việc, chỉ cần chăm chỉ thì chút khiếm khuyết cơ thể đáng là gì? Khiếm khuyết về nhân cách và phẩm chất mới là thứ đòi mạng. Đồng chí cứ giới thiệu cho những ai nhân phẩm , chịu thương chịu khó, tự khắc cách sắp xếp.”

 

La Đình thấy cô giống như đang đùa, nét mặt vô cùng nghiêm túc, đắn đo giây lát rốt cuộc cũng gật đầu đồng ý.

 

Những như cô mong , trong quân ngũ nhiều.

 

“Đồng chí khỏi thì mau dậy việc cho . Hiện tại đang thực tập nên thời gian, cái siêu thị cổng trường định giao cho đồng chí quản lý đấy. Ngoài việc chịu trách nhiệm tuyển , đồng chí còn lo cả chuyện sửa sang cửa tiệm, đóng kệ hàng, chuẩn nguồn hàng hóa các loại. Những chỗ nào hiểu thì cứ hỏi , hoặc hỏi La, Liễu.”

 

Đây cũng là một trong những mục đích cô đến đây hôm nay. Cô đang thiếu thốn nhân lực trầm trọng, đàn ông việc gì ườn giường mà dằn vặt bản nữa, đỡ cho càng nghĩ càng quẩn quanh. Cô bận đến tối tăm mặt mũi, lấy thời gian mà ngày nào cũng đến khai thông tư tưởng cho , chi bằng kéo việc cho .

 

La Đình sững sờ: “...”

 

Cô... cô bắt đầu sai bảo việc đấy ư?!

 

Thế nhưng, việc Lý Hữu Quế bận rộn thì thừa , trong lòng tự nhiên dâng lên niềm xót xa.

 

dự định mắt sẽ tuyển sáu , bao ăn bao ở, mỗi tháng trả 40 tệ. Phúc lợi thì thưởng cuối năm, tiền thưởng và quà cáp các dịp lễ tết, tổ chức sinh nhật tập thể, đủ hai năm sẽ thanh toán vé tàu xe về quê thăm . Các chế độ khác tùy tình hình sẽ bổ sung thêm, quan trọng nhất là tuyển thật thà, đáng tin cậy.”

 

Lý Hữu Quế càng càng chi tiết, La Đình cũng lắng vô cùng chăm chú, ghi nhớ cẩn thận từng li từng tí, sợ bỏ sót dẫu chỉ một chi tiết nhỏ. Anh tuyệt đối thể hỏng việc lớn của cô.

 

Hai trao đổi và bàn bạc hết sức nghiêm túc, chỗ nào La Đình hiểu thì hỏi ngay, Lý Hữu Quế đều kiên nhẫn giải đáp cặn kẽ.

 

Để xóa tan nỗi lo cô sẽ phá sản, Lý Hữu Quế còn hé lộ thêm một kế hoạch và dự định trong tương lai, bao gồm cả những lĩnh vực cô dự định lấn sân sang, cùng với những bước tiếp theo.

 

La Đình ngờ sự nghiệp kinh doanh của Lý Hữu Quế lớn đến thế, suy nghĩ táo bạo đến , quả thực ngoài sức tưởng tượng của . Cô chủ yếu là vì thiếu giúp việc đáng tin cậy, nhiều thời gian rảnh rỗi, nếu thì cơ ngơi chắc chắn chỉ dừng ở quy mô như hiện tại.

 

 

Loading...