Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 426: Bất Bình Trong Lòng
Cập nhật lúc: 2026-09-19 00:32:27
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bữa cơm tối ở nhà họ La vô cùng thịnh soạn.
Gà, vịt, cá, thịt, trứng, thứ gì cũng đủ.
Có thể thấy rõ La dồn hết tâm sức để chuẩn bữa tiệc .
Lý Hữu Quế và La Đình cạnh , hai cùng La một bên bàn, phía đối diện là gia đình cả La, gia đình hai La cùng bốn đứa trẻ con.
Nhà cả một trai một gái, nhà hai hai con trai, thế hệ măng non của nhà họ La đang dần dần lớn khôn.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Nhìn thấy La Đình rốt cuộc cũng chịu bước xuống lầu ăn cơm, bố La và La vui mừng tả xiết. Trong lòng hai ông bà nhận định Lý Hữu Quế chính là đại công thần, đối đãi với cô vô cùng ân cần, niềm nở.
Vừa dùng bữa xong, La đon đả mời Lý Hữu Quế phòng khách uống nước, đó bà bất ngờ lấy một chiếc hộp gỗ nhỏ nhét thẳng tay cô.
Bất thình lình nhét đồ tay khiến Lý Hữu Quế chút luống cuống, cô thầm đoán đây lẽ là quà gặp mặt.
Ngay đó, chỉ La tươi bảo cô hãy nhận lấy: “Hồi chị dâu cả và chị dâu hai của cháu đầu về mắt nhà cũng đều phần cả, đây là chút lòng thành của hai già chúng gửi gắm cho cháu.”
Quả đúng như dự đoán.
Lý Hữu Quế chiếc hộp gỗ nhỏ khá nặng tay trong lòng bàn tay, theo bản năng đưa mắt sang đàn ông bên cạnh. Thấy đang ngại ngùng mỉm , Lý Hữu Quế mới quyết định nhận lấy.
“Cháu cảm ơn dì La ạ.”
Bên trong hẳn là mấy món trang sức gia truyền từ thời , ắt hẳn là lễ mắt của nhà họ La dành cho con dâu tương lai. Được lớn coi trọng như , trong lòng Lý Hữu Quế cũng thấy vui vẻ.
Bố La, La cùng cả, hai La đều nán phòng khách trò chuyện rôm rả một hồi lâu. Nhìn thấy trời tối muộn, Lý Hữu Quế liền xin phép về.
Ban đầu La bảo cả La lấy xe đưa cô về, nhưng Lý Hữu Quế xe đạp tới, chẳng cần ai đưa rước cũng thể tự đạp về . Mẹ La đành thôi, theo bóng cô đạp xe rời khỏi cổng khu đại viện.
Sau khi Lý Hữu Quế rời lâu, gia đình cả và hai La cũng lục tục dắt díu về. Họ đều phân nhà ở khu tập thể của cơ quan , tuy diện tích rộng rãi bằng khu nhà của bố La nhưng cũng là một căn nhà nhỏ độc lập.
Đợi đến khi trong nhà còn ai ngoài ruột thịt, La Đình mới đem bộ ý định và kế hoạch của Lý Hữu Quế giãi bày cho bố La .
Bố La càng càng kinh ngạc, càng càng thêm phấn chấn, trong lồng n.g.ự.c dâng lên một luồng cảm xúc sục sôi, từ đó cũng nảy thêm nhiều ý nghĩ và dự định mới.
“Tốt, lắm! Chuyện Hữu Quế , ý nghĩa! Đứa con dâu con tìm hơn hai đứa chị dâu của con nhiều lắm!”
Đối với các cô con dâu, bố La xưa nay hiếm khi soi xét, định kiến. Đàn ông tính tình khoáng đạt, vốn chẳng kẻ thích so đo tính toán vụn vặt. Nếu đặt lên bàn cân so sánh thì chị dâu cả và chị dâu hai ngày thường cư xử cũng coi như tươm tất. Lý Hữu Quế tuy xuất gia đình bằng họ, nhưng bản chí tiến thủ, tiền đồ rộng mở, một cô gái như thế gia đình họ La thể đón nhận.
Thế nhưng đến tận lúc bố La mới vỡ lẽ, Lý Hữu Quế còn xuất sắc và sâu sắc hơn những gì ông từng tưởng tượng nhiều, quả thực quá đỗi bất ngờ.
Nếu như, nếu như Lý Hữu Quế thực sự thể tạo công ăn việc cho những lính phục viên, xuất ngũ thì đó quả là một đại công đức, một việc ngút trời.
Bố La thể kích động cho ? Làm ông thể suy nghĩ sâu xa cơ chứ?
La Đình đem chuyện với bố cũng là vì nghĩ đến nhiều điều hơn thế. Những đồng đội bên cạnh và những lính mà quen , rơi cảnh tàn tật như là ít. Thân thể mang khiếm khuyết thì lao động? Làm bám trụ mưu sinh?
“Thằng ba, đừng ườn đấy nữa! Ngày mai mày mau chóng sang đó mà học việc cho cẩn thận, chỗ nào hiểu thì mở miệng mà hỏi. Đối tượng của mày lòng như thế thì em bộ đội xuất ngũ của chúng chắc chắn sẽ thêm nhiều cơ hội hỗ trợ, sắp xếp việc . Mày liệu mà dốc sức cho để vui lòng , nếu tao tha cho mày , cửa nhà họ La mày cũng đừng hòng bước !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-426-bat-binh-trong-long.html.]
Bố La lập tức hạ quân lệnh cho con út. Mất một bên chân thì vẫn còn một bên chân khác, đôi tay vẫn còn lành lặn, ông tuy xót xa cho con trai nhưng con ông dẫu vẫn còn là may mắn, ít nhất là vẫn giữ mạng sống trở về.
Chẳng cần bố La nghiêm giọng răn đe, bản La Đình cũng sớm nhận thức tầm quan trọng từ ý tưởng của Lý Hữu Quế. Nhất là khi nghĩ đến việc sẽ vô đồng đội công ăn việc , chỗ dựa để bảo đảm cuộc sống, n.g.ự.c La Đình trào dâng dòng m.á.u nóng rực, cảm giác chẳng khác nào những ngày đầu tiên bước chân quân ngũ.
“Bố cứ yên tâm, con nhất định sẽ việc thật cho Hữu Quế.” Anh kiên định cam đoan.
Hai cha con trò chuyện ở một bên, La bên cạnh lắng chăm chú. Con trai nay phấn chấn trở , tìm một bạn gái như , La cảm thấy cuộc đời lúc chẳng còn điều gì để mong cầu hơn nữa.
“Thằng ba, mấy ngày định điều một chiến sĩ cần vụ đến chăm sóc cho con . Việc tập ngày một ngày hai là xong ngay , con tập phụ giúp công việc, đợi đến khi con tự lo cho thì sẽ điều về đơn vị.”
Mẹ La chuyện gì cũng an tâm, duy chỉ chuyện của con trai là còn canh cánh trong lòng. Tự dĩ nhiên là điều nhất, thế nhưng cơm vẫn ăn từng miếng một, những nỗi khổ nhất thiết cứ tự c.ắ.n răng chịu đựng hết mới là .
Nói về sự kiên cường và lòng dũng cảm, La Đình bao giờ thiếu thốn.
Trước tấm lòng của , La Đình cũng từ chối, bởi vì bản Lý Hữu Quế cũng từng dặn dò như , bảo đừng nôn nóng hấp tấp tự lập ngay lập tức, việc gì cũng cần một quá trình, nóng vội .
“Mẹ, Hữu Quế cũng dặn con , nếu sắp xếp thì khi con đến tiệm, cô cũng sẽ bố trí hỗ trợ con thôi.”
Lý Hữu Quế sớm suy nghĩ chu cho cả , cho dù La sự chuẩn thì cô cũng sẽ lo liệu thỏa cho .
La Đình giấu nổi niềm vui sướng trong lòng, cũng nôn nóng khoe với bố sự chu đáo của con gái chọn, liền kể sự trùng hợp trong suy nghĩ của La và Lý Hữu Quế.
Nghe xong, bố La và La : “...”
Cái thằng , đúng là vợ thì quên mất !
Thế nhưng, Lý Hữu Quế quả thực ngày càng khiến hai bậc phụ nhà họ La hài lòng đến mức còn chỗ nào để chê. Ban đầu họ chỉ nghĩ cô gái tính tình cũng , ngờ chỉ là , mà quả thực là quá đỗi tuyệt vời.
Mẹ La lúc thầm thấy may mắn vì từng thái độ bất công tệ bạc với cô con dâu tương lai , còn trao cho cô món quà gặp mặt ngang hàng với hai cô con dâu lớn.
Chiếc xe ô tô lăn bánh khỏi cổng khu đại viện, chị dâu cả La kìm mà cằn nhằn với chồng .
“Em chẳng ngờ đối xử với đối tượng của chú ba đến thế, chuyện còn , ấn định ngày cưới mà đem mấy món đồ cổ quý giá trao cho .”
Năm đó, mãi đến tận ngày cưới bà chồng mới trao những món đồ cho cô , thím hai cũng chung cảnh ngộ tương tự. Vậy mà đối với chú ba, hôn sự còn định đoạt mà đồ đạc vội vã đưa hết cho ngoài.
Sự thiên vị , sự ân cần , thái độ khiến chị dâu cả La vô cùng khó chịu và ấm ức.
Anh cả La đang chăm chú lái xe, xem hành động của là chuyện gì to tát: “Tình hình mỗi lúc một khác, chú ba bây giờ tàn tật , cô gái quả thực xuất sắc, mau chóng giữ chân thì mà tìm một như thế nữa?”
Gia cảnh nhà quả thực thuộc hàng bề thế, chú ba giỏi giang tiếng, vốn dĩ gia đình sẽ bao giờ để mắt tới chấp nhận một cô gái xuất nông thôn như . ngặt nỗi hiện giờ thể chú ba nông nỗi , công việc sắp tới chẳng sẽ bố trí , ai sẽ chăm sóc chú ? Về già ai sẽ phụng dưỡng?
Cho dù tài sản trong nhà và chú hai tranh giành với chú ba chăng nữa, thì cuộc đời chú ba coi như cũng hủy hoại một nửa , bất kể là cuộc sống công việc chắc chắn sẽ chẳng thể nào sánh bằng các .
“Em thật chứ, chú ba ngày hôm nay cũng là do chính chú tự chuốc lấy cả thôi. Ngày em giới thiệu cho bao nhiêu mối như thế mà chẳng thèm ngó ngàng tới một ai, tuổi tác còn nhỏ nhại gì nữa, giờ thì trách ai chứ?!”
Chị dâu cả La hễ cứ nhắc đến chuyện là trong lòng sôi máu. Những cô gái cô mai mối bao nhiêu, mà La Đình thẳng thừng tát mặt từ chối. Thực chất, từ tận đáy lòng, khi tin La Đình tàn phế, cô cũng từng thầm hả hê, thầm trong bụng.